Tuổi già nhiều bệnh tật, chẳng biết sống nay chết mai thế nào, chỉ mong các con hòa thuận, biết chia sẻ mọi vui buồn, khó khăn như hồi còn chung sống bên ba mẹ.
Khó có thể thống kê bao người đang cố sức gồng gánh áp lực vô hình bởi tác động của những người xung quanh, song hẳn không ít người chẳng được sống cho mình mà cố sống để vừa lòng người khác.
Phụ nữ ngày nay, dù đang sống ở thế kỷ XXI, vẫn đang tự trói mình trong những quy tắc, chuẩn mực, trách nhiệm đã được áp đặt từ thuở... hồng hoang thay vì chọn sống như mình muốn.
Nghe các chị hàng xóm càu nhàu vì chuyện ngày nào cũng nghĩ không ra hôm nay ăn gì, chị cứ tủm tỉm cười, vì với chị, chuyện nghĩ xem bữa nay nhà mình ăn gì luôn là một niềm vui.
Cứ thế, mỗi món theo khẩu vị mẹ trước giờ, chị ý tứ làm theo, nhưng vẫn không quên chừa phần làm như ý mình và anh tất nhiên ăn rất ngon miệng.
Khi con bắt đầu bước vào độ tuổi dậy thì, là lúc các bậc cha mẹ cũng bước vào thời kì mệt mỏi, mất kiểm soát khi phải chứng kiến lối sống cũng như tính cách của con thay đổi một cách chóng mặt.
Đôi khi, ta nên lắng lòng lại, kìm nén cơn giận, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu và cảm thông hơn.
Gần đây, do bị stress nặng, vợ tôi ăn uống vô độ sinh béo phì. Không hiểu có phải vì thế mà “chuyện ấy” của cô ấy cũng bệ rạc theo.
Anh không còn trẻ, chị cũng vậy, nhưng khi gặp chị, anh đã chở che như với một cô gái nhỏ tội nghiệp.
Vui thì ai chẳng ham. Nhậu cũng là một trong những cuộc vui thú vị. Nhưng phụ nữ nhậu thế nào để vẫn giữ được sự bình tĩnh, đừng để trở thành đề tài đàm tiếu cho thiên hạ.
Con mình sinh ra, nuôi nấng, dưỡng dục, cận kề, còn chưa hiểu hết tâm tính của con, huống gì con rể.
Qua nhận xét của các mẹ thì mẹ chồng chỉ giỏi trách phiền, chẳng giúp được gì, càng khiến mình bực bội và mệt mỏi hơn.
Nhiều lúc, đầu ngổn ngang lo toan, buồn khổ, nhưng trước mặt các con chị luôn tỏ ra vui vẻ, thoải mái để không ảnh hưởng đến tâm lý của con.
Sau vụ không đòi tiền được ông Giỏi, biết đâu sau này cũng khó đòi tiền bà mẹ vợ? Liệu vợ chồng Mạnh có lại mắc tiếp sai lầm cũ?
Càng về già, dường như người ta càng khó tính hơn và sức chịu đựng những căng thẳng, trái khoáy cũng giảm.
Lần này tôi cương quyết, không thể để con mù nội trợ nữa, không để con dựa dẫm, ỷ lại ba mẹ mãi được.
Tôi ôm chặt con, bảo rằng từ nay sẽ luôn kể chuyện cho con ngủ, sẽ cùng con chơi trò trốn tìm, đố vui, oẳn tù tì chứ không “thương điện thoại” nữa.
Sau nửa năm để cuộc đời mình chìm trong chán nản và nước mắt, tôi quyết tâm đứng dậy.
Cảm giác hạnh phúc có được bé đầu lòng với chị ngắn ngủi lắm. Ngay khi hết kỳ thai sản chị quay trở lại công việc, chồng chị đã nói đến việc anh muốn ly hôn.
Đi năm châu bốn bể, ăn sơn hào hải vị cỡ nào cũng không quý bằng miếng rau sạch mình trồng.
Tôi nghĩ, thật ra, sống chung với ba mẹ chồng cũng không dễ dàng gì, nếu như tôi không ý thức rằng, mình tốt với họ, họ sẽ tốt với mình.
Chị là con ruột chứ có phải con nuôi đâu, sao ba mẹ lại đối xử với con cái của mình như thế?
Giữa lúc đó thì Đông về, kịp thắp nén nhang cúng tiên thường cho ba. Hình như má khóc. Lẫn trong nước mắt là lời thì thầm của má, năm nay về đủ hết rồi nghen ông.
Thông tin về những nghi phạm trẻ có nhiều hành vi phạm tội nguy hiểm khi đang còn ngồi ghế giảng đường hoặc mới tốt nghiệp đại học khiến dư luận bàng hoàng.
Ở nhà bố mẹ hay dùng điện thoại, máy tính, không thường xuyên nói chuyện với em, vậy mà còn đánh em, tất cả là vì mẹ.