PNO - Dù sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nhưng mỗi khi được hỏi, tôi thường đáp tôi là người miền Trung. Cho đến khi rời xa mảnh đất này, tôi mới thấy yêu thương thành phố quá đỗi.
![]() |
| Ảnh: Kha Thành Trí |
Sự yêu thương thấm đầy từ thưở nhỏ mà tôi đã không nhận ra. Mỗi dịp hè, tôi được gửi ra miền biển để nghỉ hè và thăm bà con họ hàng. Những ngày đầu tiên xa nhà, tôi hay khóc nhè nhớ nhà, nhớ ba má, rồi thì những giấc mơ trong giấc ngủ ban trưa thường xuất hiện hàng cây xanh rợp bóng mát của đường phố Sài Gòn.
Tỉnh giấc, tôi nằm mơ màng nhớ những con đường Võ Văn Tần, Lý Tự Trọng, Nguyễn Du với những hàng me xanh ngát đầy mộng mơ. Lúc còn nhỏ, tôi chỉ được ngồi sau xe của ba tôi mỗi khi ông chở tôi lên nhà sách Fahasa, hay sau này lớn thêm chút nữa là đi theo chị của tôi, lúc chị đang trong tuổi mộng mơ và hay thích đạp xe trên những con đường này. Lúc đó, nỗi nhớ chỉ đi vào tâm trí một đứa nhỏ như một bản năng tự nhiên, chứ tôi vẫn không nghĩ hay tự cho mình là người Sài Gòn.
Tôi lớn dần và trưởng thành cùng thành phố này như hơi thở, như ánh sáng tự nhiên mà ít khi nghĩ rằng sẽ có lúc mình vương vấn nơi này nhiều đến vậy.
Ngày cuối cùng trước khi rời Sài Gòn đi xa, tự nhiên tôi nhớ từng góc phố, từng con đường mình đi qua hàng ngày, tôi lái xe đi một vòng thành phố và tự nhủ hãy khắc ghi những giây phút này vì không biết đến bao giờ mới được lặp lại. Đi ngang bờ kênh Nhiêu Lộc lúc đó chỉ mới được nạo vét, hai bên bờ kênh là hàng quán, nhà cửa vẫn còn lộn xộn, gió chiều mát rượi thổi vào lòng tôi một nỗi nhớ quặn thắt dù chưa đi xa.
Những tháng ngày xa xứ, Sài Gòn cứ hiện ra trong tôi rõ mồn một. Này là góc phố có chị bán bánh mì tôi hay ăn sáng, chị cười hồn nhiên khi tôi thú nhận quên ví tiền ở nhà: “Để mai đi cưng”. Kia là góc phố có anh công an vui vẻ khi tôi hỏi: "Anh ơi, đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa ở đâu?", anh trả lời với một nụ cười không thể nào rộng hơn: “Anh với em đang đứng trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa nè cô bé”. Tôi nhớ con đường Cách Mạng Tháng Tám ngày hai bận tôi đi qua, lúc nào cũng kẹt xe, mà sao lúc đi xa, tôi nghĩ về nó với một tình thương khó tả.
Tôi may mắn vẫn được về thăm quê thường xuyên, chứ không phải đi biền biệt. Vậy mà mỗi lần về, là một lần thấy thành phố chuyển mình thay đổi. Đầu tiên là những tòa nhà lộng lẫy trên đường Đồng Khởi dần thay cho những cửa hàng nho nhỏ, duyên dáng nép mình bên 2 hàng cây. Tôi nhớ vô cùng nhà sách Xuân Thu, nơi tôi hay ghé vào mỗi buổi tan tầm thời còn son rỗi. Tôi nhớ hàng lụa tơ tằm tôi mua áo dài cưới mà mẹ chồng tôi vô cùng mê mẩn. Tôi cũng nhớ mặt tiền khách sạn Rex hồi chưa thay đổi, lối thiết kế tuy hơi rườm rà cũ kỹ nhưng ghi dấu nhiều kỷ niệm trong tôi. Tượng đài Bác Hồ - nơi tôi hay ngồi hóng gió, ăn cá viên chiên cùng cô bạn thân hồi xưa. Giờ đây, chỗ này đã được quy hoạch thông thoáng hơn, hàng quán không còn đông đúc lộn xộn như xưa.
Tôi cũng bồi hồi khi nghe tin công viên Quách Thị Trang sẽ được giải tỏa, thương xá Tax phải xóa sổ, hàng cây trên đường Tôn Đức Thắng bị chặt. Vậy mà, lần về thăm Việt Nam mới đây, con đường Lê Lợi đã được mở lại, rộng lớn và nhộn nhịp hơn trước nhiều lần. Mặt trước chợ Bến Thành cũng rộng rãi thoáng đãng hơn. Chúng tôi chờ ngày được mua vé đi tàu điện ngầm của thành phố.
Tôi nhìn cây cầu nối liền quận nhất qua Thủ Thiêm, lộng lẫy với ánh đèn thắp sáng, thấy thành phố mình đã trở mình như Thánh Gióng.
Ngày cuối năm, cô bạn thân chở tôi chơi.Thật may buổi sáng hôm ấy trời thật mát với rất ít gợn nắng. Chúng tôi chở nhau đi qua Sở Thú, cầu Yết Kiêu rồi vòng qua bờ kênh Nhiêu Lộc. Tôi bâng khuâng nhớ lại cái ngày trước khi rời Việt Nam.
![]() |
| Bến Bạch Đằng bây giờ là một mảng xanh thoáng đãng |
Hôm nay, tôi đã được trở về chốn cũ, và nó đã được điểm trang để đẹp hơn hôm qua rất nhiều. Có biết nhiêu loại hoa cô bạn đã tỉ mỉ giải thích cho tôi: bằng lăng, sứ trắng, sứ hồng, hoàng anh, dừa cạn, nhiều lắm không tả xiết, mà quan trọng hơn, đôi bên bờ kênh, nhà cửa san sát và sạch đẹp hơn nhiều.
Những đêm không ngủ khi mới về nước vì khác múi giờ, tôi hay ra ban công đứng nhìn toàn cảnh thành phố trong đêm từ trên cao. Những tòa nhà nhấp nháy ánh đèn mang đến cảm giác bồi hồi trong tôi. Ngày tôi đi, tòa nhà Saigon Trade Centre cao nhất thành phố với 33 tầng, chúng tôi, những người trẻ tiên phong lúc đó đã vô cùng hãnh diện nhìn thành phố đổi thay từng ngày. Hôm nay, khi chúng tôi bước vào hàng tuổi trung niên, các bạn trẻ ngày nay đã khoe nhau tòa nhà cao 81 tầng.
Trong bóng đêm, tôi để dòng suy nghĩ của mình miên man chảy. Tôi yêu thành phố này biết bao nhiêu. Dù tôi có đi xa, trái tim tôi luôn mãi thuộc về nơi đây. Dù tôi có ở xa, ở mãi một nơi xa xôi, thành phố này luôn ở đây để là nơi chốn cho tôi trở về, cho tôi một cảm giác được che chở, cái cảm giác đi xa về có một vòng tay chào đón, ôm ấp như vòng tay của mẹ.
Phan Quỳnh Dao (London, Anh)
Tác phẩm tham gia cuộc thi viết về Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh, chủ đề “Thành phố của tôi” xin gửi về: tòa soạn Báo Phụ nữ TPHCM, 311 Điện Biên Phủ, quận 3, TPHCM; ngoài bì thư ghi rõ “Bài dự thi cuộc thi viết Thành phố của tôi” hoặc gửi qua email: saigon-tphcm@baophunu.org.vn; tiêu đề ghi rõ “Bài dự thi cuộc thi viết Thành phố của tôi”. Hạn chót nhận bài thi: 31/12/2024.
Cơ cấu giải thưởng: - 1 giải Đặc biệt trị giá 70 triệu đồng. - 1 giải Nhất trị giá 50 triệu đồng. - 2 giải Nhì, trị giá 40 triệu đồng/giải. - 3 giải Ba, trị giá 30 triệu đồng/giải. - 10 giải Khuyến khích, trị giá 10 triệu đồng/giải. - 1 giải Bài viết hay nhất về phụ nữ TPHCM trị giá 30 triệu đồng. - 1 giải Bài viết hay dành cho tác giả là người nước ngoài, kiều bào sinh sống ở nước ngoài, trị giá 30 triệu đồng. - Giải tháng: 10 triệu đồng/giải. Ngoài ra, còn có các giải ấn tượng do ban giám khảo bình chọn cho bài viết chân dung phụ nữ, tác giả nữ cao tuổi nhất, tác giả có nhiều bài chất lượng nhất… Đặc biệt, Ban Tuyên giáo Thành ủy TPHCM sẽ xem xét trao giải cho bài viết hay vào mỗi quý. Xem thông tin chi tiết về cuộc thi tại đây. |
| Chia sẻ bài viết: |
Sự trở lại nhộn nhịp của phim ảnh, sân khấu đề tài lịch sử và đấu tranh cách mạng cho thấy đề tài này chưa bao giờ mất đi sức hấp dẫn.
Nhiều nghệ nhân, nghệ sĩ không giấu nổi tiếng thở dài khi nhìn nơi thờ tự của tổ nghiệp nhuốm màu tàn phai, có thể đổ sập bất cứ lúc nào...
TPHCM đang chuyển từ quản lý văn hóa sang quản trị phát triển, xem văn hóa là nguồn lực trong chiến lược tăng trưởng.
Triển lãm ‘Nam sử họa kiếng’ phục dựng và mở ra hướng tiếp nối cho dòng tranh kiếng Nam Bộ trong đời sống đương đại.
Chương trình nghệ thuật đặc biệt "Tình ca đất nước" kỷ niệm 51 năm thống nhất đất nước (1975 - 2026).
Khi được kể bằng cảm xúc và chất liệu đời sống, dòng phim lịch sử vẫn có sức hút. Vấn đề không nằm ở đề tài, mà ở cách kể.
Tối 29/4, Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại Nội Huế) diễn ra chương trình “Dạ yến hoàng cung”, một trải nghiệm đặc sắc trong không gian cổ kính của hoàng cung Huế.
Sân khấu TPHCM có một mùa diễn lễ 30/4 và 1/5 nhộn nhịp hiếm thấy.
Kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, NXB Kim Đồng chính thức ra mắt ấn phẩm mới “Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử”.
Hội Nhiếp ảnh TPHCM trao giải và khai mạc triển lãm Ảnh nghệ thuật mùa Xuân Bính Ngọ 2026.
“Cận kề cái chết” đánh dấu sự trở lại của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên với thể loại chiến tranh, lịch sử sau “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối”.
Nghị quyết 80-NQ/TW mở ra kỳ vọng mới cho hệ thống bảo tàng, di tích.
Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang tái diễn vở cải lương "Khách sạn Hào Hoa" phục vụ miễn phí khán giả.
Câu hát ‘Lúa chín cao nhưng chẳng hề cúi đầu' trong bài ‘Người Việt mình thương nhau’ gây tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội.
Nhà hát Kịch TPHCM ra mắt vở kịch cách mạng "Thanh gươn và bà mẹ".
Nhà sách Cá Chép trên đường Võ Văn Tần, TPHCM thông báo sẽ ngừng hoạt động trong thời gian ngắn sắp tới.
Sáng 26/4, Giải Việt dã vô địch TPHCM năm 2026 chính thức diễn ra trong không khí sôi nổi, hào hứng.
Cơ quan quan sát thiên văn và nơi làm việc của các Phụ chính đại thần triều Nguyễn vừa được Bộ VHTTDL xếp hạng là di tích lịch sử cấp quốc gia.

