PNO - Có phải tôi yêu anh mù quáng nên đã quá ngu dại mà đặt miềm tin tuyệt đối vào anh? Nhưng với người chồng đầu ấp tay gối mà mình không tin, thì còn biết tin vào ai trên cuộc đời này?
| Chia sẻ bài viết: |
3 năm nữa, khi con lớn hơn, bạn muốn mình đang ở đâu. Một công việc ổn định hơn? Một dự án riêng?
Ở miền trung du, người ta tin rằng trong mỗi ngôi nhà đều có một “cây thiêng”
PNO - Tình thương của bác gái dành cho người bạn đời của mình cũng sẽ tiếp tục nở như những bông hoa mùa xuân.
Có những người đi trăm phương vạn nẻo vẫn đau đáu câu hỏi “mình là ai?”, nhưng khi xuôi về nguồn cội thấy ngay câu trả lời.
Đường về nhà ngày thường đã xa, ngày tết càng xa ngái.
PNO - Quê nhà không chỉ là chốn để đi về mà còn là mùi khói bếp, là mâm cơm sẻ chia, là cảm giác hạnh phúc bên những người thương.
PNO - Mẹ yêu hoa chứ. Ánh mắt mẹ vẫn luôn dõi theo những chậu cúc đại đóa vàng rực mà người ta chở ngang qua.
Nếu năm nay còn cơ hội, hãy nhờ ai đó bấm máy để cả nhà cùng đứng chung một khung hình. Chỉ cần đủ mặt, đủ người, đủ một khoảnh khắc thật.
Sáng 29 tết xứ cù lao rộn ràng í ới gọi nhau. Những món ngon được trao đi, nhận lại, kết thành mâm cơm cuối năm đong đầy tình làng nghĩa xóm.
Những ngày cận tết, thành phố có một nhịp điệu rất riêng. Nhiều chuyến xe vội vã ngược xuôi để về quê đón tết.
Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, điều tôi mong nhất khi bước qua thời khắc giao thừa là bình an.
Tịch thu điện thoại có giúp các con rời vỏ ốc cô độc và vui chơi, chan hòa với họ hàng ngày tết?
Hãy để lì xì trở về đúng nghĩa của nó: một lời chúc an lành, trao đi bằng sự thoải mái thay vì nỗi lo bị đánh giá
Có những cái Tết, chẳng cần mâm cao cỗ đầy hay lời chúc rộn ràng, chỉ cần trong nhà vẫn còn vang lên tiếng ba mẹ là đủ ấm áp rồi.
Chỉ khi có ngoại thì cái tết đoàn viên mới thật sự trọn vẹn ý nghĩa và đong đầy hạnh phúc.
Họ nằm đó, giữ dùm chúng ta một phần thương nhớ không bao giờ cũ.
Chẳng cần hoa, quà đắt đỏ, lễ tình nhân của nhiều gia đình chỉ đơn giản là những ông chồng chờ vợ tan ca để cùng nhau về quê ăn tết.
Giữ người, giữ mình, giữ những giá trị cốt lõi đã theo ta qua bao mùa tết. Đó mới là tết của tuổi trung niên – chậm mà sâu hơn rất nhiều.