Câu chuyện đời cậu mợ nhắc nhở tôi rằng: Hãy trân trọng và cho nhau những điều tốt đẹp nhất khi còn được thấy nhau.
Đôi lúc tôi bực mình vì bị mẹ mắng, nhưng khi bình tâm tôi thấy biết ơn mẹ rất nhiều. Nhờ có mẹ chồng thẳng tính mà tôi đỡ vụng về hẳn.
Mọi năm, con trốn cái tết bằng việc đi du lịch nước ngoài, dù biết mẹ luôn ngóng chờ con về sum họp dù chỉ vài ngày...
Tôi phải là một bà mẹ tử tế một cách tự nhiên, không bị ép buộc, khi đó tôi mới có thể dạy các con sống tử tế
Hai gia đình kịch liệt phản đối. Cha mẹ anh không muốn con trai lấy vợ là người khuyết tật. Cha mẹ Nhung nghĩ chàng trai đó chỉ thương hại con gái.
Xét cho cùng, thưởng tết cho vợ thì cũng chỉ cách “mang tiền về cho vợ” nhưng lại có ý nghĩa về mặt tinh thần...
Có những đứa trẻ chỉ thích sang nhà người khác để được trò chuyện, tâm sự.
Chỉ cần dậy sớm hai tiếng, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chị Bảo Mai đã tạo nên sự gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.
Gia đình bà Hai về sống tại con hẻm ở Q.8, TP.HCM đã gần 20 năm. Tết nào, bà cũng bày bếp củi ngay trước nhà để nấu bánh chưng.
Vì kết quả học tập của con trẻ không được như ý, nhiều bậc cha mẹ quay ra đổ lỗi cho nhau. Điều đó làm đứa trẻ cảm thấy áp lực.
Thật tiếc, rất nhiều phụ huynh dẫu yêu quý con vô ngần, nhưng thương yêu chưa đúng cách, nên con cái cô đơn, lạc lõng ngay trong nhà mình.
Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng những lá trầu vẫn vẹn nguyên dáng hình trái tim tròn đầy, vẫn mang vị nồng cay, thơm giòn thân thuộc.
Tôi và chồng sau này cố gắng tiết chế tâm trạng và giám sát nhau chặt chẽ. Khi tôi thấy anh bắt đầu lớn tiếng với con là tôi "hạ tông".
Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.
Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.
Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.
Tôi cảm nhận được niềm vui nhỏ nhoi của mẹ - niềm vui khi có người còn nhận ra mình của thời lộng lẫy hôm qua...
Cặp đôi A.H. và M.T. không có nhiều thứ thuộc về vật chất hữu hình, nhưng họ luôn biết ơn vì đã tìm thấy nhau.
Chúng ta thường chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn cùng những người xung quanh để tìm sự đồng cảm, nhưng chuyện về mối quan hệ của hai người là ngoại lệ.
Đã nhiều lần chị đặt giả thuyết chồng mình có bồ rồi tự hành hạ bằng cơn ghen trong ảo tưởng. Nhưng lần này, “tiểu tam” đã thực sự xuất hiện.
Con trai trêu: "Trước mẹ yêu bố con mình, giờ mẹ yêu tiền, cũng là yêu cả thôi”. Bà Hồng cười, mắng thằng con chỉ nói vớ vẩn, nhưng có lý.
Chúng tôi chỉ mong bọn nhỏ biết thương, biết nhớ cội nguồn. Người có ký ức đẹp, nhất định sẽ là người sống có tình.
Mỗi năm, vào mùa này, tôi lại ngóng tiếng chim báo hiệu mùa vui, già rồi mà nỗi chờ mong xuân về tết đến trong tôi vẫn còn da diết.
Hai tuần dằng dặc cũng qua. Bọn trẻ lại vui mừng ôm chầm lấy bố, dù hai bên vẫn cách nhau bởi tấm khẩu trang.
Tôi phải tập nắm tay của mẹ nhiều hơn, để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều trở nên ý nghĩa.