Menu

Đồ dùng cũ, quần áo cũ và các vỏ lon, vỏ hộp, mẹ chất đầy dưới gian bếp. Giường chiếu cũ kỹ, mẹ không vứt đi cái gì, nói là gom cho từ thiện, cái gì còn sẽ bán ve chai vì mọi thứ đều... còn dùng được.

Bất ngờ cậu ấy cầm tay tôi hôn trong rạp chiếu phim. Quá bối rối và sợ cậu ấy quê nên tôi để yên. Chừng về nhà, cậu ấy nhắn tin nói yêu tôi và muốn được sống chung với tôi.

Chỉ mong chị nghĩ thế này: không ai có thể có mọi thứ trong cuộc đời, anh ấy cũng vậy, cả chị cũng vậy. Ai rồi cũng phải có lúc lựa chọn cái gì cần, cái gì buông.

Nhiều chuyện em mắc cười, nhiều chuyện em rất bực mình. Trước nay để yên nhà, em phải diễn theo má chỉ đạo, nhưng riết rồi em thấy mình không thể tiếp tục như vậy được nữa.

Chuyện ở đâu tự nhiên mình phải gánh lấy, cả mẹ cả con. Ông nhà tôi mà biết chuyện, nhà cửa sẽ lộn nhào lên hết chứ chẳng chơi. Tôi không biết làm sao bây giờ…

Phụ nữ trông vậy thôi chứ qua đỉnh cao xuân sắc là xuống nhanh lắm, anh đừng lo vợ mình trẻ mãi không già.

Anh ấy hay nói “tụi con gái bây giờ...”. Cháu hỏi vặn lại: “Gái bây giờ thế nào?”, thì anh ấy chỉ nói: “À, gái bây giờ... sao sao ấy”.

Gả con gái cho một gia đình khó khăn, tôi không muốn chút nào. Có khác gì mình đã biết trước con đường vất vả - con đường mà mình đã cố gắng lắm mới tránh được, mới vươn lên được - mà mình lại đẩy con vào…

Có lần em hỏi thì anh bảo vì cũng cảm thấy cô đơn nên anh nhận thêm công việc về làm, không ngờ dạo này dồn việc nhiều quá. Em suy nghĩ nhiều, tại sao đã có em rồi mà anh ấy vẫn cảm thấy cô đơn?

Quen nhau đến sáu tháng rồi mà anh vẫn chưa có ý định đưa tôi về nhà chơi. Thậm chí khi ở nhà, anh cũng không muốn tôi gọi điện thoại vào giờ anh xem ti vi cùng mẹ ngoài phòng khách.
Trang 3 trong 47
Hộp thư Hạnh Dung