Tôi càng xoay xở giúp đỡ gia đình bao nhiêu thì mọi người lại càng ỷ lại bấy nhiêu. Vì thế, tôi quyết định thà mang tiếng bất hiếu còn hơn.
Làm dâu là phải làm những gì? Cơm bưng nước rót, quán xuyến giỗ chạp hay sao? Thử hỏi, có con dâu nào thích làm những chuyện đó?
Chồng và mẹ chồng luôn mâu thuẫn xung đột khiến tôi rất mệt mỏi. Nhờ một vài việc làm khá đơn giản, tôi đã góp phần hòa giải mối quan hệ này.
Mỗi lần vợ chồng cãi nhau về chuyện chồng ỷ lại, lười biếng thì anh lại bảo “mẹ anh làm chứ em có làm đâu mà em la” khiến tôi không biết nói sao.
Vì những áp lực khi sống chung với gia đình em chồng, khi tôi đề nghị vợ chồng em ra riêng, mẹ chồng lại nói với tôi một câu quá cay nghiệt.
Tôi đã bắt đầu lười đến chỗ đông người, còn những đám giỗ chạp hay họp họ thì tuyệt nhiên không dám bén mảng tới.
Cuộc đời nhiều khi trớ trêu, người mà bà hay đánh và chửi nhất lại là người chăm sóc bà nhiều nhất. Bởi chỉ có mẹ mới chiều được tính khí của bà.
Quê ngoại là thiên đường của mẹ. Dù có du lịch khắp thế giới, mẹ cũng không vui bằng việc được cười nói cùng ngoại và các mợ, các dì.
Anh đã bắt đầu chụp lại những khoảnh khắc đầy yêu thương như thế để ghi dấu trong những năm tháng bà còn khỏe mạnh và gắn bó cùng anh.
Một trong những điều Đào muốn làm được cho ba mình là giải tỏa những muộn phiền trong lòng ông.
Chồng tôi hút thuốc trở lại sau 10 năm từ bỏ. Tôi đã tìm mọi cách để khuyên chồng nhưng đều thất bại cho đến khi tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
Sống bên chồng, chuyện gì cũng phải thận trọng, ý tứ và quan trọng là phải nhìn sắc mặt của mẹ, không phải là khổ tâm lắm hay sao?
Hai chị em lặng thinh ngồi bên nhau. Chợt nhớ những câu ông bà mình hay nói: “xứng đôi vừa lứa”, “nồi nào vung nấy”...
Tôi không thể sống đầm ấm bên anh mà để nhà cửa của cha mẹ lạnh lẽo, không ai hương khói, mà anh theo tôi về là điều không thể!
Dường như anh chị đã quá cầu toàn chuyện phải có một nàng dâu hoàn hảo, hơn là phải cưới cho con một người vợ mà con đã chọn.
Nhiên gắn bó với cô đã 15 năm, lúc vừa lên 5. Mười lăm năm mà sao như một cái chớp mắt.
Giờ chị hết dại rồi, nhưng học phí cho khóa học dài mấy thập niên ấy đắt vô cùng. Chị phải trả giá bằng cả tuổi trẻ và bao nhiêu nước mắt, mồ hôi…
Chồng biết, sòng phẳng là tốt, rất cần thiết trong các mối quan hệ xã hội nhưng trong gia đình, nhiều lúc rạch ròi quá lại làm mất tình cảm vợ à!
Mỗi lần hỏi má sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được.
Ba tôi nhìn theo chị hút mắt, quay vào nhà thở dài. Tiếng thở dài như thể rút cạn cả người ba, khô quắt.
Bao năm rồi, má có nếm được vị ngon thực sự của món ăn, hay chỉ đắng chát nhọc nhằn? Câu hỏi của tôi khiến má ngẩn ra.
Suốt sáu năm qua, bữa cơm tối của gia đình vô cùng căng thẳng và u uất, chỉ vì mẹ chồng tôi không thể nguôi ngoai nỗi mất mát khi bố chồng tôi ra đi.
Chị cứ nghĩ, mình chẳng nợ nần gì nhà chồng nên không phải mang ơn. Người ta lấy chồng được cho đủ thứ, còn chị thì tất cả đều là tự thân vận động.
Anh chợt nhận ra bữa cơm gia đình quan trọng như thế nào trong một lần ghé nhà bạn khi đi công tác xa...
Chị ngồi đắn đo giữa lời mời gọi sang Đài Loan làm việc và đứa con gái đang tuổi định hình nhân cách ở nhà. Xuất ngoại đi làm thu nhập cao hơn, nhưng đổi lại là con gái sẽ không có mẹ bên cạnh...