Hậu ly hôn: Có những nỗi đau không thể liền sẹo

14/10/2019 - 10:30

PNO - Sao không im lặng để đời nhẹ nhàng như những màn hài kịch? Nói thì dễ, nhưng mà, chỉ người trong cuộc mới hiểu có những nỗi đau không bao giờ, không cách nào, có thể kín miệng.

Ai cũng nghĩ rằng, sao đã im lặng bao năm, nay chị nghệ sĩ ấy mới khơi lại những câu chuyện đau thương ngày ấy để làm gì. Sao không im lặng luôn để đời nhẹ nhàng như những màn hài kịch chị hay diễn? Nhưng mà, chỉ người trong cuộc còn đau, đau lắm mới có thể nín nhịn bao năm rồi giờ bung ra như không còn gì để giữ.

Tôi vừa bước qua cuộc hôn nhân 10 năm, nên có thể hiểu được phần nào cảm xúc của chị. Hạnh phúc có thể giống nhau, nhưng bất hạnh lại muôn hình vạn trạng. Thật đấy! Tôi từng được rất nhiều người khuyên bảo nên thế này, nên thế kia, nhưng ai ở vào hoàn cảnh của mình mà hiểu. Ai hiểu nỗi đau của tim mình.

Nên, trước hết, tôi hiểu một phần nào đấy của chị nghệ sĩ. Chị muốn nói, chị cứ nói. Chị hãy nói thật nhiều rồi quên đi. Khép lại, tôi nghĩ đó cũng là điều mà chị muốn, của bất kể những ai vừa bước qua một cuộc hôn nhân, nhất là buồn nhiều hơn vui.

Bởi khép thực sự, không dễ. Chúng ta không thể quên đi vì chúng ta không mất trí. Huống chi đó là người ta đã yêu, đã cùng ta quyết định đi với nhau phần đời còn lại, ít nhất đã từng như vậy. Rồi thì, cũng nhau đón đứa con đầu lòng. Bao vui buồn, bao hạnh phúc. Dễ gì quên.

Mà khó quên nhất, là những niềm đau. Là những gì anh đã làm, đã lừa dối, đã đối xử tệ hơn người lạ với cả mẹ và con. Tôi nghĩ điều này, khó quên. Dù rằng, tôi đã mất một thời gian rất dài, để đi đến quyết định ly hôn. Ngày nộp đơn tại tòa, tôi đã nghĩ mình phải nhẹ nhõm lắm, bình an lắm. Ừ, thì cũng có, mà lớn hơn là khoảng trống vô nghĩa trong lòng.

Để thoát khỏi những hụt hẫng đó, để được bình an nuôi nấng hai con, tôi phải đến những nơi uy tín xin, tư vấn tâm lý. Không hề dễ dàng để hiểu: ly hôn không phải là việc mà cứ tòa tuyên án, là xong. Cũng như cưới xin, không phải là kết của tình yêu. Mọi thứ chỉ bắt đầu. Ly hôn là bắt đầu cuộc đời mới, như khi kết hôn, chỉ khác là không chỉ có niềm vui, mà còn có cả những nỗi buồn.

Hai con tôi đủ lớn, để hiểu cảm giác vắng cha. Tôi thì vừa phải chăm sóc các con, vừa phải gánh vác gánh nặng tài chính. Đủ để mệt mỏi. Vậy mà, tối vẫn thấy cô đơn, thấy tủi thân, thấy buồn khổ. Những đêm dài mất ngủ, trằn trọc lại đến. Tóc bắt đầu bạc, mắt bắt đầu trũng sâu. Đó là cái giá phải trả cho hai chữ “Tự do”.

Hau ly hon: Co nhung noi dau khong the lien seo
Những đêm dài mất ngủ khi tôi nghĩ về những ngày cũ. Ảnh minh họa

Cho nên, tôi rất thương với ai còn hằn học với chồng cũ. Bởi hơn cả, là họ còn đau. Tôi không hằn học, nhưng cảm thấy không muốn liên đới gì với người ấy, không muốn nhắc lại, không muốn khơi gợi. Cũng có thể là còn đau. Bởi nỗi đau đang liền sẹo đang lên da non. Lắm khi, cũng còn ngứa ngáy! Mà thậm chí, khi đã liền da, thì vết sẹo đó, cũng khiến mình, cảm thấy khó chịu mỗi khi vô tình nhìn thấy vết sẹo xấu xí kia.

Bài học đầu tiên là tôi học cách chấp nhận. Chấp nhận mình từng có một cuộc hôn nhân, có vui, có buồn. Từng có một anh chồng cũ, vừa xấu vừa đẹp. Chấp nhận mình từng có khoảng thời gian ngây thơ lẫn ngu ngốc. Chấp nhận hết những gì của quá khứ. Cứ chấp nhận như mặt trái, mặt phải của bàn tay.

Tôi cho rằng, chấp nhận là một điều rất khó. Bởi nói về người đàn ông cũ tệ đến thế nào, một phần nào đó, mình có mặc cảm là mình cũng tệ. Bởi đã gắn liền cuộc sống với người ấy, bao năm, có luôn cả mấy đứa con mà không sao xóa một nửa di truyền từ người ấy. Chấp nhận mà không đi kèm thái độ, điều mà tôi học được từ một thiền sư, và cố thực hành mỗi ngày, mỗi lúc hoặc bất cứ khi nào tôi chợt nhớ về những ngày cũ.

Và nghĩ về hiện tại, về tương lai. Tôi đã có điều mình muốn. Một cuộc sống tự do, đi kèm với lo toan và hạnh phúc. Đó là cuộc sống tôi chọn, là do tôi chọn chứ không ai bắt mình chọn nên mình có trách nhiệm phải làm cuộc sống mới này trổ hoa.

Hau ly hon: Co nhung noi dau khong the lien seo
Gặp gỡ bạn bè, cũng là điều trước đây không làm được, đã giúp tôi có được niềm vui cho cuộc sống mới. Ảnh minh họa

Rồi hai con nữa, chúng không chọn mà buộc phải đi con đường mình chọn, nên mình càng phải giúp con hiểu đó là con đường tốt nhất mà mẹ có thể dẫn con đi. Trẻ con ấy, dễ thích nghi hơn người lớn. Con tôi không quên ngày cũ, mà dễ chấp nhận mình ở cùng mẹ, ở nhà này thay vì ở cùng ba, nhà kia như trước.

Vậy nên, cuộc sống mới đã bắt đầu, dù vui hay buồn, cũng cần khép lại quá khứ và bước đi.

Kim Nga

 
Array ( [news_id] => 1392262 [news_title] => Hậu ly hôn: Có những nỗi đau không thể liền sẹo [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 166909_exercise-depression-woman-in-bed-feature-1320w-jr-1-131834505.png [news_subcontent] => Sao không im lặng để đời nhẹ nhàng như những màn hài kịch? Nói thì dễ, nhưng mà, chỉ người trong cuộc mới hiểu có những nỗi đau không bao giờ, không cách nào, có thể kín miệng. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Sao không im lặng để đời nhẹ nhàng như những màn hài kịch? Nói thì dễ, nhưng mà, chỉ người trong cuộc mới hiểu có những nỗi đau không bao giờ, không cách nào, có thể kín miệng. [news_content] =>

Ai cũng nghĩ rằng, sao đã im lặng bao năm, nay chị nghệ sĩ ấy mới khơi lại những câu chuyện đau thương ngày ấy để làm gì. Sao không im lặng luôn để đời nhẹ nhàng như những màn hài kịch chị hay diễn? Nhưng mà, chỉ người trong cuộc còn đau, đau lắm mới có thể nín nhịn bao năm rồi giờ bung ra như không còn gì để giữ.

Tôi vừa bước qua cuộc hôn nhân 10 năm, nên có thể hiểu được phần nào cảm xúc của chị. Hạnh phúc có thể giống nhau, nhưng bất hạnh lại muôn hình vạn trạng. Thật đấy! Tôi từng được rất nhiều người khuyên bảo nên thế này, nên thế kia, nhưng ai ở vào hoàn cảnh của mình mà hiểu. Ai hiểu nỗi đau của tim mình.

Nên, trước hết, tôi hiểu một phần nào đấy của chị nghệ sĩ. Chị muốn nói, chị cứ nói. Chị hãy nói thật nhiều rồi quên đi. Khép lại, tôi nghĩ đó cũng là điều mà chị muốn, của bất kể những ai vừa bước qua một cuộc hôn nhân, nhất là buồn nhiều hơn vui.

Bởi khép thực sự, không dễ. Chúng ta không thể quên đi vì chúng ta không mất trí. Huống chi đó là người ta đã yêu, đã cùng ta quyết định đi với nhau phần đời còn lại, ít nhất đã từng như vậy. Rồi thì, cũng nhau đón đứa con đầu lòng. Bao vui buồn, bao hạnh phúc. Dễ gì quên.

Mà khó quên nhất, là những niềm đau. Là những gì anh đã làm, đã lừa dối, đã đối xử tệ hơn người lạ với cả mẹ và con. Tôi nghĩ điều này, khó quên. Dù rằng, tôi đã mất một thời gian rất dài, để đi đến quyết định ly hôn. Ngày nộp đơn tại tòa, tôi đã nghĩ mình phải nhẹ nhõm lắm, bình an lắm. Ừ, thì cũng có, mà lớn hơn là khoảng trống vô nghĩa trong lòng.

Để thoát khỏi những hụt hẫng đó, để được bình an nuôi nấng hai con, tôi phải đến những nơi uy tín xin, tư vấn tâm lý. Không hề dễ dàng để hiểu: ly hôn không phải là việc mà cứ tòa tuyên án, là xong. Cũng như cưới xin, không phải là kết của tình yêu. Mọi thứ chỉ bắt đầu. Ly hôn là bắt đầu cuộc đời mới, như khi kết hôn, chỉ khác là không chỉ có niềm vui, mà còn có cả những nỗi buồn.

Hai con tôi đủ lớn, để hiểu cảm giác vắng cha. Tôi thì vừa phải chăm sóc các con, vừa phải gánh vác gánh nặng tài chính. Đủ để mệt mỏi. Vậy mà, tối vẫn thấy cô đơn, thấy tủi thân, thấy buồn khổ. Những đêm dài mất ngủ, trằn trọc lại đến. Tóc bắt đầu bạc, mắt bắt đầu trũng sâu. Đó là cái giá phải trả cho hai chữ “Tự do”.

Hau ly hon: Co nhung noi dau khong the lien seo
Những đêm dài mất ngủ khi tôi nghĩ về những ngày cũ. Ảnh minh họa

Cho nên, tôi rất thương với ai còn hằn học với chồng cũ. Bởi hơn cả, là họ còn đau. Tôi không hằn học, nhưng cảm thấy không muốn liên đới gì với người ấy, không muốn nhắc lại, không muốn khơi gợi. Cũng có thể là còn đau. Bởi nỗi đau đang liền sẹo đang lên da non. Lắm khi, cũng còn ngứa ngáy! Mà thậm chí, khi đã liền da, thì vết sẹo đó, cũng khiến mình, cảm thấy khó chịu mỗi khi vô tình nhìn thấy vết sẹo xấu xí kia.

Bài học đầu tiên là tôi học cách chấp nhận. Chấp nhận mình từng có một cuộc hôn nhân, có vui, có buồn. Từng có một anh chồng cũ, vừa xấu vừa đẹp. Chấp nhận mình từng có khoảng thời gian ngây thơ lẫn ngu ngốc. Chấp nhận hết những gì của quá khứ. Cứ chấp nhận như mặt trái, mặt phải của bàn tay.

Tôi cho rằng, chấp nhận là một điều rất khó. Bởi nói về người đàn ông cũ tệ đến thế nào, một phần nào đó, mình có mặc cảm là mình cũng tệ. Bởi đã gắn liền cuộc sống với người ấy, bao năm, có luôn cả mấy đứa con mà không sao xóa một nửa di truyền từ người ấy. Chấp nhận mà không đi kèm thái độ, điều mà tôi học được từ một thiền sư, và cố thực hành mỗi ngày, mỗi lúc hoặc bất cứ khi nào tôi chợt nhớ về những ngày cũ.

Và nghĩ về hiện tại, về tương lai. Tôi đã có điều mình muốn. Một cuộc sống tự do, đi kèm với lo toan và hạnh phúc. Đó là cuộc sống tôi chọn, là do tôi chọn chứ không ai bắt mình chọn nên mình có trách nhiệm phải làm cuộc sống mới này trổ hoa.

Hau ly hon: Co nhung noi dau khong the lien seo
Gặp gỡ bạn bè, cũng là điều trước đây không làm được, đã giúp tôi có được niềm vui cho cuộc sống mới. Ảnh minh họa

Rồi hai con nữa, chúng không chọn mà buộc phải đi con đường mình chọn, nên mình càng phải giúp con hiểu đó là con đường tốt nhất mà mẹ có thể dẫn con đi. Trẻ con ấy, dễ thích nghi hơn người lớn. Con tôi không quên ngày cũ, mà dễ chấp nhận mình ở cùng mẹ, ở nhà này thay vì ở cùng ba, nhà kia như trước.

Vậy nên, cuộc sống mới đã bắt đầu, dù vui hay buồn, cũng cần khép lại quá khứ và bước đi.

Kim Nga

[news_source] => [news_tag] => hôn nhân,quên quá khứ,với người cũ,hằn học,chồng cũ,vợ cũ,hậu ly hôn [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-10-14 10:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-10-14 10:30:00 [news_relate_news] => 130758,130814,131567,1392259,1392261 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/hau-ly-hon-co-nhung-noi-dau-khong-the-lien-seo-166909/ [news_urlid] => 166909 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2662 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/hau-ly-hon-co-nhung-noi-dau-khong-the-lien-seo-a1392262.html [tag] => hôn nhânquên quá khứvới người cũhằn họcchồng cũvợ cũhậu ly hôn [daynews2] => 2019-10-14 10:30 [daynews] => 14/10/2019 - 10:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...