Ta có thật sự cần nhiều đến thế?

29/08/2021 - 05:50

PNO - Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui.

Trong những ngày thành phố giãn cách chống dịch bệnh, chỉ quẩn quanh trong nhà, nhịp sống chậm đến nỗi đôi khi tôi ngỡ như mình nghe được cả tiếng sỏi lạo xạo dưới hồ, nghe được hơi thở của chính mình, tự nhủ có khi nào chúng ta vốn không cần nhiều thứ như bấy lâu nay đã tưởng.

Chúng ta đâu thật sự cần nhiều lắm những buổi chiều tan tầm, chen chúc trong quán xá đầy ứ thức ăn, đầy ứ âm thanh, hơi người, và những vỏ bia nằm lăn lóc từ trên bàn xuống sàn… để rồi sáng hôm sau, nhìn vào gương thấy khuôn mặt sưng húp, tứ chi mỏi nhừ. Tựa chiếc toa trong một đoàn tàu đang lăn bánh, mấy khi ta dừng lại?

Chúng ta đâu cần nhiều quần áo, giày dép đầy tủ để rồi ngày rảnh mang ra sắp xếp mới giật mình không biết đã mua nó tự lúc nào. Cầm những đôi giày chỉ thử chân một lần ngoài tiệm, những cái áo còn nguyên nhãn mác, nghĩ đến những thiếu thốn, khó khăn bỗng dưng rón rén mang cất, tự dặn lòng mua sắm ít lại.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Dẫu hiểu rằng mỗi người mỗi phần, mình làm ra được thì tiêu xài được, có lấy của ai đâu nhưng chợt nghĩ có khi nào mình bớt kéo cái chăn thì biết đâu mới có cơ hội dành phần ấm cho người khác.

Tôi nhớ ngày còn nhỏ, những trưa hè hoặc những lúc thấy vui vui là bà nội lại tổ chức làm bánh. Với trẻ con ngày ấy, những lúc nhà làm bánh cũng như giỗ tết thật sự là ngày hội.

Những loại bánh quê thi thoảng có dịp cầm trên tay khi bà con ở quê gửi tặng hay đi đâu đó vô tình nhìn thấy luôn thu hút tôi. Ăn thì ít mà lòng thương nhớ bà, nhớ anh chị em, nhớ bạn bè ngày nhỏ thì nhiều.

Có những lúc chiều muộn, vội về nhà sau một ngày mệt nhoài, thoáng thấy gánh bánh lọt và chiếc nón lá lúp xúp bên vỉa hè, đi qua một chặng rồi mà như có bàn tay ai âu yếm níu lấy, tôi liền quay trở lại bưng chén bánh, nghe giọng quê, chuyện quê… thấy trong lòng trào dâng một cảm giác dễ chịu.

Lúc đó, tôi lại nhớ nội. Cứ làm xong bánh, bao giờ bà cũng xếp lên dĩa cho ngay ngắn rồi mang lên bàn thờ thắp nhang cúng ông bà. Bao giờ bà cũng lấy cái rổ, cái tô, kêu đứa này đứa kia trong đám cháu bưng qua cho bà Sáu, ông Tư, bác Ba… Lần nào cũng vậy, trước những cái chân thích ăn, mải chơi, lười đi của chúng tôi, bà đều nói nhỏ:

“Mình ăn thì hết, người ta ăn thì còn, con”. Thật tình đến giờ này, thi thoảng nâng niu những món quà gửi tặng bạn bè hay những người mình yêu thương, tai tôi vẫn cứ nghe câu nói nhẹ nhàng của nội. Mình ăn bao nhiêu cũng hết, một chút thảo cho người có khi thơm hết một đời…

Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui. Chừng nào chúng ta còn hy vọng về một tương lai tốt đẹp thì tương lai ấy nhất định sẽ đến. Nhân sinh nhất định không có chuyện mùa đông không qua và mùa xuân không đến. 

Triệu Vẽ

 
Array ( [news_id] => 1444348 [news_title] => Ta có thật sự cần nhiều đến thế? [news_title_seo] => Ta có thật sự cần nhiều đến thế? [news_supertitle] => [news_picture] => pncn30-ta-co-that-su-can-nhieu-den-_1451630141895.jpg [news_subcontent] => Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui. [news_subcontent_seo] => Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui. [news_headline] => Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui. [news_content] =>

Trong những ngày thành phố giãn cách chống dịch bệnh, chỉ quẩn quanh trong nhà, nhịp sống chậm đến nỗi đôi khi tôi ngỡ như mình nghe được cả tiếng sỏi lạo xạo dưới hồ, nghe được hơi thở của chính mình, tự nhủ có khi nào chúng ta vốn không cần nhiều thứ như bấy lâu nay đã tưởng.

Chúng ta đâu thật sự cần nhiều lắm những buổi chiều tan tầm, chen chúc trong quán xá đầy ứ thức ăn, đầy ứ âm thanh, hơi người, và những vỏ bia nằm lăn lóc từ trên bàn xuống sàn… để rồi sáng hôm sau, nhìn vào gương thấy khuôn mặt sưng húp, tứ chi mỏi nhừ. Tựa chiếc toa trong một đoàn tàu đang lăn bánh, mấy khi ta dừng lại?

Chúng ta đâu cần nhiều quần áo, giày dép đầy tủ để rồi ngày rảnh mang ra sắp xếp mới giật mình không biết đã mua nó tự lúc nào. Cầm những đôi giày chỉ thử chân một lần ngoài tiệm, những cái áo còn nguyên nhãn mác, nghĩ đến những thiếu thốn, khó khăn bỗng dưng rón rén mang cất, tự dặn lòng mua sắm ít lại.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Dẫu hiểu rằng mỗi người mỗi phần, mình làm ra được thì tiêu xài được, có lấy của ai đâu nhưng chợt nghĩ có khi nào mình bớt kéo cái chăn thì biết đâu mới có cơ hội dành phần ấm cho người khác.

Tôi nhớ ngày còn nhỏ, những trưa hè hoặc những lúc thấy vui vui là bà nội lại tổ chức làm bánh. Với trẻ con ngày ấy, những lúc nhà làm bánh cũng như giỗ tết thật sự là ngày hội.

Những loại bánh quê thi thoảng có dịp cầm trên tay khi bà con ở quê gửi tặng hay đi đâu đó vô tình nhìn thấy luôn thu hút tôi. Ăn thì ít mà lòng thương nhớ bà, nhớ anh chị em, nhớ bạn bè ngày nhỏ thì nhiều.

Có những lúc chiều muộn, vội về nhà sau một ngày mệt nhoài, thoáng thấy gánh bánh lọt và chiếc nón lá lúp xúp bên vỉa hè, đi qua một chặng rồi mà như có bàn tay ai âu yếm níu lấy, tôi liền quay trở lại bưng chén bánh, nghe giọng quê, chuyện quê… thấy trong lòng trào dâng một cảm giác dễ chịu.

Lúc đó, tôi lại nhớ nội. Cứ làm xong bánh, bao giờ bà cũng xếp lên dĩa cho ngay ngắn rồi mang lên bàn thờ thắp nhang cúng ông bà. Bao giờ bà cũng lấy cái rổ, cái tô, kêu đứa này đứa kia trong đám cháu bưng qua cho bà Sáu, ông Tư, bác Ba… Lần nào cũng vậy, trước những cái chân thích ăn, mải chơi, lười đi của chúng tôi, bà đều nói nhỏ:

“Mình ăn thì hết, người ta ăn thì còn, con”. Thật tình đến giờ này, thi thoảng nâng niu những món quà gửi tặng bạn bè hay những người mình yêu thương, tai tôi vẫn cứ nghe câu nói nhẹ nhàng của nội. Mình ăn bao nhiêu cũng hết, một chút thảo cho người có khi thơm hết một đời…

Chỉ cần mình cảm thấy an là sẽ an. Chỉ cần mình cảm thấy đủ là sẽ đủ. Chỉ cần mình thấy vui là sẽ vui. Chừng nào chúng ta còn hy vọng về một tương lai tốt đẹp thì tương lai ấy nhất định sẽ đến. Nhân sinh nhất định không có chuyện mùa đông không qua và mùa xuân không đến. 

Triệu Vẽ

[news_source] => [news_tag] => đi qua mùa dịch,ở nhà mùa dịch,bình an trong tâm [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-26 16:04:04 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-29 05:50:37 [news_relate_news] => 1444000,1406565,1402942, [newcol_id] => 34 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => phong-cach-song [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2838 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ta-co-that-su-can-nhieu-den-the--a1444348.html [tag] => đi qua mùa dịchở nhà mùa dịchbình an trong tâm [daynews2] => 2021-08-29 05:50 [daynews] => 29/08/2021 - 05:50 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).