PNO - Họp lớp, họp khóa, họp nhóm đồng nghiệp... ngày đầu năm mới là một dạng kết nối quan hệ từ cuộc sống đã đủ đầy. Nhưng cuộc họp lớp của chồng hôm qua với tôi, nó chua chát đến khó chịu.
| Chia sẻ bài viết: |
Diệp Sương 04-02-2020 15:53:34
Lòng dạ cứ nhẹ nhàng buông bỏ. Người đã nói xong, tiệc cũng đã tàn cớ sao lòng mình còn ấm ức? Chồng vẫn là chồng chị đấy thôi ạ. Đừng thả tâm theo từng câu chữ của người ấy. Vui hay buồn là thái độ mình lựa chọn không phải do người ấy trao cho. Ráng tập như vậy nhé chị! Mong chị vui nhé chị, đừng lao xao theo bao lời sóng gió. Hạnh phúc nhé chị.
04-02-2020 10:45:53
Chả có gì đắng nghét cả. Bạn là người "chiến thắng". Cô ta là kẻ thua cuộc và đang cố bày tỏ sự nuối tiếc của mình với "con cá to" mà mình lỡ bị mất vì sự "thiển cận" (chỉ thấy sự giàu có, hào nhoáng trước mắt) ngu ngốc. Nên, người chiến thắng không có gì phải tức đối với kẻ thất bại. Và, với loại người như vậy không đáng để bạn phải bận tâm bạn ui!
Nhiều cuộc hôn nhân không rạn nứt vì một biến cố lớn. Chúng mòn dần bởi những lời so sánh từ phía gia đình chồng.
Mua đất Bảo Lộc với hy vọng kiếm lời, tôi đã tất tay tiền tiết kiệm và vay thêm 1 tỷ đồng. Kết quả, trắng tay vì đất vướng quy hoạch.
Những em bé bụ bẫm, đáng yêu lại bị bỏ rơi ngay từ khi mới chào đời thật khiến lòng người đau xót. Sao cha mẹ lại nhẫn tâm bỏ con mình?
Sau cú ngã ngựa vì sóng đất nền, tôi cay đắng nhận ra: Trong đầu tư, nếu thắng, bạn là người hùng; nếu thua, bạn như vô hình trong mắt vợ
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao? Thì mình mặc đồ lòe loẹt, màu mè nổi bần bật lên là rực rỡ chứ sao”.
Đôi khi, hôn nhân tan vỡ lại khởi từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, nếu kể ra, ta chỉ có thể hỏi: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau sao?”
Vợ chồng đầu ấp tay gối mấy năm trời, không phải nhẫn nhịn nhau mới bền mà còn cần biết xả van cảm xúc đúng cách.
Tôi bỗng thầm mong trong những năm tháng phía trước, dù cuộc đời có đưa đi bao xa, mình vẫn giữ được khả năng cho đi những bình yên
Những phụ nữ thành đạt quanh tôi chưa bao giờ giữ chồng. Họ chỉ gìn giữ bản thân. Họ không cho phép mình trông thảm hại.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.