Nỗi lòng 'bồ nhí'

17/04/2016 - 12:28

PNO - Tôi đã quá cao ngạo và mơ mộng, tưởng rằng mình sẽ chiến thắng trong cuộc tình này. Nhưng đã rõ tôi là võ sĩ chưa lên sàn đấu đã bại trận...

Trời nóng như thể cả thành phố đang được đặt trên một nồi rang. Ai cũng than nóng, ai cũng ngước mắt lên trời nhìn thử xem những cành cây cao trên kia có chao qua chao lại không. Bởi cây chao chứng tỏ là gió đang thổi tới.

Chị Thùy - phụ trách văn thư mở chiếc quạt trong phòng đến số lớn nhất, áp chiếc quạt sát vào bàn của chị. Tôi phì cười về chuyện chị giành chiếc quạt cho riêng mình, như thể cái thân hình nặng dễ chừng gần 70 chục ký kia đang ươn lên vì nóng. Chị Thùy nói theo kiểu thời sự: “Tận Ninh Thuận nghe nói hồ, sông chẳng có một giọt nước. Mình chỉ nóng thôi là còn may, vì vẫn còn nước…”.

Chị Hằng - thủ quỹ lại nheo nheo đôi kính cận: “Mùa này mua đá về bán lẻ thì lời khiếp. Nóng thế này ai lại không uống đá lạnh”. Chị Hằng - phó phòng cười tủm tỉm: “Chẳng trách gì bọn con gái ra đường, nóng quá nên mặc đồ hở đủ chỗ” .

Noi long 'bo nhi'
Ảnh mang tính minh họa

Chỉ có chuyện thời tiết nóng lên mà mỗi người có một ý tưởng khác nhau, kể cũng lạ. Đáng lẽ tôi cũng nên hưởng ứng với đồ ng nghiệp cho vui, cho bớt đi sự ngột ngạt của nóng bức này. Nhưng lòng tôi buồn ngất trời, chẳng thể cười được. Mấy người phụ nữ trong phòng đợi mãi không thấy tôi lên tiếng, tưởng họ bỏ qua, nào ngờ chị Thùy xoay chiếc ghế về phía tôi, nhìn chằm chằm vào bụng tôi: “Buồn hả Lệ? Có phải tháng này mày không… Kotex?”.

Tôi giật thót mình khi nghe chị Thùy hỏi. Bởi quả là trong tôi đang chen lẫn nỗi lo và niềm vui. Tôi đã có trong bụng bằng chứng của Thịnh. Tôi còn trẻ quá, chưa chuẩn bị để làm mẹ. Vả lại, tôi có dũng cảm sinh con, liệu Thịnh có thể dám đem đứa con về nhà, chìa trước mặt vợ anh mà nói: “Đây là con anh!”. Hay là nó sẽ lớn lên trong đơn độc, buồn bã với một bà mẹ quanh năm không thấy nụ cười.

Hôm qua, trong căn phòng trọ nằm tận cùng của một con hẻm sâu, tận cùng con đường có ao rau muống đang trổ những bông hoa tím, Thịnh xoa xoa bàn tay lên bụng tôi: “Em mà có bầu với anh thì chắc chắn nó là con trai. Anh thèm một đứa con trai ghê lắm”. Tôi ôm chiếc gối ôm, ngước mặt nhìn qua ô cửa kính. Ngoài kia không có chân trời, chỉ là dáng một cây mận đang trổ trái. Những trái mận đỏ đang chen cùng những chiếc lá sâu: “Có con với anh để em bị rêu rao là đồ chửa hoang à? Anh cưới em đi, em sinh con cho anh”.

Thịnh cười: “Anh sẽ lo cho em về quê sinh đẻ, em nhé”. Anh nói mà lòng tôi như kim đâm. Anh muốn có một đứa con trai, vì Ngọc, vợ anh sinh cho đúng ba đứa con gái. Nói theo kiểu mấy ông đàn ông hay truyền nhau qua cửa miệng thì chiếc bụng của tôi là vật thế thân để “anh gửi đứa con trai nối dõi của anh vào đó”.

Anh sẽ đưa tôi đi trốn để anh khỏi phải bẽ mặt vì chuyện có con ngoài giá thú. Những lần gần anh, tôi đều uống thuốc ngừa. Loại thuốc có công hiệu trong vòng 24 giờ theo chỉ dẫn của dược sĩ. Chị bán thuốc tây đầu đường còn khuyến cáo: chỉ được uống ba viên trong một tháng. Vậy mà có tháng tôi liều lĩnh xài nhiều hơn vì không thể nào cưỡng lại anh được.

Nhưng cả tháng nay tôi đã không uống thuốc.

Anh năn nỉ đủ điều, thậm chí đưa ra chiêu bài cuối cùng: “Em mà có con, anh sẽ chia tay với Ngọc”. Tôi đã tin anh. Tôi tin anh cộng thêm với lòng ích kỷ muốn bứt lìa anh ra khỏi gia đình. Muốn anh thuộc về tôi. Thậm chí quen anh cả hai năm nay, tôi vẫn chưa hề biết mặt người đàn bà của anh, hay nói đúng hơn là tôi không đủ can đảm đối mặt với sự thật là anh đã có vợ.

Để khi đêm xuống, lúc anh rời khỏi căn phòng riêng tư của hai đứa tôi về nhà. Anh sẽ giấu biến những gì tôi tặng anh với tất cả lòng yêu thương của mình. Anh sẽ quên tôi đang trở mình trong đêm tối một mình. Anh ngon giấc trong chốn của mình mà không biết rằng tôi mãi chong mắt nhìn lên trần nhà, kiên nhẫn như những con thằn lằn đang kiên nhẫn chờ bắt muỗi kia…

*

Hôm nay tôi tròn 26 tuổi. Tôi chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho mình, bởi tôi luôn sợ cô đơn. Mọi người đến dự sẽ có đôi có cặp, còn tôi, biết giới thiệu anh là ai? Chồng chăng? Ai cho phép tôi làm điều đó? Rồi dư luận họ sẽ xỉa xói, chăm bẵm, thậm chí... “thịt” tôi bằng hàng ngàn cửa miệng lắm lời: “Thế gian này hết đàn ông rồi sao mà lại yêu một thằng có vợ?”. Hoặc tệ hại hơn: “Yêu gì đâu, nó đào mỏ đó”. “Chắc chắn chiếc Vespa nó đang chạy trên đường kia là cha đó mua”.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.

  • Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    15-06-2026 14:16

    Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.

  • 'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    15-06-2026 06:00

    Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.

  • Con phải lớn thôi!

    Con phải lớn thôi!

    14-06-2026 14:09

    Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.

  • Mùa trâm chín

    Mùa trâm chín

    14-06-2026 06:00

    Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.

  • Đi qua những mái nhà của chính con mình

    Đi qua những mái nhà của chính con mình

    13-06-2026 19:30

    Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.

  • Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    13-06-2026 11:30

    Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...

  • Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    13-06-2026 06:00

    Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.