Đất đai chia cắt tình thâm: Mẹ đã buông miếng đất như buông tờ giấy trắng

11/09/2020 - 12:28

PNO - Chỉ đến khi rời khỏi những "mớ bòng bong" về việc tranh chấp đất đai, mẹ tôi mới có lại những ngày vui vẻ, tinh thần thoải mái...

Có 1.001 những vấn đề về gia đình khiến người ta phải mệt mỏi, nhưng điều luôn khiến tôi thấy sợ nhất chính là bốn chữ này: tranh chấp đất đai. Đã chứng kiến, đã nghe, đã đọc không biết bao nhiêu bài báo về những vụ việc đau lòng.

Đụng tới bốn chữ đó, coi như đã thấy trước hậu quả hoặc gia đình tan tác xào xáo hoặc có "thắng kiện/thắng cuộc" hay gì thì người trong cuộc cũng lao đao mệt mỏi. Ăn không ngon ngủ chẳng yên. Đó là chưa dám nói đến những hậu quả đau lòng, khủng khiếp từ việc tranh chấp này.

Sợ, cho nên khi chẳng may gia đình mình cũng có lúc "suýt" lâm vào tình cảnh ấy, tôi là người đầu tiên lên tiếng ngăn cản mẹ. Thật ra, cũng không phải là việc anh em trong gia đình tranh giành với nhau cái gì - ngược lại, người giàu có hơn sẵn sàng cho đất, cho tiền các em lập nghiệp. Vấn đề nằm ở chỗ, mảnh đất thuộc diện "tranh chấp" ấy là đất ở quê, mẹ tôi sở hữu được từ thời ông bà ngoại sẻ đất cho con cháu ra riêng.

Sự bình an của người già mới là trên hết. Ảnh minh họa
Sự bình an của người già mới là trên hết. Ảnh minh họa

Đất ấy khi gia đình tôi chuyển nhà đi nơi khác, mẹ để cho đứa cháu - cũng nghèo tá túc. Cứ thế thời gian trôi vùn vụt qua mấy mươi năm. Mẹ còn giữ giấy chủ quyền nhưng cũng không nghĩ đến việc đòi lại đất. 

Chuyện bắt đầu khi vợ chồng người cháu ấy sinh tệ, đối xử không ra gì với mẹ ruột (là chị của mẹ, tôi gọi bằng dì). Rồi đến khi dì qua đời, gia đình họ vẫn không hối hận, vẫn đối xử tệ với họ hàng bên ngoại. Mẹ tôi giận quá, nghĩ rằng cần đòi đất lại cho... gia đình ấy chừa cái thói hung hăng, vô ơn ngang tàng. Cái lý ở phần mình, mọi việc hoàn toàn có thể giải quyết nhanh chóng nếu đưa ra kiện tụng.

Nhưng sự thật không đơn giản thế. Những ngày bàn bạc với các con việc về quê, ra xã, thảo đơn, kiện tụng..., mẹ tôi đã không thể ngủ ngon. Một người già ngoài tuổi 70, phải đối diện với những câu hỏi, những cuộc gặp mặt trao đổi từ phía chính quyền, rồi những lo lắng, mệt mỏi...Tôi nhìn không thể nào chịu nổi. 

Mảnh đất ấy, bao năm qua không có cả nhà cũng không có vấn đề gì cả. Những năm thiếu thốn, đói khổ nhất còn không nghĩ đến việc đi đòi lại. Giờ thì ít ra kinh tế gia đình ai cũng đủ ăn đủ mặc, đủ vui đủ chơi. Sao lại phải vướng vào bốn chữ "tranh chấp đất đai" này để mà làm gì? Dẫu biết, mảnh đất ấy bây giờ nếu lấy lại rồi rao bán, cũng rất có giá.

Phúc cho gia đình nào cả đời không phải vướng vào bốn chữ: tranh chấp đất đai
Phúc cho gia đình nào cả đời không phải vướng vào bốn chữ: tranh chấp đất đai

Tiền thì ai cũng cần, nhưng cái "giá" trước mắt mà gia đình, nhất là mẹ phải đối mặt tôi thấy nó mệt mỏi. Tôi cảm thấy, mảnh đất ấy nó chẳng thể quan trọng bằng giấc ngủ ngon của mẹ. Đó là chưa dám nói đến những hệ lụy nào có thể xảy đến khi mà con người ta bất chấp tình lý, mà trong mắt chỉ còn hai chữ "tài sản" của mình. 

Tôi đề nghị "bỏ" mảnh đất ấy, nhẹ nhàng như buông xuống một tờ giấy trắng. Anh em trong nhà rồi cũng mỗi người góp một câu. Cuối cùng mẹ tôi đồng ý không kiện tụng gì nữa. Tự nhiên mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, những cuộc gặp mặt không còn căng thẳng, sự tức giận của mẹ rồi cũng lắng xuống. Các anh tôi không phải đi đi về về để cùng nhau giải quyết vụ việc, khuôn mặt mẹ cũng giãn ra, cười nhiều hơn và đã trở lại những đêm ngon giấc.

Đất đai của mình, mồ hôi nước mắt của mình, tất nhiên ai cũng muốn giành về. Nhưng trong nhiều trường hợp, người với người tranh giành nhau vì lòng tham, tính ích kỷ cố hữu thì rồi mọi mệt mỏi khổ ải chính mình nhận lấy trước. Được vạ thì má đã sưng, đòi được đất rồi cũng "trầy vi tróc vảy". Những nghịch cảnh đau lòng xảy ra trước mắt, như chuyện con đánh đập mẹ già vì không được chia tài sản, người ngoài nghe còn thấy thắt lòng, huống gì là mẹ...

Nói thì dễ, buông mới khó. Nhưng đã nhìn thấy những hậu quả đau lòng chỉ vì "tranh chấp đất đai" rồi, gia đình tôi đã sớm tránh cho mẹ những mệt mỏi tuổi già. Ai làm sai làm quấy, tự khắc có luật nhân quả. Nghĩ như thế để thôi sân hận, trách móc. Mà nếu họ sống yên ổn vui khỏe thì thôi, cũng mừng cho họ.

Cuộc đời này, nghĩ dài thì quá dài, nhưng chớp mắt là đã hết trăm năm rồi...

Lục Giang

(Mỹ Tho, Tiền Giang)

 

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(3)
 
Array ( [news_id] => 1417663 [news_title] => Đất đai chia cắt tình thâm: Mẹ đã buông miếng đất như buông tờ giấy trắng [news_title_seo] => Đất đai chia cắt tình thâm: Mẹ đã buông miếng đất như buông tờ giấy trắng [news_supertitle] => [news_picture] => dat-dai-chia-cat-tinh-tham-me-da-_1599802190.jpg [news_subcontent] => Chỉ đến khi rời khỏi những "mớ bòng bong" về việc tranh chấp đất đai, mẹ tôi mới có lại những ngày vui vẻ, tinh thần thoải mái... [news_subcontent_seo] => Chỉ đến khi rời khỏi những "mớ bòng bong" về việc tranh chấp đất đai, mẹ tôi mới có lại những ngày vui vẻ, tinh thần thoải mái... [news_headline] => Chỉ đến khi rời khỏi những "mớ bòng bong" về việc tranh chấp đất đai, mẹ tôi mới có lại những ngày vui vẻ, tinh thần thoải mái... [news_content] =>

Có 1.001 những vấn đề về gia đình khiến người ta phải mệt mỏi, nhưng điều luôn khiến tôi thấy sợ nhất chính là bốn chữ này: tranh chấp đất đai. Đã chứng kiến, đã nghe, đã đọc không biết bao nhiêu bài báo về những vụ việc đau lòng.

Đụng tới bốn chữ đó, coi như đã thấy trước hậu quả hoặc gia đình tan tác xào xáo hoặc có "thắng kiện/thắng cuộc" hay gì thì người trong cuộc cũng lao đao mệt mỏi. Ăn không ngon ngủ chẳng yên. Đó là chưa dám nói đến những hậu quả đau lòng, khủng khiếp từ việc tranh chấp này.

Sợ, cho nên khi chẳng may gia đình mình cũng có lúc "suýt" lâm vào tình cảnh ấy, tôi là người đầu tiên lên tiếng ngăn cản mẹ. Thật ra, cũng không phải là việc anh em trong gia đình tranh giành với nhau cái gì - ngược lại, người giàu có hơn sẵn sàng cho đất, cho tiền các em lập nghiệp. Vấn đề nằm ở chỗ, mảnh đất thuộc diện "tranh chấp" ấy là đất ở quê, mẹ tôi sở hữu được từ thời ông bà ngoại sẻ đất cho con cháu ra riêng.

Sự bình an của người già mới là trên hết. Ảnh minh họa
Sự bình an của người già mới là trên hết. Ảnh minh họa

Đất ấy khi gia đình tôi chuyển nhà đi nơi khác, mẹ để cho đứa cháu - cũng nghèo tá túc. Cứ thế thời gian trôi vùn vụt qua mấy mươi năm. Mẹ còn giữ giấy chủ quyền nhưng cũng không nghĩ đến việc đòi lại đất. 

Chuyện bắt đầu khi vợ chồng người cháu ấy sinh tệ, đối xử không ra gì với mẹ ruột (là chị của mẹ, tôi gọi bằng dì). Rồi đến khi dì qua đời, gia đình họ vẫn không hối hận, vẫn đối xử tệ với họ hàng bên ngoại. Mẹ tôi giận quá, nghĩ rằng cần đòi đất lại cho... gia đình ấy chừa cái thói hung hăng, vô ơn ngang tàng. Cái lý ở phần mình, mọi việc hoàn toàn có thể giải quyết nhanh chóng nếu đưa ra kiện tụng.

Nhưng sự thật không đơn giản thế. Những ngày bàn bạc với các con việc về quê, ra xã, thảo đơn, kiện tụng..., mẹ tôi đã không thể ngủ ngon. Một người già ngoài tuổi 70, phải đối diện với những câu hỏi, những cuộc gặp mặt trao đổi từ phía chính quyền, rồi những lo lắng, mệt mỏi...Tôi nhìn không thể nào chịu nổi. 

Mảnh đất ấy, bao năm qua không có cả nhà cũng không có vấn đề gì cả. Những năm thiếu thốn, đói khổ nhất còn không nghĩ đến việc đi đòi lại. Giờ thì ít ra kinh tế gia đình ai cũng đủ ăn đủ mặc, đủ vui đủ chơi. Sao lại phải vướng vào bốn chữ "tranh chấp đất đai" này để mà làm gì? Dẫu biết, mảnh đất ấy bây giờ nếu lấy lại rồi rao bán, cũng rất có giá.

Phúc cho gia đình nào cả đời không phải vướng vào bốn chữ: tranh chấp đất đai
Phúc cho gia đình nào cả đời không phải vướng vào bốn chữ: tranh chấp đất đai

Tiền thì ai cũng cần, nhưng cái "giá" trước mắt mà gia đình, nhất là mẹ phải đối mặt tôi thấy nó mệt mỏi. Tôi cảm thấy, mảnh đất ấy nó chẳng thể quan trọng bằng giấc ngủ ngon của mẹ. Đó là chưa dám nói đến những hệ lụy nào có thể xảy đến khi mà con người ta bất chấp tình lý, mà trong mắt chỉ còn hai chữ "tài sản" của mình. 

Tôi đề nghị "bỏ" mảnh đất ấy, nhẹ nhàng như buông xuống một tờ giấy trắng. Anh em trong nhà rồi cũng mỗi người góp một câu. Cuối cùng mẹ tôi đồng ý không kiện tụng gì nữa. Tự nhiên mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, những cuộc gặp mặt không còn căng thẳng, sự tức giận của mẹ rồi cũng lắng xuống. Các anh tôi không phải đi đi về về để cùng nhau giải quyết vụ việc, khuôn mặt mẹ cũng giãn ra, cười nhiều hơn và đã trở lại những đêm ngon giấc.

Đất đai của mình, mồ hôi nước mắt của mình, tất nhiên ai cũng muốn giành về. Nhưng trong nhiều trường hợp, người với người tranh giành nhau vì lòng tham, tính ích kỷ cố hữu thì rồi mọi mệt mỏi khổ ải chính mình nhận lấy trước. Được vạ thì má đã sưng, đòi được đất rồi cũng "trầy vi tróc vảy". Những nghịch cảnh đau lòng xảy ra trước mắt, như chuyện con đánh đập mẹ già vì không được chia tài sản, người ngoài nghe còn thấy thắt lòng, huống gì là mẹ...

Nói thì dễ, buông mới khó. Nhưng đã nhìn thấy những hậu quả đau lòng chỉ vì "tranh chấp đất đai" rồi, gia đình tôi đã sớm tránh cho mẹ những mệt mỏi tuổi già. Ai làm sai làm quấy, tự khắc có luật nhân quả. Nghĩ như thế để thôi sân hận, trách móc. Mà nếu họ sống yên ổn vui khỏe thì thôi, cũng mừng cho họ.

Cuộc đời này, nghĩ dài thì quá dài, nhưng chớp mắt là đã hết trăm năm rồi...

Lục Giang

(Mỹ Tho, Tiền Giang)

 

 

[news_source] => [news_tag] => tranh chấp đất đai,tình thâm,gia đình,đất cho mượn,đòi đất [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-09-11 12:16:54 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-09-11 12:28:44 [news_relate_news] => 1417583,1417333,1417636, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 8848 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dat-dai-chia-cat-tinh-tham-me-da-buong-mieng-dat-nhu-buong-to-giay-trang-a1417663.html [tag] => tranh chấp đất đaitình thâmgia đìnhđất cho mượnđòi đất [daynews2] => 2020-09-11 12:28 [daynews] => 11/09/2020 - 12:28 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Sức mạnh bất khả chiến bại

    Sức mạnh bất khả chiến bại

    14-01-2021 15:06

    Thượng đế đã ban tặng cho phụ nữ một đặc ân: tình yêu thương con vô bờ bến. Nó trở thành sức mạnh bất khả chiến bại.

  • Cô đơn trong nhà

    Cô đơn trong nhà

    14-01-2021 05:00

    Khi tôi đi sớm về muộn, cô ấy ghen bóng ghen gió. Có khi vợ không nói gì với tôi cả tuần, mặc tôi cố gắng thế nào.

  • "Thả" chồng đi làm xa

    "Thả" chồng đi làm xa

    13-01-2021 19:15

    Cứ ngỡ để chồng đi xa làm ăn để thu vén cho gia đình, ai ngờ anh lại đối xử với mẹ con tôi như vậy...

  • Hủy cưới vì thương

    Hủy cưới vì thương

    13-01-2021 10:27

    Anh giấu gia đình, giấu tất cả mọi người, cắt liên lạc hoàn toàn và không gặp em nữa.

  • Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    13-01-2021 05:29

    Quen nhau bốn năm, thiệp cưới đã in, hình cưới đã chụp. Chúng tôi còn lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở đâu, vậy mà...

  • Tuổi già của vợ

    Tuổi già của vợ

    12-01-2021 12:55

    Sao phải tự chất thêm gánh nặng khi phải vừa sống vừa đau khổ vì tuổi sinh học, tuổi cơ thể, tuổi thật và tuổi tế bào…?

  • Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    12-01-2021 05:11

    Từ khi vợ em xin nghỉ ở nhà, ba mẹ em không hài lòng, cho rằng vợ em lười, không có khả năng lo lắng cho gia đình.

  • Ly hôn rồi mới... ghen

    Ly hôn rồi mới... ghen

    11-01-2021 12:45

    Chị kiên quyết không quay lại với chồng cũ, bởi nếu thật sự yêu thương, anh đã không ghen vô lối như vậy.

  • Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    11-01-2021 05:04

    Từ lúc vợ chồng không ngủ chung, em thấy tình cảm cũng nguội lạnh đi, em có chuyện gì muốn tâm sự với chồng cũng khó.

  • Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    10-01-2021 18:22

    Cháu thấy cha mẹ như khách trọ cùng nhà, chỉ có một thứ chung là con cái. Hai người không hề cằn nhằn nhau chuyện tiền bạc, mà sao chẳng thấy vui...

  • Chồng là ân nhân của tôi

    Chồng là ân nhân của tôi

    10-01-2021 05:00

    Tôi không có tiếng nói trong quan hệ vợ chồng, bao gồm cả chuyện chăn gối.

  • Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    09-01-2021 10:15

    Có những anh tận dụng “chiêu” để níu kéo bạn đời, mong chắp vá gia đình nứt vỡ, nhưng kết quả càng tệ hơn...

  • Con dâu về "bắt" cháu nội

    Con dâu về "bắt" cháu nội

    09-01-2021 05:08

    Sau vài năm hầu như không ngó ngàng gì đến con gái, cách đây không lâu, con dâu tôi chợt quay lại và đòi mang cháu nội tôi đi.

  • Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    08-01-2021 17:31

    Ám sợ tình dục ở phụ nữ đa phần bệnh đến từ những ác cảm, hiểu lầm cảm tính trong quá khứ hay thời điểm gần.

  • Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    08-01-2021 05:34

    Mỗi nhà ở một tầng, mỗi nhà đều ăn riêng. Em thấy sống trong gia đình giống sống trong chung cư.

  • Người cũ, tình cũ

    Người cũ, tình cũ

    07-01-2021 11:00

    Bạn từng nghe cái câu bất hủ này chưa?: “Ghen với tình cũ là dại lắm. Có sợ thì sợ cái mới kia kìa”.

  • Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    07-01-2021 05:25

    Cứ dịp cuối năm hay đầu năm, lên Facebook lại thấy bạn bè giăng đầy những dự định, kế hoạch. Nhìn quanh vẫn là các mục tiêu cho chồng, cho con...

  • Con sai cỡ nào mới được cứu?

    Con sai cỡ nào mới được cứu?

    06-01-2021 12:24

    Em gái làm clip tố cáo ba mẹ những chuyện động trời do nó nghĩ ra. Thế là cả nhà dậy sóng...