PNO - Tôi nghĩ có thể cho cháu ở trong một năm đầu để quen đường sá rồi tính sau, đằng này vợ tôi đã từ chối thẳng thừng... Cũng vì chuyện này mà vợ chồng tôi chiến tranh lạnh sau trận cãi vã ồn ào từ tuần trước.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Nguyễn Thị Anh Thư 05-11-2023 07:57:46
Có khả năng thì giúp tiền, hỗ trợ vật chất để cháu học hành có cái nghề nuôi thân. Không nên cho ở chung nhà, chịu trách nhiệm thay cha mẹ vì nên thì cha mẹ cháu nhờ mà hư hỏng thì mình bị đổ thừa, rồi cạn nghĩa anh em. Có con thì nuôi con, dạy con, quản con, đừng chia trách nhiệm cho người khác.
Tài 16-09-2023 23:07:28
Không ở nhờ là chuẩn chuyện gì ra chuyện đó, mất lòng trước được lòng sau, đừng như tôi há miệng mắc quai, 5; 6 năm liền cơm nước cuối cùng có khi vẫn mang tiếng con rể ích kỷ, vô ơn, hẹp hòi.
Thanh 16-09-2023 22:43:05
Còn tôi thì nuôi cháu vợ gần như là 5 năm, tuy ở với cậu ruột đã ly dị vợ sống một mình nhưng gần nhà tôi 70% cơm nước giặt giũ là bên nhà tôi, đôi khi sang ở ngủ cả vài tháng, không bao giờ biết hỏi han chú dượng về cơm nước, quét hộ cái nhà vặt hộ bó rau, dọn hộ cái rác nhà tắm, quần áo thay ra chú dì phải dọn, học xong đại học ra ngoài ở được vài tháng thì cô đơn, lo lắng vì chỉ biết học và giao tiếp xã hội kém, ít bạn bè, cơ bản sức yếu, gần đây lại đã đi làm nhưng lại chuyển về ở hẳn nhà tôi, nhưng lại thêm một cô em gái ra học đại học tính đến nay đã ở gần 8 tháng, tôi thì thích con gái hơn vì dễ bảo, ít dỗi, nói chung chúng nó ngoan nhưng rất lười và không hề biết tý việc nhà nào, tôi gần như làm tất từ công việc XH đến việc nhà, con cái do vợ đạc thu công việc, nhà lại chỉ có 2 phòng ngủ, hai con gái tôi một đứa lớp 8 một đứa lớp 1 nhà tôi dồn làm một phòng ngủ không đủ, chỗ học của các con không có, tạm bợ, kinh tế bình thường, rất nhiều khi nhìn phòng các cháu ở mà lòng bộn bề lại phải dọn hộ trải chiếu hộ, đôi khi các sản phẩm phụ mình phải dọn giúp, mà quan trọng là sự giêng tư, sinh hoạt rất bất tiện mặc dù đã rất cố gắng, tế nhị, không dám lời lẽ to tiếng đụng chạm trực tiếp, cơm nước ăn tước ăn sau để phần rất mệt, xe cô dắt vào nhà cũng chả giúp được chú. Gần đây tôi lại thất nghiệp cứ ở nhà ngày 2 bữa cơm, rồi chờ đợi ăn sớm ăn muộn tính toán đi chớp búa rất mệt mỏi và thấy mình vô dụng, tự trọng, nhiều khi nấu cơm ngon mà cũng không dám ngồi ăn cùng con cháu vì vợ không về ăn cùng, ăn cùng thì lại ngại nhà mình mình lầm mà còn thấy tự ty mất tự do, đặc biệt lại là cháu ngoại, lên gần đây đã tới hạn và có chút mâu thuẫn vợ chồng, bọn nó cũng đã hiểu và đang tìm nhà nhưng bố mẹ các cháu, chúng nó lại đang có tâm lý trách cứ hờn dỗi, thật mệt mỏi, bao nhiều thời gian giành cho nhưng chỉ cần một chút là có thể hỏng hết, lại mắc oán. Tốt nhất là lên có hỗ trợ về cái khác, không nhất thiết gia đình phải có người thứ 3;4 làm xáo trộn, ngắn thì không sao, lâu ngày kiểu gì cũng lục đục vợ chồng, mất tự do ngay chính nhà mình, lại còn mang tiếng, giàu có còn đỡ, đủ thiếu với có chút ơn mà sẩy ra chuyện gì là rất mệt mệt.
Lan Anh 12-07-2023 11:29:53
Cô vợ ghê gớm thật. Nhưng cháu chồng cũng cần phải xem xét lại
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.