Bà đến tận nhà tình địch để xem người đẹp tới đâu mà quyến rũ được chồng mình. Rồi đến khi ông năn nỉ xin lỗi, bà lại mềm lòng tha thứ...
Sợ hãi chính là sự cản trở lớn nhất của đời người, vì vậy, cứ dũng cảm bước đi.
Nếu nghĩ việc kiểm soát được thiết bị di động của chồng/vợ bảo chứng cho lòng chung thuỷ, thì có lẽ bạn ngây thơ rồi.
Đừng làm đẹp bằng mọi giá để giữ chân một ai đó. Khi người đàn ông đã không muốn ở lại, dù có chiêu chước gì cũng chẳng giữ nổi họ đâu.
Lâu nay, tôi được gia đình và bạn bè đóng đinh nickname “sống bầy đàn”. Bởi vì tôi rất thích tụ tập bạn bè, người thân ăn uống, đi chơi, du lịch…
Khi thành phố bình thường trở lại, tôi rèn luyện sức khỏe kỹ càng hơn, yêu thương nhiều hơn.
Tôi không chạy theo các giá trị bên ngoài. Không có cha, nhưng tôi không thấy thiệt thòi, mà luôn ý thức tự lập để xứng với sự tảo tần của mẹ.
Sau ly hôn, chị em dễ gặp những “lời đề nghị khiếm nhã” do không ít đàn ông nghĩ “phụ nữ sau ly hôn thiếu thốn tình cảm”.
Tôi từng không thích mẹ ăn diện, tiêu xài như thế do bị ảnh hưởng những lời ra tiếng vào của hàng xóm về mẹ.
Đàn bà chỉ trở nên xấu xa, cay nghiệt khi đàn bà bị tổn thương hoặc rơi vào hoàn cảnh buộc phải xù lông.
“Nếu chúng nó ưng nhau thì tôi đồng ý gả cho thôi", nghe vậy anh Nhân nghĩ “thế là mình đã có người yêu”, dẫu chưa từng cầm tay hay nói chuyện.
Những ngày giãn cách, ở Sài Gòn mà tôi nhớ Sài Gòn quá chừng. Vừa hết phong tỏa là tôi đạp xe trở lại...
Sau khi cùng xem bộ phim "Khi đàn sếu bay qua", trái tim hai người bối rối. Họ phải lòng nhau, nhưng chẳng ai dám thổ lộ tình cảm.
Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư tình ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa...
Hạnh phúc sau những ngày dịch căng thẳng của nhà tôi, đơn giản là được cùng nhau trong gian bếp gia đình.
Bà đi xa, mỗi cái kèo cái cột đều có thể kể một câu chuyện về bà. Như bụi huệ đất sớm nay, mỗi đóa hoa thì thầm một kỷ niệm.
Họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu.
Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm...
Những đứa trẻ mồ côi đang thiếu vắng điểm tựa an toàn. Trẻ dễ dàng bị quật ngã nếu thiếu những cánh tay nâng đỡ.
Tổn thương tâm lý do mất cha mẹ, sự thiếu vắng tình thương của người ruột thịt là những tổn thất không thể đong đếm hay diễn tả.
Suốt 20 năm nay, họ tay trong tay hạnh phúc bên nhau. Anh Motohashi nói, tình yêu của người vợ Việt là sức mạnh giúp anh vượt mọi thử thách.
Gần đây gặp nhau, chúng tôi hay chung đề tài: “Bố tớ nay đi đứng khó khăn, quên nhớ lẫn lộn”, “Mẹ mình càng già càng hay trách móc, giận hờn”…
Học là chuyện cả đời cũng như kết quả học tập quyết định cuộc sống của con sau này nên đừng tước đi quyền tự định đoạt đời mình của các con.
Tiến sĩ Quốc Lộc cho rằng câu nói “không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp” không hề mang tính giải phóng phụ nữ.
Bao giờ cũng vậy, trăm lần như một, cuối cùng đề tài mà các bà mẹ trẻ thường bàn đến vẫn là “con bám mẹ”.