PNO - Được nghỉ tết, chúng tôi rời thành phố về chốn bình yên quê nhà, nhưng không ngờ khắp xóm trên xóm dưới thi nhau “đắp mộ cuộc tình”.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Lương Quang Hưng 23-11-2024 19:47:03
Mình ngày xưa cũng hay khoái hát karaoke và thích hát karaoke nhất bất cứ khi nào.
Lương Quang Hưng 23-11-2024 19:44:02
hả?
Nguyễn văn Lưu 29-03-2020 10:47:47
Tốt nhất là đừng về
Nguyên Tâm 29-01-2020 10:23:56
Nỗi khổ trần ai bởi tình trạng ầm ĩ quá đáng của "đắp mộ cuộc tình" đâu phải chỉ dăm mười ngày tết thôi đâu. Khu phố tôi ở quanh năm suốt tháng cứ phải đóng hết tất cả mọi cửa nẻo có thể che chắn bớt sự đột nhập của âm thanh karaoke lại mỗi khi hết nhà này đến nhà nọ hứng chí lên mở giàn loa công suất lớn được kê ngay ...cổng ra vào mà hò hét. Gần nhà có ông già bà lão: Mặc kệ! Bé sơ sinh: Mặc kệ! Người bệnh cần nghĩ ngơi: Mặc kệ! Nhiều trường hợp bất hòa dẫn đến cãi cọ, động thủ tay chân, thậm chí chết người vì những dàn karaoke gầm thét như vậy đã ngày càng nhiều, nhưng chế tài từ phía chính quyền vẫn còn hững hờ, trách nhiệm từ pháp luật vẫn còn thể hiện xa xôi quá...
Đỗ Nhuần 29-01-2020 08:26:04
Bài viết mang tư tưởng cá nhân quá
29-01-2020 07:52:35
Muốn hát mà không được nên mới vậy hoà nhập với mọi người là vui vẻ nhé
tran lam 28-01-2020 07:55:35
Tâm tư u uất nên cảm thấy nặng nề, cứ yêu thích và hòa mình với người ta sẽ thấy lòng thanh thản.
Xuân Lan 27-01-2020 18:15:32
Muốn hát, ra các quán karaoke có tường cách âm. Còn tất cả các thể loại ca hát trong khu vực dân cư nên cấm tiệt. Luật ra thì rất hay nhưng chẳng có chế tài xử lý gì cả. Dân khốn khổ vì tiếng ồn quá rồi. Những kẻ hát karaoke hay hát dưới hình thức nào khác mà gây ô nhiễm tiếng ồn chắc chắn là kẻ thất học, vô ý thức.
hai nhách 27-01-2020 08:47:48
Mình không ủng hộ hát caraoke bừa bãi. Nhưng họ đem ra bãi biển chơi mà cũng bị phê phán thì hơi khắt khe!
Dung Le 26-01-2020 19:52:40
Xin nói thẳng mọi sự khốn khổ như trên do pháp luật không nghiêm mà ra! Trước khi có quyết định xử phạt thật nặng những kẻ có hơi cồn (chưa cần say rượu) mà lái xe. Mấy ai dám nghĩ chuyện cấm rượu bia như thế làm được! Bây giờ cứ mang máy đo âm thanh ra mà xử! Ở bên nhà đối diện mà cường độ lên tới 70 decibel là phạt 5 triệu, 10 triệu. Tái phạm cố ý giáng cho 20, 30 triệu. Quá 10 giờ đêm phạt gấp ba gấp năm mức ban ngày! Tôi đánh cuộc 1 ăn 1000 là không còn một thằng khốn nào dám đắp mộ cuộc tình nữa! Nhân dân và báo chí có than thở sập cả mạng internet nhưng pháp luật không nghiêm như thế thì vô ích mà thôi!
Huynhmanba@gmail.com 26-01-2020 19:09:05
Tác giả bài viết này quá sàm
Thanh Hoài 26-01-2020 16:56:36
Gần nhà tôi có khác gì đâu. Cũng luôn bị tra tấn kiểu này.
bao công 26-01-2020 14:31:16
Cái trò phát minh ra karaoke là 1 thảm họa.
võ đức Thọ 26-01-2020 14:06:53
Đàn khảy tai trâu.
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.
Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.
Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...
Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.
Có những chuyến đi không nhằm chinh phục một miền đất mới mà để níu giữ những khoảnh khắc bên cha mẹ.
Mỗi khi nhìn mặt nước xanh ngắt, tôi vẫn thấy một phần tuổi thơ mình còn đâu đó trong từng gợn sóng.