PNO - Mỗi tháng chồng đều chuyển cho vợ 100 triệu đồng, nhưng vợ vô cảm, không một lời cảm ơn hay động thái ghi nhận. Cô chỉ xem chồng như cây ATM di động.
| Chia sẻ bài viết: |
Tran lien 31-07-2025 14:36:00
Anh chuyển 50 triệu cho vợ, chuyển 40 triệu vào TK của anh ĐỂ DÀNH TIẾT KIỆM , giữ lại 10 triệu dằn túi chi xài TÔI THẤY CÔ VỢ này hơi TỰ TIN , CHẮC LÀ XINH DẸP QUÁ, còn anh thua kém ngoại hình nên yếu thế ! Khối anh đưa lương cho vợ 20 triệu đấy thôi !
Trương Mỹ Hương 31-07-2025 08:17:51
Theo thiển ý của mình, xin chia buồn với bạn vì cô vợ của bạn không hề biết cô ấy có người chồng rất chung thủy, trung thực là bạn. Lẽ ra, bạn nên trích riêng một phần tiền lương để ngoại giao, giúp đỡ ba mẹ, cà phê với bạn v.v… nên có một cuộc trao đổi thẳng thắn để cô ấy biết đây là đồng tiền do bạn cực khổ làm ra và có quyền được tiêu xài.
Quyền và Bổn phận 30-07-2025 22:07:53
Bạn có vui khi làm bổn phận đóng góp tài chính cho gia đình không? Hay bạn chỉ vui khi vợ bạn khen và chia sẻ. Thái độ tốt của Bạn đời là cơn gió mát, đến thêm thì tốt, không có thì vẫn vui đời mình thôi, không bị ảnh hưởng từ thái độ của người khác. Tiền của mình làm ra, để vô được, thì có quyền lấy ra khi cần, không xin xỏ ai hết. Xác định Quyền và bổn phận.Tự quyết định đời mình, sẽ không trách người . Khi chín chắn hơn, bạn sẽ làm được điều đó.
Tết là để đoàn viên nhưng liệu có thực sự trọn vẹn khi phụ nữ phải dành toàn bộ thời gian trong bếp?
Việc chuẩn bị phong lì xì của tôi nhẹ hơn trước. Chỉ khó ở chỗ làm sao để con tôi không nhận về bao lì xì giá trị quá lớn.
Gia đình tôi giữ vàng 3 đời nhưng đó là quyết định của người lớn. Còn cô bé kia, ở tuổi lên 10, đã tự lựa chọn cách giữ tiền của mình.
Ngày tết, tôi ngán cảnh nhậu nhẹt của nhà ngoại. Tửu lượng kém, tôi đành giả say trốn trong phòng.
Tết đầu tiên sau ly hôn, Thùy nhận ra, đôi khi, bình yên là dám chấp nhận cái tết không trọn vẹn.
Tôi không về quê đón Giao thừa. Hóa vàng nhà vợ xong tôi mới bay ra Bắc, nhưng năm nay tôi tận hưởng sự thoải mái hiếm có.
Bao lì xì của tôi không nằm gọn trong tờ tiền mới, mà nằm ở quyết định giúp con có chỗ ở ổn định của cha mẹ. Hạnh phúc nào hơn thế!
10 năm làm dâu, chưa bao giờ tôi thấy con đường về nhà lại dài đến thế.
Biết đâu, phía sau một câu hỏi tưởng như kém duyên từ bà con họ hàng ngày tết lại là một cách thương còn vụng về nhưng thật lòng.
Thay vì đối mặt với những câu hỏi thăm chuyện chồng con từ họ hàng, tôi và một vài người bạn Gen Z của mình chọn cách du lịch xuyên tết.
Sống có kế hoạch không phải là cứng nhắc mà là để không còn sống ơ hờ, để giữa những biến động, bản thân vẫn chủ động bước tới.
PNO - Gần 12g đêm, chị ngồi một mình cuốn chả giò và canh nồi thịt kho trứng.
Từng được hứa hẹn không phải làm dâu, tôi vỡ mộng khi tết đầu tiên bị mẹ chồng bắt đứng bếp. Những mẻ bánh thuẫn, bánh bông lan khiến tôi kiệt sức.
PNO - Em chỉ giành mẹ vào tháng tết. Những tháng còn lại, mẹ ở với tôi, có đau ốm thế nào, em cũng không cần quan tâm.
Mấy hôm nay, gia đình tôi lục đục mãi vì chuyện chọn người xông nhà tết này.
Sao ta không chậm lại, ngồi xuống, học cách đợi chờ, học cách xem mỗi người đi qua cuộc đời đều đặc biệt, kể cả bản thân mình…
Gia đình tôi không có những cái tết tưng bừng, rộn rã. Không khí tết trong nhà luôn trầm và ấm - hệt như tính cách của ba tôi.
Càng đi xa, tôi càng nhận ra mình đã đánh rơi một thứ rất quan trọng cùng với các chuyến đi chúc tết.