Vợ chồng mất kết nối

05/06/2021 - 07:27

PNO - Chúng tôi của hiện tại đang có những điều đó đấy thôi? Chồng tôi đã quay lại để sửa mình sau cơn say nắng, nhưng sao tôi không tha thiết trở lại?

Những ngày hè căng thẳng vì dịch này, vợ chồng tôi vẫn phải đi làm, đưa bọn nhóc về quê thì không yên tâm, bởi quá trình di chuyển biết bao nhiêu phức tạp. Ở yên lúc này là thượng sách. 

Vậy là hai đứa trẻ nhà tôi ở nhà với nhau. Chúng đều được mẹ rèn tính tự lập nên có thể ở nhà cùng nhau cho ba mẹ đi làm. Tuy nhiên, nhà chung cư chật chội, không gian chơi đùa không có, bọn trẻ bị nhốt ở nhà cũng cuồng chân cuồng tay, chúng chành chọe nhau tối ngày. 

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Nhà tôi có camera, hai vợ chồng có thể vừa đi làm vừa giám sát con từ xa, thêm điện thoại hỗ trợ, nên tạm thời cũng yên tâm. Vậy nhưng ông bà nội ở quê thì không yên tâm.

Mẹ chồng tôi thuê riêng một chuyến xe ra nhà tôi với đầy đủ gạo, rau củ quả, thịt cá... Mẹ nói: “Vợ chồng các con thì không sao, nhưng để hai đứa nhỏ thế thì không ổn”.

Có bà nội, tôi thảnh thơi hơn. Mỗi sáng tôi không còn hấp tấp ngược xuôi lo đi chợ, nấu đồ sẵn cho con. Ở công ty, tôi cũng không còn lo dán mắt vào camera để xem hai đứa con đang làm gì.

Giao con cho mẹ chồng, tôi hoàn toàn yên tâm. Mẹ rất thương con cháu, chu toàn mọi mặt. Có bà nội bọn trẻ được chăm sóc còn chu đáo hơn khi có ba mẹ ở nhà. Ngày bà nấu ba bữa cơm nóng, bà dọn dẹp nhà cửa, cùng đọc sách với hai đứa trẻ. Bà kiên trì, tỉ mỉ và nhẹ nhàng, nên hai đứa nhà tôi đứa nào cũng thích bà.

Có mẹ chồng ra ở cùng, nhưng vợ chồng tôi vẫn giữ lịch sinh hoạt như cũ: đi tối ngày. Trước kia tôi còn cố gồng lên chuyện nhà cửa, con cái, giờ thì ỷ lại hết vào mẹ. 

Chúng tôi kết hôn tới nay đã mười năm. Là thời điểm ai cũng nói hôn nhân đến thời kỳ bắt đầu… nhạt. Chồng tôi lâu nay luôn luôn bận rộn. Đối với anh về nhà là nghỉ ngơi, là ôm điện thoại hoặc đơn giản hơn là ăn một bữa rồi chìm sâu vào giấc ngủ. Anh nói nếu không vậy, ngày mai anh không còn sức mà đi làm.

Lương thưởng của chồng cũng khá. Tôi nghĩ lý do này cũng khiến anh cho phép mình xa rời sinh hoạt gia đình. Những chia sẻ hằng ngày giữa tôi và chồng cứ uể oải, hời hợt dần rồi mất đi.

Mấy năm nay, tôi ngồi được vào ghế phó phòng của một công ty lớn nên cũng trở nên bận bịu. Chúng tôi có quá ít thời gian cho nhau. Nhiều khi thấy thương con, thương cho khoảng thời gian ít ỏi bên ba mẹ cũng bị những cuộc điện thoại công việc chen ngang.

Rồi tôi cũng được biết thế nào là cảm giác ghen, khi nghe xì xầm về mối quan hệ công sở của chồng và cô gái trẻ về thực tập. Tôi làm ầm ĩ để xả cơn nóng giận và để kéo anh trở về.

Anh trở về với tổ ấm thật, nhưng lặng lẽ ít nói. Còn tôi, tôi bắt đầu bứt ra khỏi những vụn vặt của cuộc sống để sống cho mình. Rõ ràng tôi đã sống khác. Những bữa cơm chung vốn đã ít nay càng trở nên rời rạc. Nếu không có hai đứa con kết nối, vợ chồng tôi cả ngày không nói chuyện với nhau.

Mẹ chồng tôi ra ở cùng vài hôm là hiểu tình hình. Không rõ bằng linh cảm của một người phụ nữ từng trải hay hai đứa nhóc nhà tôi “mách lẻo”. Mẹ hỏi tôi chuyện riêng của hai vợ chồng, nhưng tôi thoái thác rằng chỉ do vợ chồng tôi quá bận nên ít ở nhà.

Từ khi mẹ ở cùng, chồng tôi về sớm hơn, chịu khó chơi đùa hơn cùng bọn trẻ. Anh về đúng giờ, ăn cùng mẹ và các con. Hai đứa nhỏ ngày nào thấy tôi về cũng khoe: hôm nay ba làm cái này cái kia cho con. Có khi chỉ là những việc rất nhỏ, nhưng hai đứa thực sự rất vui. Chỉ tôi vẫn lạc nhịp trong múi giờ cơm tối. 

“Mẹ ơi, mẹ về ăn tối với cả nhà được không? Bà nấu ăn ngon lắm, ba dạo này chiều nào cũng về ăn cơm nhà đó mẹ”, tôi ngây người khi cô con gái nhỏ rụt rè đề nghị trong điện thoại. Tự nhiên lòng tôi chùng xuống, khóe mắt cay cay khi những ký ức xưa cũ chợt ùa về. 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi và chồng đã yêu nhau tha thiết suốt quãng thời gian sinh viên mơ mộng, đã đến với nhau bằng khát khao cháy bỏng về một tổ ấm gia đình hạnh phúc với tiếng bi bô của con trẻ. Hạnh phúc là sáng có việc để đi làm, chiều có nơi để về, và nơi ấy có người yêu thương mình ngóng đợi.

Chúng tôi của hiện tại đang có những điều đó đấy thôi? Chồng tôi đã quay lại để sửa mình sau cơn say nắng, nhưng sao tôi không tha thiết trở lại?

Mẹ chồng tôi gọi điện khi tôi vừa sắp xếp đống hồ sơ: “Con về sớm một hôm được không? Về ăn tối cho ba con nó vui, đi con”, tiếng mẹ chồng tôi khẩn khoản, chờ đợi. “Dạ, con thu xếp về ngay đây”, tôi trả lời sau một vài giây lặng đi… 

Đinh Hương

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.