Tôi thấy mình may mắn thật. Cảm ơn anh, mùa xuân đã gõ cửa nhà mình!
Thấm thoắt, tôi yên phận ở nhà đã sáu năm. Trong khi bạn bè thăng tiến vù vù, tôi vẫn quanh quẩn với cơm nước, cháo, thuốc.
Đừng bỏ con mà tội vì từ khi mới sinh ra, chúng đã không được khỏe mạnh, lành lặn như bao người. Một bước chân tự đi đã khó, bước đường đời vắng mẹ sẽ còn chông chênh đến thế nào?
Tết nhất, khách khứa đến nhà cứ trầm trồ lối thiết kế tối giản nhưng hiện đại của nhà tôi. Nhưng ai cũng khựng lại khó hiểu khi lướt mắt qua gian bếp nhỏ xíu, cũ kỹ, nép mình trong góc nhà.
Tết là của gia đình, là dịp để bên nhau chứ không thể “ai về nhà nấy” để vừa lòng nội, ngoại mà lại khiến gia đình nhỏ của mình trở nên trống rỗng.
Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai nhưng có lẽ nỗi đau khi mất người thân là dai dẳng nhất.
Tôi tình cờ thấy một tấm hình chụp bố tôi dịp Tết năm ngoái. Trong ảnh, bố tôi mặc áo thun, quần short, đang lom khom cột chậu mai vàng phía sau một anh xe ôm.
Tôi mang tiếng thở dài của má hai suốt quãng đường về. Chẳng biết bao giờ con trai và con dâu của má hai hối hận để quay về bưng cho má ly nước, chén cháo để má an ủi tuổi già.
Cũng từ xó bếp, chị biết được sở thích của mẹ chồng, biết được chuyện ngày xưa bà làm dâu gặp mẹ chồng hà khắc và bà tự hứa sẽ thương yêu con dâu như thế nào.
Cô dâu vận chiếc soa-rê trắng tinh, chú rể là bộ comple lịch lãm như bao nhiêu đôi uyên ương chụp hình cưới khác. Chỉ có điều, 'cô dâu' đã 77 tuổi còn 'chú rể' thì 86 tuổi.
Tôi không hiểu tại sao một người như ba lại có thể phản bội người đầu gối tay ấp mấy chục năm. Nếu không quan hệ sâu đậm thì làm gì đến nỗi có con với nhau...
Lan còn con mọn, giỗ là tưởng nhớ người đã mất, đâu nhất thiết phải bày vẽ rình rang.
Bạn bè khuyên tôi đừng cầu toàn quá ở hôn nhân, bởi có nhiều người vợ còn vật vã đau khổ hơn khi chồng ngoại tình, cờ bạc, vũ phu, vô trách nhiệm...
Vợ chồng chị khuyên nhủ thế nào con vẫn không nghe. Lạ thật, mới hôm qua con còn vâng lời răm rắp, vừa có bạn gái đã đổi tính nết.
Vợ chồng tôi gần như hòa hợp mọi thứ, riêng chỉ có điều chồng không thích về quê thăm gia đình vợ. Điều đó khiến tôi không cảm thấy thực sự có hạnh phúc...
Chị ly hôn thì có thể 'thoát' khỏi anh nhưng con chị, nó phải làm sao để đối phó với những cơn thịnh nộ đột ngột, vô lý và thiếu kềm chế của bố mình?
Một gia đình đang yên lành bỗng tan nát. Phiên xử cuối cùng ở tòa, chị gần như muốn quỳ xuống van xin đứa con gái út hãy chọn sống cùng mẹ.
Con hay nói 'về nhà chồng mà bị ức hiếp, là con thôi chồng liền; được thì ở, không thì buông, dại gì làm mọi cho ai'.
Khi người ta ném ra một hòn đá, thứ người ta nhận về sẽ là nỗi đau, nhưng khi gieo những hạt mầm và chịu khó vun tưới, sẽ nhận về những ngọt lành là chuyện tất nhiên thôi.
Sống ở nhà chồng, tôi không phải lo lắng về kinh tế nhưng lại áp lực về tinh thần. Nguyên nhân xuất phát từ chuyện tôi chưa có con, mọi người xem tôi như người giúp việc trong nhà.
Mâm cơm ngày tết giờ còn một chỗ ngồi trống, một chén cơm và đôi đũa vẫn ở đó, như có mẹ đang hiện diện, nhìn cha con tôi mỉm cười…
Ngoại tôi gọi vùng quê nhà ngoại là quê kiểng. Tiếng gọi nghe thiệt là quê, phảng phất kiểu giọng văn Hồ Biểu Chánh.
Khi vợ chồng tôi khó khăn không nhà không cửa, ba tôi đã gọi về ở chung cùng làm ăn. Giờ nhà ngoại gặp trở ngại, chồng lại đòi ra riêng vì sợ trách nhiệm.
Con dâu sang hàng xóm kể bà ăn trầu nhổ nước văng khắp nhà tắm, ăn cơm thì chậm chạp và bà già rồi sao không ở quê mà phải lặn lội vào đây?
Ba đã bỏ quê lên thành phố tìm việc để nuôi chị em tôi ăn học đã 10 năm. Khoảng thời gian đó ba đã lặng lẽ ngoại tình, phản bội mẹ.