PNO - Ký ức về ông ngoại trong tôi sẽ chẳng bao giờ phai nhạt và nỗi ám ảnh về "đứa con riêng" của ông cũng mãi mãi hằn sâu trong tâm trí.
| Chia sẻ bài viết: |
Makisan 18-03-2025 11:19:20
Đối với người lớn trong nhà bạn, việc ông ngoại tái hôn và có con với vợ trẻ giống như việc ngoại tình với bồ trẻ rồi có con rơi (vì bà ngoại bạn ở vậy đến cuối đời mà). Ông ngoại bạn lại không tự lo được cho bản thân, không lo nổi cho "dì bé" đó, tạo thêm gánh nặng, "mối phiền phức" cho mẹ và các chú bác nhà bạn nên họ càng bất mãn vì với họ đó là trách nhiệm không mong muốn, từ trên trời rơi xuống, kiểu như hậu quả do ông ngoại bạn tạo ra nhưng họ phải gánh. Khó mà trách họ lắm, thôi thì họ không hành hạ thể xác "dì bé" cũng là may.
Nếu bạn thương thì cố gắng nâng đỡ tinh thần cho dì, nếu bạn độc lập kinh tế thì có thể âm thầm hỗ trợ dì. Dì bé của bạn muốn hạnh phúc thì phải học cách độc lập cả về vật chất, lẫn tinh thần bằng cách cố gắng học giỏi, tự chăm sóc bản thân, đủ trưởng thành thì ở riêng (ở trọ cũng được), tránh xa mọi người ra. Còn về chuyện bạn mong dì gặp người chồng tốt thì hên xui lắm, khéo lại yêu nhầm người, nhân đôi nỗi đau á. Chỉ cần gặp được những người bạn chân thành là đủ rồi.
Con gái vẫn còn thời gian rất dài phía trước để khởi nghiệp và tôi có thể hỗ trợ bằng nhiều cách
Cho đến năm đầu tiên đón tết bên nhà chồng, tôi mới bắt đầu ngấm đòn tết.
Mấy ai làm dâu mà được mẹ chồng yêu thương như con gái? Có bao nhiêu người phụ nữ cất bước về nhà chồng mà được thật sự xem là "người nhà"?
Khoảnh khắc đón ba ở nhà xe, cùng với những thùng xốp, giỏ cói… ấy chính là khi tôi cảm nhận, mùa xuân đã về thật gần, thật ấm êm, đủ đầy.
Mỗi cuối năm, nghe má hỏi “Tết này được thưởng nhiều không con?” là tim tôi thắt lại, vừa thương vừa tủi…
Chị tin rằng khi gánh nặng đau thương được trút bỏ, trên môi em dâu sẽ lại nở nụ cười rạng rỡ như nắng xuân.
Bạn mang toàn bộ số tiền tiết kiệm 300 triệu đồng và thậm chí còn xoay thêm tiền khắp nơi, vay mượn để mua bạc.
Khi người chồng ưu tiên gần như toàn bộ nguồn lực cho bên nội, đó là điều nên chấp nhận hay là điều cần được nói ra, bàn lại?
Tôi chợt nhận ra, cột mốc 30 không đến bằng những cú rẽ ngoạn mục, mà âm thầm gõ cửa, trao cho mỗi người phụ nữ những tấm vé khác nhau.
Nếu hôm nay có thể đưa cha mẹ đến những nơi chưa từng đến, ăn những món ngon cha mẹ chưa được ăn thì đó đã là một điều may mắn.
Mấy hôm nay, mẹ Hiền cứ ra vào thẫn thờ. Ánh mắt mẹ xa xăm, nhìn vào bảng điện tử cập nhật giá vàng mà lòng nặng trĩu.
Biết bao người đi về trên phố là biết bao những câu chuyện khác nhau ở tuổi trung niên, mà nếu ngồi lại có lẽ cũng sẽ là kẻ khóc người cười.
Tôi học cách dành ra một khoản tiết kiệm rõ ràng cho tương lai và một khoản khác để tận hưởng hiện tại: ăn một bữa ngon khi mệt...
Nhà là mái ấm, là nơi những cơn phiền muộn dừng lại sau cánh cửa, nơi lưu giữ những mảnh ký ức lấp lánh của đời người.
Mỗi lần mua vàng, Hằng để vào hũ. Nhìn hũ vàng ngày một đầy lên, Hằng cảm thấy yên tâm. Ngắm nghía thành quả, mệt mỏi gì cũng tan biến.
Hồng đau khổ khi 40 tuổi vẫn chưa có được ngôi nhà riêng để nâng niu, chăm chút.
Đàn bà đâu chỉ bỏ tiền, họ bỏ ra cả thanh xuân rực rỡ nhất, đặt cược cả cuộc đời để “sắm” một ông chồng.
Với người trẻ, giáp tết là thời gian của những bản kế hoạch, KPI, tăng ca; với người già, đó là thời điểm trái tim thức dậy sớ, mong ngóng con cháu.