Có thể nói, quê hương - dòng tộc chính là tình yêu và lẽ sống của ba tôi.
Sau hơn 4 thập niên cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, hôn nhân của họ vẫn vững bền và càng hạnh phúc hơn với sự quây quần của con cháu.
Không giàu, cũng chẳng có địa vị, gia đình tôi muốn dành cho nhau thật nhiều thứ “tài sản” đặc biệt: thời gian và kỷ niệm
Nhìn tấm ảnh của tôi và bố năm tôi 8 tuổi chụp ở Đà Lạt, ai cũng gọi bố tôi là “soái ca”.
Lúc tôi được 6 tháng, bố bế tôi chụp ảnh bên gốc cây đinh lăng kia. Tình phụ tử thật gần gũi và ấm áp.
Trong ảnh, chị em tôi đứng trước căn nhà gỗ chính tay bố dựng, trước giàn mướp và cây đu đủ mẹ trồng. Chúng tôi mặc quần áo vô cùng đặc biệt.
Nhan sắc của mẹ, thanh xuân của mẹ đã vì chị em tôi, với gánh nặng mưu sinh và những lo âu bất tận mà hao mòn, phai nhạt.
Hôm ấy, tôi được chụp cùng cô tấm ảnh đầu tiên và duy nhất trong đời, trước hiên nhà cô.
Ngày chồng tôi nhận bằng tiến sĩ, cha tôi đã thu xếp công việc để ra chung vui.
Trước đây, chồng tôi, con tôi cũng không mặn mà lắm vụ chụp hình, thậm chí chồng tôi còn la “chụp gì chụp hoài”.
Mời bạn viết và gửi những tấm hình quý giá đến cuộc thi Những bức ảnh trong đời do Báo Phụ nữ TPHCM tổ chức.
Sau bao năm ngồi xe lăn, bà đã bắt đầu đi được, với một cây gậy trợ lực. Bà sang nhà cậu Năm, bảo cậu nhìn mẹ mà phấn đấu.
Cuộc sống của những ngày cúp điện có không ít bất tiện, phiền toái, nhưng đâu đó như ở ngõ tôi vẫn đầy ắp sự sẻ chia và sáng rạng tình người.
Tôi nhớ năm xưa đi chân trần mà vẫn học hành nên người và luôn nghĩ đôi giày không làm nên giá trị một người.
Họ làm báo, biết và viết nhiều chuyện thiên hạ nhưng khi xin viết về họ là thế nào cũng giãy nảy: “Thôi, thôi, có gì đâu mà viết?”.
Nhà văn hóa Thanh Niên mở một phòng lab chuyên dạy internet cơ bản, học chỉ trong vài ngày. 2 đứa quyết định ghi danh “xóa mù”.
Tháng Sáu có Ngày của Cha. Người làm cái “nóc nhà” không chỉ phải vững chãi mà cần cả sự dịu dàng và kiên nhẫn.
Mái tóc của thuở mười tám, đôi mươi chính là một dạng nhan sắc, là thứ điểm tô cho người con gái nét nữ tính và hấp dẫn.
Sau quãng dài rong chơi, cảm hứng làm việc lại cuộn trào, chị Quỳnh trở lại làm việc say mê và cho ra đời hàng ngàn sản phẩm quilting.
Không ai giống ai về tính nết. Đời đa dạng vì có người này người kia. Mâu thuẫn cũng từ đó. Quan trọng là làm sao chấp nhận được nhau.
Ngày triển lãm, tôi được tận mắt chứng kiến màn trình diễn nghệ thuật cắm hoa của một phụ nữ Việt Nam. Rose đạt giải Bạc.
Thật bất ngờ… tôi đột nhiên trở thành người đi học đàn guitar ở độ tuổi 73.
Nữ nhà báo 88 tuổi Nguyễn Hạc Đạm Thư vừa ra mắt cuốn sách ảnh "Tiếng vọng từ Trường Sơn" để người trẻ so sánh được A Lưới ngày xưa với nay.
Có những người cao tuổi vẫn sống một cuộc đời rực rỡ, vẫn vững vàng trên đôi chân trí tuệ và trái tim của mình.
Có lẽ không có người bạn nào tốt hơn sách, những khi muốn được cuộn mình chìm đắm vào thế giới riêng, tôi luôn nghĩ đến sách.