Chồng tôi từ chối nhận thừa kế

15/05/2026 - 18:00

PNO - Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Cha mẹ chồng em hiện đều đã hơn 80 tuổi. Ông bà định lập di chúc để lại căn nhà phố cho 5 người con đứng tên chung. Trong khi các anh chị em khác đều thuận theo sự sắp xếp này, chồng em dứt khoát từ chối thừa kế. Vì yêu ngôi nhà mình sinh ra và lớn lên, anh sợ cha mẹ sang tên rồi sau này các anh chị em sẽ bán đi nên không muốn can dự vào. Em đã phân tích rằng nếu muốn giữ nhà, anh càng phải đứng tên thừa kế để có quyền biểu quyết nhưng anh vẫn khăng khăng từ chối vì không muốn động vào tài sản của cha mẹ.

Em hiểu và trân trọng tính tự trọng, lòng hiếu thảo, nghĩ đến gia đình lớn của chồng. Em cũng chẳng muốn can dự tài sản nhà chồng nhưng thực tế khá nghiệt ngã. Gia đình em nghèo nhất trong các anh chị em. Vợ chồng em có 3 đứa con đang tuổi ăn học, bản thân em đã ngoài 50, công việc bấp bênh, sắp tới còn đối mặt nguy cơ mất việc. Nhìn các con đang tuổi lớn, nhìn tương lai mịt mờ của chính mình khi sức khỏe và cơ hội nghề nghiệp giảm dần, em rất xót xa. Chồng em thương kỷ niệm, thương cha mẹ nhưng dường như quên mất trách nhiệm với vợ con và thực tại khó khăn của gia đình nhỏ.

Em không muốn gây áp lực hay làm sứt mẻ tình cảm vợ chồng nhưng em muốn anh hiểu việc đứng tên thừa kế không phải làm mất căn nhà tuổi thơ của anh hay tham lam, mà là đang giữ gìn di sản của cha mẹ, đồng thời tạo một điểm tựa cho các con sau này. Em nên làm gì để anh thay đổi quyết định mà không cảm thấy đang làm điều gì sai trái?

Mong nhận được lời khuyên từ chị.

Uyên

Ảnh minh họa: Freepik
Ảnh minh họa: Freepik

Uyên thân mến,

Đọc thư, Hạnh Dung cảm nhận được sự chân thành của em và sự ấm áp của một tổ ấm, nơi lòng tự trọng và biết nghĩ đến người khác được đặt lên hàng đầu. Ngày nay, khi không hiếm những gia đình xào xáo vì tranh giành đất đai, tài sản, chuyện của vợ chồng em mang đến luồng gió mát lành. Chồng em dù gia đình nhỏ còn khó khăn vẫn nghĩ đến cái chung hơn là quyền lợi của mình. Còn em, dù nỗi lo cơm áo gạo tiền vây quanh vẫn giữ sự chừng mực, không gây áp lực lên chồng. Đó là nền tảng đạo đức rất đáng quý.

Tuy nhiên, chị hiểu nút thắt trong lòng em. Cái nghèo không đáng sợ bằng nỗi lo cho tương lai của 3 đứa trẻ và sự bấp bênh của tuổi xế chiều.

Với chồng em, căn nhà đó không phải là bất động sản trị giá tiền tỉ mà là một bảo tàng của tuổi thơ, là hiện thân của cha mẹ. Tâm lý từ chối thừa kế có thể xuất phát từ nỗi sợ. Chồng em sợ rằng khi đặt bút ký vào tờ giấy đó, anh chính thức thừa nhận sự chia lìa với cha mẹ trong tương lai, sợ mất căn nhà hoặc sợ mình trở thành một phần của quá trình thương mại hóa những kỷ vật thiêng liêng. Anh chọn đứng ngoài cuộc như một cách giữ gìn lại mái nhà xưa.

Ngược lại, tâm lý của em là sự lo âu thực tế của một người mẹ 3 con, đang phải tính toán từng bữa ăn, manh áo và tương lai các con. Em nhìn thấy phần thừa kế đó như một điểm tựa, là di sản ông bà nội để lại cho các cháu. Nỗi buồn của em không đến từ việc thiếu tiền mà từ cảm giác mình đơn độc trong cuộc chiến để bảo vệ tương lai các con.

Trong tình huống này, cả hai đều đúng ở góc độ của mình. Chồng em đúng về mặt cảm xúc, còn em đúng về mặt trách nhiệm. Tuy nhiên, có một điểm mấu chốt chồng em đang hiểu lầm: từ chối thừa kế không đồng nghĩa với việc giữ được nhà.

Thực tế, nếu anh từ chối, phần tài sản đó sẽ được chia đều cho 4 anh chị em còn lại. Khi đó, tiếng nói của anh trong việc giữ gìn ngôi nhà sẽ bằng 0. Nếu các anh chị em muốn bán, anh không có tư cách pháp lý để ngăn cản. Như vậy, hành động cao thượng của anh vô tình đẩy ngôi nhà vào nguy cơ bị mất đi nhanh hơn.

Để thuyết phục chồng mà không khiến anh tự ái, giận dỗi hay hiểu lầm, em cần thay đổi cách tiếp cận. Đừng nói về tiền hay sự nghèo khổ, hãy nói về trách nhiệm giữ gìn và tình yêu thương tiếp nối. Phân tích cho chồng hiểu việc nhận thừa kế không phải là hành vi thực dụng mà là trách nhiệm giữ gìn kỷ vật. Em có thể tâm sự để chồng hiểu rằng việc đứng tên là để có tiếng nói bảo vệ ngôi nhà kỷ niệm khỏi việc bị thương mại hóa quá sớm. Đồng thời, đó cũng là cách anh tiếp nhận thành quả lao động của đấng sinh thành, để tạo điểm tựa cho ba đứa con đang tuổi ăn học. Em hãy nhấn mạnh vào quyền lợi của các con và có thể đề xuất một cam kết gia đình là mọi người vẫn làm thủ tục nhưng sẽ cùng nhau giữ gìn ngôi nhà theo đúng di nguyện của cha mẹ.

Hạnh Dung tin rằng chồng em sẽ hiểu vợ không muốn chiếm tài sản mà chỉ đang cùng anh lo lắng những điều thực tế nhất, để phần thừa kế đó trở thành món quà vô giá ông bà dành cho các cháu nội. Và căn nhà mãi là nơi lưu giữ tình cảm gia đình một cách trọn vẹn nhất.

Chúc gia đình em sớm tìm được tiếng nói chung để cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI