Ngày chưa lập gia đình, tôi là một thằng con trai có nhà cửa, công việc. Sau 7 năm, tôi trắng tay bước ra khỏi nhà vợ, kèm theo câu "anh là kẻ vô dụng".
Cha mẹ ngày nay không còn cách nào khác phải thật sự là bạn của con mới có thể hiểu và chia sẻ với trẻ.
Cơn ghen xưa, với tôi là vết hoen ố trong đời người đàn bà, mà mỗi lần nghĩ lại thấy xấu hổ quá chừng.
Chuyện mẹ con nhà bà Chẩn được người làng đem ra đàm tiếu rất nhiều, như là điển hình về đàn ông gần bốn mươi tuổi rồi mà vẫn bám gấu quần mẹ.
Tôi nhận ra tất cả không phải được tạo lập từ đồng tiền tôi mang về, vợ cũng góp phần không nhỏ.
“Con đi vậy mỗi tuần, cơm nước nhà mình ai lo?”, nghe mẹ chồng nói vậy, tôi nhìn sững bà, nước mắt tự nhiên chảy ra.
“Từ ngày cưới vợ, em không biết thảnh thơi là gì, lúc nào cũng căng thẳng vì tiền bạc. Muốn bỏ vợ mà không đành lòng, vì thương hai đứa nhỏ”, nghe em chia sẻ mà tôi chỉ muốn khóc.
Hai lần chồng tôi nghỉ việc ở nhà chăm con cho tôi đi làm là hai lần anh ấy chọn việc giải cứu gia đình đầu tiên.
Cô nhớ ông nói hạnh phúc là điều xa xỉ với một vài người... Cô lại nghĩ khác, hạnh phúc là điều xa xỉ với bất kỳ ai.
Cuộc đời luôn đầy bất trắc. Nếu chẳng may vợ bị tai nạn mất trí nhớ, chồng “rinh” người tình về nhà thì làm sao?
Hồi trước tôi rơi vào bế tắc sau mỗi lần ngồi đợi cơm chồng, trằn trọc khóc lóc vì chồng hay về trễ, ăn nhậu. Nhưng giờ đã khác, tôi đã cân bằng được cuộc sống của mình, thậm chí khiến chồng phải chạy theo.
Bà tạp hóa xầm xì: “Con Lệ đó nó đánh bài dữ lắm. Bay mấy miếng đất rồi. Đến cái điện thoại bàn mà còn bị bên viễn thông cắt lên cắt xuống”...
Chị phát hiện con trai mình là gay, nhờ lời “mách lẻo” của hàng xóm. Chị rủa sả con, làm ầm ĩ cả xóm đều nghe. Chị vứt đồ con ra đường và bảo chị không muốn có đứa bẩn thỉu ở trong nhà.
Bây giờ, con cái nó không chịu ở chung với cha mẹ nữa. Có tỷ lý do. Có đứa còn “đổ ngay tại mẹ xưa chiều chuộng, đùm bọc quá...
Chị bảo vừa gặp lại người yêu cũ, vui lắm. Rồi tự nhiên về so sánh hai người - một của quá khứ và hiện tại - sao họ khác nhau nhiều quá...
Có vẻ vẫn còn chưa muộn để Sa học cách thương chính cuộc đời mình, để chẳng phụ công mà chị đã dốc hết ruột gan truyền lại cho Sa suốt mấy ngày ngắn ngủi Sa ghé qua thành phố lạ.
Mỗi lần mâu thuẫn hay không vừa ý con dâu, mẹ chồng lại ra ban thờ thắp nhang khấn vái mời ông bà tổ tiên về chứng kiến…
Đã rất lâu rồi chị quên hết ước mơ của mình, lâu rồi chị không còn gặp gỡ bạn bè. Lâu rồi, chị chỉ lặp lại mỗi ngày trong vòng luẩn quẩn và chờ đợi tình cảm của một người mãi mãi lạnh nhạt với mình.
Mẹ chị thở dài: “Nhà nó ở ngoại ô, con về làm dâu là khổ đây”. Chị chưa hiểu hết câu nói của mẹ, thầm nghĩ bà lại lo xa nữa rồi. Hóa ra, không phải bà lo xa mà là chị cạn nghĩ.
Ba má ly thân đã hơn năm năm. Nghỉ hưu sớm, ba còn ham vui, bù khú đây đó suốt với bạn bè nên lương hưu không đủ xài. Ba má cãi vã, tuyên bố dù chung nhà nhưng mạnh ai nấy sống.
Theo số liệu từ Bộ Công an, năm 2017, số vụ xâm hại tình dục trẻ em là 1.592 vụ, với số nạn nhân 1.642 người, trong đó trên 90% là trẻ em gái. Tuy nhiên, việc xử lý chưa chưa thỏa đáng, gây bất bình xã hội.
Nhớ bữa trên giường bệnh, đối mặt cái chết, cậu nuốt lấy từng lời ngoại, gật đầu lia lịa, và thốt mấy lời từ biệt bia rượu. Vậy mà...
Nhiều phụ nữ cho rằng, hạnh phúc gia đình phải là đủ đầy về vật chất, nhà cao cửa rộng, đi xe xịn, tiền bạc rủng rỉnh...
Có những hôm chồng trở về trong bộ quần áo xộc xệch, đôi khi có cả vết son đỏ chót trên vai áo, dù điều ấy chồng từng phân giải là “bất đắc dĩ”, nhưng làm sao tôi khỏi bất an?
Có một bạn trẻ hỏi tôi, em buồn quá, làm sao để hết buồn? Thú thật, tôi không biết trả lời thế nào bèn hỏi lại bạn ấy, thời gian rảnh làm gì? “Nhốt mình trong phòng, lang thang trên mạng nhưng chán và chẳng thiết gì hết”.