Vu lan, mẹ cặm cụi nấu đồ ăn gửi cho con

21/08/2021 - 13:24

PNO - Khui thùng thức ăn mẹ gửi từ quê vào, mắt Hạ cay xè. Vu lan này, cô không thể tặng mẹ một món quà nào, mà còn khiến bà vất vả.

Mẹ của Hạ thuộc mẫu người phụ nữ xưa. Từ ngày còn nhỏ, Hạ đã thấy mẹ luôn căm cụi với công việc nhà, chăm chồng chăm con từng miếng ăn, giấc ngủ. Hạ thì ngược lại, cô muốn trở thành phụ nữ hiện đại, thành công trong sự nghiệp, thành người phụ nữ luôn đẹp, sạch và thơm, Hạ cũng rất vụng chuyện bếp núc.

Ngày bình thường, người đi làm, người đi học, tối về đến nhà, thu nhập của hai vợ chồng thuộc loại khá, Hạ không muốn làm khó mình, nên buổi tối, hoặc cả nhà đi ăn quán, hoặc Hạ đặt đồ ăn. Ngon, đủ chất, nhanh gọn. Khi nào hứng thú hay có món đang "trend", Hạ mới bật bếp, nấu ăn, nhưng thường là thất bại.

Món cô nấu tạm gọi là thành công gói trọn trong các công thức đơn giản liên quan đến lò vi sóng hay nồi chiên không dầu.

Tất cả đều là món Hạ và con gái thích ăn.
Bà cặm cụi nấu những món Hạ và con gái thích ăn - Ảnh: Huỳnh Hằng

Dịch COVID-19 bùng phát. Hai tháng nay, hàng quán lẫn chợ và siêu thị gần như đóng cửa. Thực phẩm mua online hay mua tại chung cư, thứ có thứ không. Như, lúc Hạ muốn nấu canh chua thì cá có, cà chua có, nhưng me hay rau ngổ thì không. Hôm Hạ muốn nấu canh cá ngót thì có cá, có rau thơm, nhưng tìm hoài không ai bán cà chua.

“Vũ trụ” bắp cải và thịt heo "Bếp bà Hạ" gói gọn trong ba món xào, luộc, nấu canh. Và, với khẩu vị được chiều chuộng của hai cha con, dù Hạ bận tối mặt với bếp ăn nổi lửa ba bận mỗi ngày, cân nặng của cả nhà vẫn đi xuống thấy rõ.

Giữa đại dịch, việc tăng cường sức đề kháng là tất yếu, không còn cách nào khác, Hạ đành gọi điện thoại cầu cứu mẹ ruột.

Mẹ Hạ gần 70 tuổi. Từ ngày Sài Gòn bùng dịch, mỗi sáng hay chiều, bà lại nhờ cháu nội đọc tin về tình hình COVID-19 ở thành phố cho bà nghe. Hôm nào, số ca nhiễm ít, bà cười móm mém. Hôm nào, số ca tăng cao, bà thở dài thườn thượt, lẩm nhẩm: “Không biết cái Hạ ra sao? Hai đứa cháu thế nào? Nghe bảo con rể vẫn phải đến công sở mỗi ngày, biết có an toàn không?" Rồi hai ba ngày, bà lại bảo con trai, bấm điện thoại, Facetime với con cháu.

Hạ tự hỏi, lỡ một ngày, cô không còn được ăn món mẹ nấu?
Hạ tự hỏi, lỡ một ngày, cô không còn được ăn món mẹ nấu?- Ảnh Huỳnh Hằng

Nhận được điện thoại của con gái, bà vui lắm, nhưng nghe con than thở chuyện ăn uống của cả nhà, bà thở dài mấy đợt rồi không chờ con gái nói tiếp, bà chủ động nói sẽ nấu thức ăn gửi xuống. "Đang dịch, ăn uống như thế, bệnh rồi phải làm sao".

Cúp điện thoại, bà dúi tiền vào tay con dâu, dặn cả sớ dài các món cần mua. Khi thức ăn về, bà lại tay dao tay rổ cùng con dâu vào bếp cắt cắt, ướp ướp. Nấu xong mớ thực phẩm khổng lồ, bà đau lưng, nhức chân, muốn ngã. Nhưng chỉ cho phép mình ngồi nghỉ một chút, bà lại hì hụi đóng hộp, cho vào thùng xốp cùng mớ rau, ít trái cây, ít bánh kẹo cho Khoai.

Đến khi chiếc thùng xốp to đầy đồ ăn đến mức không thể lại nhét thêm, bà mới đồng ý đóng nắp hộp, dán băng keo rồi nói con trai chở thùng hàng chành xe gửi cho con gái. Bà với theo anh con trai: “Con nhớ gửi luôn tiền xe cho em. Dịch như vầy, em con chắc không còn tiền đâu”.

Rồi không biết bà nghe từ đâu chuyện các xe chở hàng từ Lâm Đồng xuống TPHCM phải qua nhiều chốt kiểm soát. Mỗi chốt dừng lại vài ba tiếng, nên thời gian di chuyển kéo dài gấp 2-3 lần. Xe đến điểm tập kết ở TPHCM cũng không dễ dàng kiếm xe ôm liên quận để chuyển đi. Hàng ở chỗ tập kết khi thì thất lạc, khi thì phải một hai ngày mới đến được tay người nhận. Khi đó, rau củ héo úa, thịt cá hỏng hết nên bà lo lắm.

Suốt ngày hôm đó, bà hết kêu cháu nội gọi cho con gái hỏi đã nhận hàng chưa, lại gọi cho tài xế xe đến đâu rồi, nhờ đến nơi, thì gửi xe ôm ngay cho con Hạ "toàn đồ ăn nên dễ hư".

Bà gọi nhiều đến mức tài xế nổi nóng, không thèm nghe máy. Không khí căng thẳng ấy chỉ kết thúc khi Hạ nhận được điện thoại của shipper báo xuống cổng chung cư nhận hàng. 

Mắt Hạ đỏ hoe khi mở các hộp thức ăn mẹ gửi. Nào là cá kho măng, thịt kho mắm ruốc, mực kho… tất cả điều là món cô thích. Mẹ cũng tâm lý gửi cho con gái nguyên liệu nấu một vài món chè; một ít đậu đen với lời nhắn để bé Khoai học trồng giá vì "đang trend".

Trời lại đổ mưa khiến Hạ chợt nhớ, đang là tháng 7, mùa Vu Lan báo hiếu, mai là ngày rằm nhưng rất lâu rồi cô chưa về thăm hay mua gì tặng mẹ dịp này. Giờ, khi dịch sắp tràn về thị tứ nhỏ, người đi chợ ở quê đã phải khai báo khi đến cổng, cô vẫn khiến mẹ vất vả lo cho cô từng lát cá, miếng thịt.

Nghĩ đến hình ảnh bà móm mém mở kim băng lấy từng tờ tiền tích cóp trong túi áo để đưa con dâu đi chợ mua đồ nấu ăn, đưa anh trai để trả tiền gửi hàng. Nước mắt muôn đời chảy ngược. Cô khóc, rồi lại cười. Cười vì mùa Vu lan này cô vẫn được cài bông hồng màu đỏ, khóc vì lo một ngày nào đó, cô không còn cơ hội ăn món ăn mẹ nấu...

An Huỳnh

 
Array ( [news_id] => 1443635 [news_title] => Vu lan, mẹ cặm cụi nấu đồ ăn gửi cho con [news_title_seo] => Vu lan, mẹ cặm cụi nấu đồ ăn gửi cho con [news_supertitle] => [news_picture] => nau-do-an-gui-cho-nguoi-sai-gon_1629296934.jpg [news_subcontent] => Khui thùng thức ăn mẹ gửi từ quê vào, mắt Hạ cay xè. Vu lan này, cô không thể tặng mẹ một món quà nào, mà còn khiến bà vất vả. [news_subcontent_seo] => Khui thùng thức ăn mẹ gửi từ quê vào, mắt Hạ cay xè. Vu lan này, cô không thể tặng mẹ một món quà nào, mà còn khiến bà vất vả. [news_headline] => Khui thùng thức ăn mẹ gửi từ quê vào, mắt Hạ cay xè. Vu lan này, cô không thể tặng mẹ một món quà nào, mà còn khiến bà vất vả. [news_content] =>

Mẹ của Hạ thuộc mẫu người phụ nữ xưa. Từ ngày còn nhỏ, Hạ đã thấy mẹ luôn căm cụi với công việc nhà, chăm chồng chăm con từng miếng ăn, giấc ngủ. Hạ thì ngược lại, cô muốn trở thành phụ nữ hiện đại, thành công trong sự nghiệp, thành người phụ nữ luôn đẹp, sạch và thơm, Hạ cũng rất vụng chuyện bếp núc.

Ngày bình thường, người đi làm, người đi học, tối về đến nhà, thu nhập của hai vợ chồng thuộc loại khá, Hạ không muốn làm khó mình, nên buổi tối, hoặc cả nhà đi ăn quán, hoặc Hạ đặt đồ ăn. Ngon, đủ chất, nhanh gọn. Khi nào hứng thú hay có món đang "trend", Hạ mới bật bếp, nấu ăn, nhưng thường là thất bại.

Món cô nấu tạm gọi là thành công gói trọn trong các công thức đơn giản liên quan đến lò vi sóng hay nồi chiên không dầu.

Tất cả đều là món Hạ và con gái thích ăn.
Bà cặm cụi nấu những món Hạ và con gái thích ăn - Ảnh: Huỳnh Hằng

Dịch COVID-19 bùng phát. Hai tháng nay, hàng quán lẫn chợ và siêu thị gần như đóng cửa. Thực phẩm mua online hay mua tại chung cư, thứ có thứ không. Như, lúc Hạ muốn nấu canh chua thì cá có, cà chua có, nhưng me hay rau ngổ thì không. Hôm Hạ muốn nấu canh cá ngót thì có cá, có rau thơm, nhưng tìm hoài không ai bán cà chua.

“Vũ trụ” bắp cải và thịt heo "Bếp bà Hạ" gói gọn trong ba món xào, luộc, nấu canh. Và, với khẩu vị được chiều chuộng của hai cha con, dù Hạ bận tối mặt với bếp ăn nổi lửa ba bận mỗi ngày, cân nặng của cả nhà vẫn đi xuống thấy rõ.

Giữa đại dịch, việc tăng cường sức đề kháng là tất yếu, không còn cách nào khác, Hạ đành gọi điện thoại cầu cứu mẹ ruột.

Mẹ Hạ gần 70 tuổi. Từ ngày Sài Gòn bùng dịch, mỗi sáng hay chiều, bà lại nhờ cháu nội đọc tin về tình hình COVID-19 ở thành phố cho bà nghe. Hôm nào, số ca nhiễm ít, bà cười móm mém. Hôm nào, số ca tăng cao, bà thở dài thườn thượt, lẩm nhẩm: “Không biết cái Hạ ra sao? Hai đứa cháu thế nào? Nghe bảo con rể vẫn phải đến công sở mỗi ngày, biết có an toàn không?" Rồi hai ba ngày, bà lại bảo con trai, bấm điện thoại, Facetime với con cháu.

Hạ tự hỏi, lỡ một ngày, cô không còn được ăn món mẹ nấu?
Hạ tự hỏi, lỡ một ngày, cô không còn được ăn món mẹ nấu?- Ảnh Huỳnh Hằng

Nhận được điện thoại của con gái, bà vui lắm, nhưng nghe con than thở chuyện ăn uống của cả nhà, bà thở dài mấy đợt rồi không chờ con gái nói tiếp, bà chủ động nói sẽ nấu thức ăn gửi xuống. "Đang dịch, ăn uống như thế, bệnh rồi phải làm sao".

Cúp điện thoại, bà dúi tiền vào tay con dâu, dặn cả sớ dài các món cần mua. Khi thức ăn về, bà lại tay dao tay rổ cùng con dâu vào bếp cắt cắt, ướp ướp. Nấu xong mớ thực phẩm khổng lồ, bà đau lưng, nhức chân, muốn ngã. Nhưng chỉ cho phép mình ngồi nghỉ một chút, bà lại hì hụi đóng hộp, cho vào thùng xốp cùng mớ rau, ít trái cây, ít bánh kẹo cho Khoai.

Đến khi chiếc thùng xốp to đầy đồ ăn đến mức không thể lại nhét thêm, bà mới đồng ý đóng nắp hộp, dán băng keo rồi nói con trai chở thùng hàng chành xe gửi cho con gái. Bà với theo anh con trai: “Con nhớ gửi luôn tiền xe cho em. Dịch như vầy, em con chắc không còn tiền đâu”.

Rồi không biết bà nghe từ đâu chuyện các xe chở hàng từ Lâm Đồng xuống TPHCM phải qua nhiều chốt kiểm soát. Mỗi chốt dừng lại vài ba tiếng, nên thời gian di chuyển kéo dài gấp 2-3 lần. Xe đến điểm tập kết ở TPHCM cũng không dễ dàng kiếm xe ôm liên quận để chuyển đi. Hàng ở chỗ tập kết khi thì thất lạc, khi thì phải một hai ngày mới đến được tay người nhận. Khi đó, rau củ héo úa, thịt cá hỏng hết nên bà lo lắm.

Suốt ngày hôm đó, bà hết kêu cháu nội gọi cho con gái hỏi đã nhận hàng chưa, lại gọi cho tài xế xe đến đâu rồi, nhờ đến nơi, thì gửi xe ôm ngay cho con Hạ "toàn đồ ăn nên dễ hư".

Bà gọi nhiều đến mức tài xế nổi nóng, không thèm nghe máy. Không khí căng thẳng ấy chỉ kết thúc khi Hạ nhận được điện thoại của shipper báo xuống cổng chung cư nhận hàng. 

Mắt Hạ đỏ hoe khi mở các hộp thức ăn mẹ gửi. Nào là cá kho măng, thịt kho mắm ruốc, mực kho… tất cả điều là món cô thích. Mẹ cũng tâm lý gửi cho con gái nguyên liệu nấu một vài món chè; một ít đậu đen với lời nhắn để bé Khoai học trồng giá vì "đang trend".

Trời lại đổ mưa khiến Hạ chợt nhớ, đang là tháng 7, mùa Vu Lan báo hiếu, mai là ngày rằm nhưng rất lâu rồi cô chưa về thăm hay mua gì tặng mẹ dịp này. Giờ, khi dịch sắp tràn về thị tứ nhỏ, người đi chợ ở quê đã phải khai báo khi đến cổng, cô vẫn khiến mẹ vất vả lo cho cô từng lát cá, miếng thịt.

Nghĩ đến hình ảnh bà móm mém mở kim băng lấy từng tờ tiền tích cóp trong túi áo để đưa con dâu đi chợ mua đồ nấu ăn, đưa anh trai để trả tiền gửi hàng. Nước mắt muôn đời chảy ngược. Cô khóc, rồi lại cười. Cười vì mùa Vu lan này cô vẫn được cài bông hồng màu đỏ, khóc vì lo một ngày nào đó, cô không còn cơ hội ăn món ăn mẹ nấu...

An Huỳnh

[news_source] => [news_tag] => thực phẩm mùa dịch,Vu lan,nước mắt chảy xuôi [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-18 21:28:01 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-21 13:24:17 [news_relate_news] => 1443378,1443173,1443317, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2046 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/vu-lan-me-cam-cui-nau-do-an-gui-cho-con-a1443635.html [tag] => thực phẩm mùa dịchVu lannước mắt chảy xuôi [daynews2] => 2021-08-21 13:24 [daynews] => 21/08/2021 - 13:24 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Giàu có mà tuổi già cô độc cũng như không

    Giàu có mà tuổi già cô độc cũng như không

    01-12-2021 05:15

    Bà đưa chị cả xấp tiền, nhưng chị không nhận, bởi câu nói cay nghiệt năm xưa của bà, chị còn nhớ rõ lắm.

  • Tiền của đàn ông đâu dễ lấy

    Tiền của đàn ông đâu dễ lấy

    30-11-2021 15:49

    Trà loay hoay với ý nghĩ: cương quyết từ chối, ngẩng cao đầu bước đi, hay vẫn tiếp tục làm người trong bóng tối của người đàn ông này?

  • Rốt cuộc nên yêu thế nào?

    Rốt cuộc nên yêu thế nào?

    30-11-2021 05:50

    Nên yêu hết mình, trọn vẹn, chỉ cần hạnh phúc với thực tại hay lường trước tương lai rồi cho mình một đường lui êm đẹp?

  • Vài tháng sống chung là quá đủ

    Vài tháng sống chung là quá đủ

    29-11-2021 20:00

    Quen nhau hơn một năm, chúng tôi cũng dự định cưới hỏi, nhưng vì dịch nên dời lại. Vậy mà chỉ mấy tháng ở cùng anh, tôi đã ngán đến tận cổ.

  • Mẹ chồng hoá giải mâu thuẫn hai nàng dâu

    Mẹ chồng hoá giải mâu thuẫn hai nàng dâu

    29-11-2021 11:52

    Tôi nhớ cái chạm tay của mẹ chồng trên bàn ăn và hiểu ra. Có lẽ mẹ nhận thấy hai con dâu cách lời cách lòng nên mẹ gọi cả hai về...

  • Về nhà chồng một mình

    Về nhà chồng một mình

    29-11-2021 05:53

    Những gì ta luôn nhớ đến khi người ấy còn bên cạnh, ta sẽ còn nhớ nhiều khi người đó ra đi. Giá trị của nỗi nhớ là năng lượng vô biên.

  • Vợ dọn đi rồi

    Vợ dọn đi rồi

    28-11-2021 12:25

    Khi tôi đi làm về thì vợ và con trai đã dọn đi. Lá thư để trên bàn nói rằng vợ muốn tôi được sống theo những gì mình muốn.

  • Đừng tin vào câu “Ở nhà anh nuôi”

    Đừng tin vào câu “Ở nhà anh nuôi”

    28-11-2021 06:00

    Khi người vợ ở nhà nội trợ, gia đình dễ xảy ra mâu thuẫn vì vấn đề tài chính,

  • Tôi ngán đi cùng cô vợ dữ dằn

    Tôi ngán đi cùng cô vợ dữ dằn

    27-11-2021 18:04

    Sau khi kết hôn cô ấy càng ngày càng đổi tính. Tôi tự hỏi, đây có phải người mình yêu thương, chọn lựa kết tóc xe duyên suốt cuộc đời hay không?

  • Vợ nghiện mua sắm, làm sao chồng tin tưởng!

    Vợ nghiện mua sắm, làm sao chồng tin tưởng!

    27-11-2021 11:23

    Dịch bệnh kéo dài, thu nhập bị ảnh hưởng, nhưng nhiều phụ nữ vẫn không bỏ được thói quen tiêu xài vung tay, khiến đức ông chồng đau đầu.

  • Vô nhiễm với tiếng ồn

    Vô nhiễm với tiếng ồn

    27-11-2021 05:49

    Hàng xóm hát karaoke ồn ào, vậy mà tôi vẫn giữ tĩnh lặng cho lòng mình được. Đó là nhờ một vài bí quyết.

  • Giờ thì vợ không phải yêu thầm nữa…

    Giờ thì vợ không phải yêu thầm nữa…

    26-11-2021 11:50

    Anh và cô, hai con người hóa ra không phải “đồng sàng dị mộng” như anh tưởng, hóa ra cô yêu anh từ rất lâu…

  • Vợ “nghiện” thuê người giúp việc

    Vợ “nghiện” thuê người giúp việc

    26-11-2021 05:40

    Tôi không phản đối chuyện vợ thuê người giúp việc, nhưng khi kinh tế gia đình đang gặp khó khăn thì phải tính lại...

  • Bi hài chuyện vợ chồng “đổi gió”

    Bi hài chuyện vợ chồng “đổi gió”

    25-11-2021 19:48

    Tìm không gian mới, rời xa phòng ngủ quen thuộc để có những phút giây thăng hoa, không ít cặp đôi gặp phải tình huống dở khóc dở cười.

  • Sống vì con hay sống cho mình?

    Sống vì con hay sống cho mình?

    25-11-2021 11:47

    Lúc không ngờ nhất thì thần Cupid lại nhắm trúng Ngọc. Anh xuất hiện ngay thời điểm "ai đâu ở yên đấy".

  • Còn ai giữ những "ngôi nhà chung" trên mạng?

    Còn ai giữ những "ngôi nhà chung" trên mạng?

    25-11-2021 06:14

    Tôi muốn lưu lại một số trang, nhóm để làm kỷ niệm và là "bằng chứng" về việc đã vượt qua khó khăn thời COVID-19 như thế nào.

  • Đêm động phòng "đen tối"

    Đêm động phòng "đen tối"

    24-11-2021 12:00

    Không định liệu trước đêm động phòng”, không ít tân lang - tân nương đã rơi vào “đêm tân hôn đen tối” để lại di chứng đáng ngại về sau.

  • Chồng nghiện việc

    Chồng nghiện việc

    24-11-2021 05:15

    Nếu trước đây, tôi luôn tự an ủi, tìm niềm vui riêng khi chồng bận việc nhưng qua những đợt dịch, tôi cảm thấy phải tác động để anh thay đổi.