Chiếc roi tre của cha

03/05/2015 - 06:34

PNO - PN - Nhà tôi ngày xưa hàng rào chung quanh khu đất là những bụi tre. Tre già có rất nhiều công dụng trong cuộc sống. Tôi muốn nói đến những chiếc bẹ tre, hay còn gọi là mo tre. Là những chiếc yếm của măng khi thành tre thì bong ra, có thể lượm vô làm mồi nhóm lửa hoặc làm miếng dọi nóc nhà (lúc ấy toàn nhà lá thôi) và công dụng nhất là làm… “chất độn” mông mỗi khi bị cha đánh đòn.

edf40wrjww2tblPage:Content

Con nít hồi đó vô tư và thân thiện nhau lắm, chứ không phải bị “già hóa” như bây giờ. Cha mẹ đi làm suốt ngày, con nít bốn năm gia đình ở cạnh nhau cứ ẳm em lại một nhà nào đó rộng nhất rồi tha hồ cùng nhau chơi đùa và trong gạc- măng-giê nhà bạn có gì ăn cứ thoải mái dọn ra ăn! Nhà tôi có em bé nhỏ trong tuổi bú sữa, nhưng hồi đó không có sữa dành riêng cho các độ tuổi em bé như bây giờ mà chỉ dùng chung sữa ông Thọ. Một đứa trẻ sáu, bảy tháng bình thường thì mấy ngày sẽ uống hết một hộp sữa? Vậy mà bé nhà tôi cứ non hai ngày là “đứt” một hộp! Tất nhiên tôi không có uống trộm của em. Nhưng bọn bạn tôi - những đứa trẻ tuổi 12-15 thì chưa chắc!

Chiec roi tre cua cha
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Nhưng trong đám bạn thì biết đứa nào khi chưa “bắt tận tay”? Mà tôi thì nhỏ quá, không đủ khả năng làm “thám tử” theo lời răn của cha “Mày mà không bắt được đứa bạn uống trộm sữa của em bé thì cha đuổi hết, không cho chơi chung nữa! Còn mày sẽ bị đánh mười roi!”. Tất nhiên sau đó sữa của em tôi cứ hết rất nhanh, mà đã nói rồi, nhà không có hàng rào.

Tôi chuẩn bị “dọn mông” bằng cách ra bụi tre lượm cả chục chiếc bẹ tre mang vào giắt vô mông rồi mặc thêm mấy chiếc quần vào. Con nít hồi đó bị cha mẹ đánh đòn là chuyện bình thường chứ không phải bị gọi là “phản giáo dục” như bây giờ. Trong chuyện đánh đòn đó thật ra là cả câu chuyện giáo dục mà cha mẹ muốn con “thực tế” qua bởi không phải cây roi sàn sạt quất vào mông hay những cú đá vô tư lự quất vào thân thể bé nhỏ.

Mà cha tôi luôn cầm chiếc roi nhịp nhịp vào chiếc mông bé nhỏ rồi mở đầu câu hỏi “Con biết tội gì không?”. Nếu trả lời biết thì cha sẽ hỏi đấy là tội gì, tội đó đã bị cha cấm chưa? Bằng nói không thì cha sẽ “hài tội” cho. Mà thường tôi là kẻ biết tội. Tội rủ mấy đứa em trèo cây khế ngọt để chúng bị kiến cắn khắp mình nè; tội cùng các em làm “tạc -răng” đu dây gấc trên cây mít nè; tội để bạn ăn hết phần cơm của cha mẹ nè… Và tội nặng nhất là cứ đọc truyện mà không pha sữa cho em bé, để em đói lã.

Chiếc roi tre quất vào mông độn bẹ tre bồm bộp. Cha bắt “tội phạm” tự tay lấy vật độn đó ra. Nào một, hai, ba, bốn… những tám chiếc bẹ tre và bốn cái quần mặc cùng lúc! Một roi cho chừa nhé! Cái tội gian dối nè! Có tội thì phải chịu phạt, sao lại né đòn như vậy? Tôi khóc hu hu, bảo rằng tại… con sợ đau.

Chiec roi tre cua cha
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Cha bảo, cha đánh đau con không phải vì cha không yêu con nhưng vì cha muốn cái đau này làm cho con nhớ mỗi khi con rủ em chơi những trò nguy hiểm như thế. Bởi con cái là núm ruột của cha mẹ, con rủ em chơi dại vậy, lỡ em té gãy tay gãy chân hay thậm chí là bị chết thì cha mẹ đau lòng tới mức nào nữa? Thà bây giờ cha đánh con một hai roi để con biết đau mà hiểu lòng cha. Con đau một cha mẹ đau mười lận đó! Chiếc roi tre trên tay cha đã mất đi tự lúc nào, mấy cái bẹ tre cũng theo mẹ xuống bếp nhưng tôi cứ nằm đó khóc mãi vì những lời dạy bảo thấm thía của cha.

Bây giờ cha tôi đã già, chị em tôi đã lớn, nhiều sự va vấp trong đường đời không còn được cha tiên đoán để dạy bảo nữa. Có nghĩa là chúng tôi phải tự đứng lên sau mỗi lúc té ngã. Cũng có nghĩa là không ít lần bị trặc tay, gãy chân hay xây xướt tâm hồn. Chị em tôi không còn cảnh nằm xếp lớp như cá mòi để hứng chiếc roi tre quất bồm bộp vào những chiếc mông độn bẹ tre mà nghe cha dạy bảo chuyện đời nữa. Mà mấy bụi tre làm hàng rào nhà tôi cũng không còn cây nào.

Ngoài chợ có những mụt măng cao măng thấp, toàn giống tre lai cho năng suất măng cao nhưng không thể thành tre để có bẹ như ngày nào nữa. Có ai biết được những chiếc bẹ tre ngày xưa của chị em tôi ở phương nào?

THÙY PHƯƠNG

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI