PNO - Con vào lớp Một với chị Linh không chỉ là một sự kiện trọng đại, mà còn là khởi đầu cho những chuỗi ngày cùng con đến trường của người mẹ trẻ.
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn đình chiểu 25-04-2023 09:33:37
Quá hay ,còn tôi năm nay vào lớp 1 , cháu nó cũng bị như vậy giờ gia đình lo lắng không biết là cháu nó học thế nào
Thanh 06-09-2020 13:13:42
Cám ơn cô giáo Võ Huỳnh Trân, cô hiệu trưởng và các cô giáo đang dạy cháu. Mẹ Linh cố lên nhé. Chúc bé Vũ mau chóng hòa mình với các bạn và học tốt.
Võ Huỳnh Truân 06-09-2020 11:34:55
Sớm Nay, mẹ Vũ háo hức khoe cùng cô bài báo. Thật sự phải cảm ơn nhà báo. Đã giúp bạn ấy, cả gia đình bớt cô đơn trong cuộc chiến cùng con cố gắng. Mình chính là giáo viên đặc biệt của cháu. Mình đã cùng Vũ bước qua những tháng ngày vất vả nhất. Lắng nghe ba mẹ Vũ khóc, cười, vui vẻ rồi lo âu... Phụ huynh nào có con tự kỉ, tăng động, giảm tập trung...đều có những cảm xúc như vậy. Chỉ mong xã hội, trường học và cộng đồng bao dung đón các cháu hơn. Chỉ cần có cơ hội hoà nhập nhất định các bạn sẽ cố gắng hết mình để làm tốt. Là một cô giáo dạy trẻ tự kỉ, cũng là một người đã làm mẹ chỉ hy vọng mỗi ngày mọi thứ được nhìn nhận có kiến thức và rộng lượng hơn. Cảm ơn nhà báo đã kịp thời động viên
Hạnh phúc phải chắt chiu xây dựng cả đời nhưng có thể đổ vỡ chỉ vì những lời nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt.
Hơn 10 năm lăn lộn ở đất Sài Gòn, tài sản lớn nhất tôi tích cóp được là những sao kê chuyển khoản đóng hụi mỗi tháng.
Dù việc bảo vệ thường bị coi nhẹ nhưng lá đơn chú bảo vệ nhà hàng đã phản biện lại: Thu nhập thấp nhưng cách ứng xử và trách nhiệm không thấp.
Chính những người phụ nữ với chiếc cà mèn xinh xắn đang âm thầm dạy cho thế giới bài học về sự phát triển bền vững.
Đằng sau những bó hoa rực rỡ và những lời chúc “có cánh” mỗi dịp 8/3, điều gì thực sự khiến trái tim người phụ nữ rung động?
Một lời chúc nhỏ thôi, nhưng đủ để biết rằng chúng ta vẫn còn ở đây, nghĩ về nhau.
Mâm cơm đổ vỡ trên Threads không chỉ là hình ảnh, mà là tiếng lòng của nhiều người trẻ từng lớn lên trong sợ hãi, có gia đình mà chẳng muốn về.
Con trai tôi đã quyết định mua 0,1 chỉ vàng, 2 chỉ bạc. Suốt dọc đường về, con cứ ôm chặt túi đỏ có đựng tài sản trong lòng.
Khi dồn toàn bộ năng lượng vào việc giữ chồng, phụ nữ sẽ bỏ quên bản thân.
Ba và mẹ vẽ ra đủ viễn cảnh tiêu cực. Nào đau ốm do không quen thời tiết, nào tai nạn lao động, sợ rủi ro bất ngờ nơi xứ người.
Sau tết, tôi trở lại thành phố cùng một chiếc vali quen thuộc và một cảm giác vui buồn lẫn lộn.
Bài đăng chia sẻ người giúp việc lì xì sau tết đã thu hút hơn 42.000 lượt tương tác, hàng ngàn bình luận và lượt chia sẻ.
Nhìn lại hành trình hơn 2 năm làm "chứng sĩ", tôi chạnh lòng. Giá như dùng 50 triệu đồng để mua vàng, có lẽ bây giờ tôi đã lời kha khá.
Con cháu tụ về nhà mang theo niềm vui, những chông chênh trong má được lấp đầy. Vậy mà niềm vui ấy chẳng kéo dài lâu bởi loay hoay đã hết tết.
Cha mẹ gói ghém cho chúng tôi thật nhiều món ngon quê nhà mang lên thành phố như một cách kéo dài vị xuân.
Với người quê, chỉ cần buổi chợ đầu năm thuận lợi, lòng đã thấy năm mới sáng sủa hơn.
Tình yêu tuổi 15, cảm xúc dễ lấn át lý trí. Làm sao dạy con quản lý tiền lì xì, tránh lòng tốt đặt nhầm chỗ, để lại những tổn thương.
Không biết bao nhiêu cái tết trôi qua, ăn xong ba bữa tết với ba má tôi lại lặng lẽ ra đi.