Đất đai chia cắt tình thâm: Con mượn đất xây nhà, quyết không trả

10/09/2020 - 17:27

PNO - Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Mà làm theo phương án của Đạt là bán cái nhà ông bà đang ở, rồi dọn về sống chung cũng không được. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật, ông bà phải đi ở nhờ con rể.

Đọc tâm sự của bạn Gia Khánh - cô con dâu hờn giận chồng và cha mẹ chồng ngay cả khi ông bà đã mất, tôi buồn lây. Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh. Trong xóm tôi cũng có nhiều nhà rơi vào bi kịch đất đai chia cắt tình thâm.

Ví như chuyện nhà ông Đặng - bà Thoa cạnh nhà tôi. Ông bà nay đã người 60, người 65 tuổi, lụi cụi chăm sóc nhau. Khi đồng tiết kiệm cuối cùng ra đi mà bệnh ông Đặng ngày một nặng, bà Thoa bỗng nghĩ đến mảnh đất dưới phố.

Ngày còn trẻ khoẻ, ông bà dành dụm được đồng nào là đi mua vàng về cất. Hai phân rồi lên năm phân, năm phân từ từ gom thành một chỉ. Nghe người ta nói người đẻ, chứ đất không đẻ, ông bà thấy phải, bán hết vàng mua đất. Tới tuổi nghỉ ngơi, ngoài căn nhà nhỏ đang ở, ông bà còn có hai mảnh đất trong phố.

Bà bảo ông: "Nhà có mỗi mụn con gái, mai này cho nó một mảnh, mảnh kia dành bán dưỡng già, khỏi phiền con".

Con gái duy nhất của ông bà là chị Xuân. Hồi ấy, chị lấy chồng khi đã cứng tuổi. Anh quê xa, con nhà nghèo. Kết hôn xong, anh chị đều đi làm ở trung tâm, nên phải thuê nhà trọ. Ông bà xót ruột. Ngày ấy, chính bà bàn với ông cho vợ chồng chị Xuân mượn mảnh đất xây nhà. "Chỉ là cho mượn thôi, chứ đất vẫn đứng tên mình, sau này xem chúng nó ăn ở sao rồi tính", ông bà nghĩ vậy.

Ông bị bệnh nặng, hết tiền chữa trị, bà muốn đòi mảnh đất cho con mượn xây nhà. Hình minh họa
Ông bị bệnh nặng, hết tiền chữa trị, bà muốn đòi mảnh đất cho con mượn xây nhà. Hình minh họa

Rồi vợ chồng chị Xuân xây được căn nhà khang trang. Ông bà mừng lắm, mà đâu biết Đạt, con rể ông bà phải đi vay khắp nơi bên nội. Ông bà cũng rút tiết kiệm cho các con hai trăm triệu đồng.

Nhà rộng rãi, anh Đạt đón em gái và hai cô em họ từ quê miền Trung vào ở cùng. Ba đứa đã vào Đại học, chỉ ăn rồi đi tối ngày, chứ không động tay chân bất cứ gì. Chị Xuân đi làm về phải lo cơm nước, còn phải lau dọn nhà cửa vì lý do các em bận học.

Bà Thoa hỏi chị Xuân chuyện chi phí ăn ở, chị lắc đầu. Em gái Đạt thì không nói làm gì, còn hai đứa em họ, chúng nghiễm nhiên ăn ở miễn phí, vì hồi xây nhà, Đạt có mượn của bố mẹ chúng ít tiền, nên giờ mắc ơn, mắc nợ.

"Là phải nuôi ăn chúng nó hết bốn năm đại học hay đến khi nào?", ông bà Thoa ngỡ ngàng. Chị Xuân bảo, là do cha mẹ chúng vô tư, chứ dù có cho mượn tiền thì cũng trả lãi, chứ có mượn không đâu. Lúc này ông bà mới biết, vì muốn có cái nhà "bằng chị bằng em" mà Đạt không ngần ngại vay mượn và hiện còn nợ khá nhiều, không biết khi nào mới trả hết.

Nhìn Xuân gầy rộc đi vì vất vả, bà Thoa cáu, nói chị phải về nói chuyện với chồng đàng hoàng: "Nay hai đứa, sang năm mấy đứa nữa? Chẳng nhẽ Đạt định biến cái nhà thành trung tâm nuôi dưỡng con chủ nợ?".

Chị Xuân oà khóc, trình bày rằng: "Đâu phải con chưa nói, con nói rồi nhưng ảnh nói nhà người ta có một hai chỉ vàng phòng thân mà còn lấy ra đưa mình. Đâu như ai nhà cao cửa rộng đất mấy mảnh tiết kiệm mấy sổ mà “thí” cho hai trăm bạc".

Bà Thoa nghe chuyện con gái kể thì rầu lắm. Vậy nên, khi có bệnh, ông bà giấu không nói với chị. Năm ngoái, ông bà đã bán mảnh đất còn lại để chữa bệnh, nhưng chưa thấm vào đâu, nay chẳng nhẽ bán nốt căn nhà? Bán rồi ở đâu? Ông bà nhìn nhau, bàn đến mảnh đất mặt tiền ngang bảy mét dài hơn ba chục mét, giá thị trường giờ cũng phải hơn 5 tỷ đã cho vợ chồng chị Xuân mượn xây nhà.

Đến lúc này thì bà cũng không giấu vợ chồng chị Xuân về bệnh tình của ông nữa: "Thôi thì bây giờ bố mẹ vừa bán vừa cho, hai đứa đưa bố mẹ hai tỷ đồng để cho bố chữa bệnh".

Nhưng bà hoàn toàn không ngờ, khi bà nói xong, chị Xuân im lặng, còn con rể cất lời: "Đất của bố mẹ thật, nhưng bố mẹ có mình vợ con là con. Sau này bố mẹ mất đi thì cũng để cho vợ con chứ cho ai. Xây cái nhà này con phải mượn Đông mượn Tây, đến giờ còn chưa trả nợ xong, mẹ con phải bán nhà ở quê cho con làm nhà, nên giờ phải vào ở cùng. Không có tiền trả ngay, con phải nuôi con cho người ta để được thư thư nợ. Mẹ thấy con gái mẹ hầu thiên hạ thì xót, nhưng mẹ có hiểu cho đâu. Mẹ đừng nhìn ngôi nhà bề thế này mà tưởng vợ chồng con giàu, chúng con vẫn phải chạy ăn từng bữa đấy.

Bố bị "bệnh nhà giàu", chữa ba năm nay có tiến triển gì đâu trong khi tiền cứ cưỡi gió ra đi. Đổ tiền tạ chứ tiền tấn, thì rồi tiền hết người đi. Người đi thì nhẹ thân, còn người ở lại thì sao?

Con nói luôn là giờ vợ chồng con không có tiền. Hay mẹ bán cái nhà đang ở đi, rồi qua bên này với chúng con. Còn không, thì bố mẹ muốn làm gì cứ làm, kiện ra toà con cũng đành chịu. Ba năm nay bố bệnh tụi con không biết để giúp đỡ, nay thì con xin biếu bố mẹ hai trăm triệu để bố chữa bệnh. Nhiều hơn là con không có!". 

Nhìn con rể hất mặt cho con gái lên lầu lấy tiền biếu bố, bà Thoa có cảm giác nhục nhã như đi xin. Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nhìn Đạt hất mặt ra hiệu cho vợ lên lầu lấy tiền, bà Thoa có cảm giác nhục nhã như đi xin. Bà không biết phải về nói với ông thế nào. Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Mà làm theo phương án của Đạt là bán cái nhà ông bà đang ở, rồi dọn về sống chung cũng không được. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật ông bà phải đi ở nhờ. Ông bà đã quen yên tĩnh, xuống phố ồn ào làm sao ngủ? Chưa kể nhà Đạt giờ một đống người, bà thông gia cũng đang ở đó...

Biết làm sao, trách ai bây giờ. Trách con gái khuỷu tay hướng ra ngoài hay trách ông bà thương con gái không đúng cách, hay trách ông bà đã nhìn nhầm con rể...

Thụy Lê

 
Array ( [news_id] => 1417333 [news_title] => Đất đai chia cắt tình thâm: Con mượn đất xây nhà, quyết không trả [news_title_seo] => Đất đai chia cắt tình thâm: Con mượn đất xây nhà, quyết không trả [news_supertitle] => [news_picture] => dat-dai-chia-cat-tinh-tham-con-muon-_1599733741.jpg [news_subcontent] => Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật, ông bà phải đi ở nhờ thằng con rể bạc bẽo. [news_subcontent_seo] => Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật, ông bà phải đi ở nhờ thằng con rể bạc bẽo. [news_headline] => Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Mà làm theo phương án của Đạt là bán cái nhà ông bà đang ở, rồi dọn về sống chung cũng không được. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật, ông bà phải đi ở nhờ con rể. [news_content] =>

Đọc tâm sự của bạn Gia Khánh - cô con dâu hờn giận chồng và cha mẹ chồng ngay cả khi ông bà đã mất, tôi buồn lây. Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh. Trong xóm tôi cũng có nhiều nhà rơi vào bi kịch đất đai chia cắt tình thâm.

Ví như chuyện nhà ông Đặng - bà Thoa cạnh nhà tôi. Ông bà nay đã người 60, người 65 tuổi, lụi cụi chăm sóc nhau. Khi đồng tiết kiệm cuối cùng ra đi mà bệnh ông Đặng ngày một nặng, bà Thoa bỗng nghĩ đến mảnh đất dưới phố.

Ngày còn trẻ khoẻ, ông bà dành dụm được đồng nào là đi mua vàng về cất. Hai phân rồi lên năm phân, năm phân từ từ gom thành một chỉ. Nghe người ta nói người đẻ, chứ đất không đẻ, ông bà thấy phải, bán hết vàng mua đất. Tới tuổi nghỉ ngơi, ngoài căn nhà nhỏ đang ở, ông bà còn có hai mảnh đất trong phố.

Bà bảo ông: "Nhà có mỗi mụn con gái, mai này cho nó một mảnh, mảnh kia dành bán dưỡng già, khỏi phiền con".

Con gái duy nhất của ông bà là chị Xuân. Hồi ấy, chị lấy chồng khi đã cứng tuổi. Anh quê xa, con nhà nghèo. Kết hôn xong, anh chị đều đi làm ở trung tâm, nên phải thuê nhà trọ. Ông bà xót ruột. Ngày ấy, chính bà bàn với ông cho vợ chồng chị Xuân mượn mảnh đất xây nhà. "Chỉ là cho mượn thôi, chứ đất vẫn đứng tên mình, sau này xem chúng nó ăn ở sao rồi tính", ông bà nghĩ vậy.

Ông bị bệnh nặng, hết tiền chữa trị, bà muốn đòi mảnh đất cho con mượn xây nhà. Hình minh họa
Ông bị bệnh nặng, hết tiền chữa trị, bà muốn đòi mảnh đất cho con mượn xây nhà. Hình minh họa

Rồi vợ chồng chị Xuân xây được căn nhà khang trang. Ông bà mừng lắm, mà đâu biết Đạt, con rể ông bà phải đi vay khắp nơi bên nội. Ông bà cũng rút tiết kiệm cho các con hai trăm triệu đồng.

Nhà rộng rãi, anh Đạt đón em gái và hai cô em họ từ quê miền Trung vào ở cùng. Ba đứa đã vào Đại học, chỉ ăn rồi đi tối ngày, chứ không động tay chân bất cứ gì. Chị Xuân đi làm về phải lo cơm nước, còn phải lau dọn nhà cửa vì lý do các em bận học.

Bà Thoa hỏi chị Xuân chuyện chi phí ăn ở, chị lắc đầu. Em gái Đạt thì không nói làm gì, còn hai đứa em họ, chúng nghiễm nhiên ăn ở miễn phí, vì hồi xây nhà, Đạt có mượn của bố mẹ chúng ít tiền, nên giờ mắc ơn, mắc nợ.

"Là phải nuôi ăn chúng nó hết bốn năm đại học hay đến khi nào?", ông bà Thoa ngỡ ngàng. Chị Xuân bảo, là do cha mẹ chúng vô tư, chứ dù có cho mượn tiền thì cũng trả lãi, chứ có mượn không đâu. Lúc này ông bà mới biết, vì muốn có cái nhà "bằng chị bằng em" mà Đạt không ngần ngại vay mượn và hiện còn nợ khá nhiều, không biết khi nào mới trả hết.

Nhìn Xuân gầy rộc đi vì vất vả, bà Thoa cáu, nói chị phải về nói chuyện với chồng đàng hoàng: "Nay hai đứa, sang năm mấy đứa nữa? Chẳng nhẽ Đạt định biến cái nhà thành trung tâm nuôi dưỡng con chủ nợ?".

Chị Xuân oà khóc, trình bày rằng: "Đâu phải con chưa nói, con nói rồi nhưng ảnh nói nhà người ta có một hai chỉ vàng phòng thân mà còn lấy ra đưa mình. Đâu như ai nhà cao cửa rộng đất mấy mảnh tiết kiệm mấy sổ mà “thí” cho hai trăm bạc".

Bà Thoa nghe chuyện con gái kể thì rầu lắm. Vậy nên, khi có bệnh, ông bà giấu không nói với chị. Năm ngoái, ông bà đã bán mảnh đất còn lại để chữa bệnh, nhưng chưa thấm vào đâu, nay chẳng nhẽ bán nốt căn nhà? Bán rồi ở đâu? Ông bà nhìn nhau, bàn đến mảnh đất mặt tiền ngang bảy mét dài hơn ba chục mét, giá thị trường giờ cũng phải hơn 5 tỷ đã cho vợ chồng chị Xuân mượn xây nhà.

Đến lúc này thì bà cũng không giấu vợ chồng chị Xuân về bệnh tình của ông nữa: "Thôi thì bây giờ bố mẹ vừa bán vừa cho, hai đứa đưa bố mẹ hai tỷ đồng để cho bố chữa bệnh".

Nhưng bà hoàn toàn không ngờ, khi bà nói xong, chị Xuân im lặng, còn con rể cất lời: "Đất của bố mẹ thật, nhưng bố mẹ có mình vợ con là con. Sau này bố mẹ mất đi thì cũng để cho vợ con chứ cho ai. Xây cái nhà này con phải mượn Đông mượn Tây, đến giờ còn chưa trả nợ xong, mẹ con phải bán nhà ở quê cho con làm nhà, nên giờ phải vào ở cùng. Không có tiền trả ngay, con phải nuôi con cho người ta để được thư thư nợ. Mẹ thấy con gái mẹ hầu thiên hạ thì xót, nhưng mẹ có hiểu cho đâu. Mẹ đừng nhìn ngôi nhà bề thế này mà tưởng vợ chồng con giàu, chúng con vẫn phải chạy ăn từng bữa đấy.

Bố bị "bệnh nhà giàu", chữa ba năm nay có tiến triển gì đâu trong khi tiền cứ cưỡi gió ra đi. Đổ tiền tạ chứ tiền tấn, thì rồi tiền hết người đi. Người đi thì nhẹ thân, còn người ở lại thì sao?

Con nói luôn là giờ vợ chồng con không có tiền. Hay mẹ bán cái nhà đang ở đi, rồi qua bên này với chúng con. Còn không, thì bố mẹ muốn làm gì cứ làm, kiện ra toà con cũng đành chịu. Ba năm nay bố bệnh tụi con không biết để giúp đỡ, nay thì con xin biếu bố mẹ hai trăm triệu để bố chữa bệnh. Nhiều hơn là con không có!". 

Nhìn con rể hất mặt cho con gái lên lầu lấy tiền biếu bố, bà Thoa có cảm giác nhục nhã như đi xin. Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nhìn Đạt hất mặt ra hiệu cho vợ lên lầu lấy tiền, bà Thoa có cảm giác nhục nhã như đi xin. Bà không biết phải về nói với ông thế nào. Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Mà làm theo phương án của Đạt là bán cái nhà ông bà đang ở, rồi dọn về sống chung cũng không được. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật ông bà phải đi ở nhờ. Ông bà đã quen yên tĩnh, xuống phố ồn ào làm sao ngủ? Chưa kể nhà Đạt giờ một đống người, bà thông gia cũng đang ở đó...

Biết làm sao, trách ai bây giờ. Trách con gái khuỷu tay hướng ra ngoài hay trách ông bà thương con gái không đúng cách, hay trách ông bà đã nhìn nhầm con rể...

Thụy Lê

[news_source] => [news_tag] => con rể mẹ vợ,tranh chấp đất đai,đất đai chia cắt tình thâm [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-09-07 13:04:19 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-09-10 17:27:57 [news_relate_news] => 1417316,124319,1417494, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 59 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dat-dai-chia-cat-tinh-tham-con-muon-dat-xay-nha-quyet-khong-tra-a1417333.html [tag] => con rể mẹ vợtranh chấp đất đaiđất đai chia cắt tình thâm [daynews2] => 2020-09-10 17:27 [daynews] => 10/09/2020 - 17:27 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Sức mạnh bất khả chiến bại

    Sức mạnh bất khả chiến bại

    14-01-2021 15:06

    Thượng đế đã ban tặng cho phụ nữ một đặc ân: tình yêu thương con vô bờ bến. Nó trở thành sức mạnh bất khả chiến bại.

  • Cô đơn trong nhà

    Cô đơn trong nhà

    14-01-2021 05:00

    Khi tôi đi sớm về muộn, cô ấy ghen bóng ghen gió. Có khi vợ không nói gì với tôi cả tuần, mặc tôi cố gắng thế nào.

  • "Thả" chồng đi làm xa

    "Thả" chồng đi làm xa

    13-01-2021 19:15

    Cứ ngỡ để chồng đi xa làm ăn để thu vén cho gia đình, ai ngờ anh lại đối xử với mẹ con tôi như vậy...

  • Hủy cưới vì thương

    Hủy cưới vì thương

    13-01-2021 10:27

    Anh giấu gia đình, giấu tất cả mọi người, cắt liên lạc hoàn toàn và không gặp em nữa.

  • Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    13-01-2021 05:29

    Quen nhau bốn năm, thiệp cưới đã in, hình cưới đã chụp. Chúng tôi còn lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở đâu, vậy mà...

  • Tuổi già của vợ

    Tuổi già của vợ

    12-01-2021 12:55

    Sao phải tự chất thêm gánh nặng khi phải vừa sống vừa đau khổ vì tuổi sinh học, tuổi cơ thể, tuổi thật và tuổi tế bào…?

  • Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    12-01-2021 05:11

    Từ khi vợ em xin nghỉ ở nhà, ba mẹ em không hài lòng, cho rằng vợ em lười, không có khả năng lo lắng cho gia đình.

  • Ly hôn rồi mới... ghen

    Ly hôn rồi mới... ghen

    11-01-2021 12:45

    Chị kiên quyết không quay lại với chồng cũ, bởi nếu thật sự yêu thương, anh đã không ghen vô lối như vậy.

  • Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    11-01-2021 05:04

    Từ lúc vợ chồng không ngủ chung, em thấy tình cảm cũng nguội lạnh đi, em có chuyện gì muốn tâm sự với chồng cũng khó.

  • Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    10-01-2021 18:22

    Cháu thấy cha mẹ như khách trọ cùng nhà, chỉ có một thứ chung là con cái. Hai người không hề cằn nhằn nhau chuyện tiền bạc, mà sao chẳng thấy vui...

  • Chồng là ân nhân của tôi

    Chồng là ân nhân của tôi

    10-01-2021 05:00

    Tôi không có tiếng nói trong quan hệ vợ chồng, bao gồm cả chuyện chăn gối.

  • Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    09-01-2021 10:15

    Có những anh tận dụng “chiêu” để níu kéo bạn đời, mong chắp vá gia đình nứt vỡ, nhưng kết quả càng tệ hơn...

  • Con dâu về "bắt" cháu nội

    Con dâu về "bắt" cháu nội

    09-01-2021 05:08

    Sau vài năm hầu như không ngó ngàng gì đến con gái, cách đây không lâu, con dâu tôi chợt quay lại và đòi mang cháu nội tôi đi.

  • Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    08-01-2021 17:31

    Ám sợ tình dục ở phụ nữ đa phần bệnh đến từ những ác cảm, hiểu lầm cảm tính trong quá khứ hay thời điểm gần.

  • Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    08-01-2021 05:34

    Mỗi nhà ở một tầng, mỗi nhà đều ăn riêng. Em thấy sống trong gia đình giống sống trong chung cư.

  • Người cũ, tình cũ

    Người cũ, tình cũ

    07-01-2021 11:00

    Bạn từng nghe cái câu bất hủ này chưa?: “Ghen với tình cũ là dại lắm. Có sợ thì sợ cái mới kia kìa”.

  • Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    07-01-2021 05:25

    Cứ dịp cuối năm hay đầu năm, lên Facebook lại thấy bạn bè giăng đầy những dự định, kế hoạch. Nhìn quanh vẫn là các mục tiêu cho chồng, cho con...

  • Con sai cỡ nào mới được cứu?

    Con sai cỡ nào mới được cứu?

    06-01-2021 12:24

    Em gái làm clip tố cáo ba mẹ những chuyện động trời do nó nghĩ ra. Thế là cả nhà dậy sóng...