PNO - Đầu 2 thứ tóc mà chẳng có một chốn để nương thân, suốt ngày như bị giam lỏng trong căn phòng trọ nóng nực và ngột ngạt.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Quang 08-05-2024 12:23:30
Trong câu chuyện này lỗi là do bà vợ 80% rồi, nếu bà vợ mà biết nghĩ thì ông không bao giờ như vậy. Mọi người cứ đặt mình vào hoàn cảnh của ông rồi biết, nếu bà tranh thủ đi làm về sớm để những bữa ăn tối trong gia đình được sum họp thì không bao giờ sảy ra chuyện như vậy, cả ngày đi làm rồi, bữa ăn tối là để gia đình quây quần bên nhau, mà chỉ có mình ông nấu xong rồi ông tự ăn thì ai không chán. Còn bà vợ cái chức trưởng phòng thì có gì đâu, lâu lâu mới đi họp một bữa, lâu mới đi tiếp khách một bữa. Mới có tí chức đã thay đổi, rồi mấy bà giám đốc, chủ tịch xã, chủ tịch tỉnh...sẽ như thế nào. Người phụ nữ thông minh là ra đường không biết làm chức vụ lớn cỡ nào nhưng khi đã về nhà thì phải là một người mẹ, người vợ đúng chuẩn đạo đức của dân tộc Việt Nam, vậy mới là giỏi. Giỏi việc nước, đảm việc nhà.
Lê Quang 08-05-2024 12:13:16
Còn suy nghĩ như bạn Huỳnh My thì chứng tỏ bạn là một người vợ không ra gì, đừng học theo câu bà vợ trong câu chuyện không thì thằng chồng nó bỏ 30 giây
Trần Tuấn 07-05-2024 23:32:28
Do mình hết? Cỏ non vẫn có gái sắc đấy? Bóng ngả về chiều tối rồi mà tương bình minh? Cái khổ khó được cho nhận???
Thanh Hoa ngô thị 07-05-2024 11:11:42
Dứt khoát sống một mình cho nó khỏe cái thân, có khi sau này con cháu thấy ông hối hận nên mới sống cô đơn một mình mà chạnh lòng rồi làm cho cái đám ma cuối đời, tôi nói thật lòng đấy.
Trương Mỹ Hương. 06-05-2024 08:54:04
Theo thiển ý của mình ông ấy cũng đáng thương và một phần lỗi là do bà vợ. Mới lên chức đã bỏ bê gia đình, con cái, sa đà vào các thú vui khiến người chồng cô đơn, yếu lòng và sa ngã là hậu quả tất yếu. Có chút may mắn là ông còn chút lương hưu nhưng phải cứng rắn dứt khoát với cô bồ trời ơi đất hỡi kia và sống một mình.
Khi người chồng ưu tiên gần như toàn bộ nguồn lực cho bên nội, đó là điều nên chấp nhận hay là điều cần được nói ra, bàn lại?
Tôi chợt nhận ra, cột mốc 30 không đến bằng những cú rẽ ngoạn mục, mà âm thầm gõ cửa, trao cho mỗi người phụ nữ những tấm vé khác nhau.
Nếu hôm nay có thể đưa cha mẹ đến những nơi chưa từng đến, ăn những món ngon cha mẹ chưa được ăn thì đó đã là một điều may mắn.
Mấy hôm nay, mẹ Hiền cứ ra vào thẫn thờ. Ánh mắt mẹ xa xăm, nhìn vào bảng điện tử cập nhật giá vàng mà lòng nặng trĩu.
Biết bao người đi về trên phố là biết bao những câu chuyện khác nhau ở tuổi trung niên, mà nếu ngồi lại có lẽ cũng sẽ là kẻ khóc người cười.
Tôi học cách dành ra một khoản tiết kiệm rõ ràng cho tương lai và một khoản khác để tận hưởng hiện tại: ăn một bữa ngon khi mệt...
Nhà là mái ấm, là nơi những cơn phiền muộn dừng lại sau cánh cửa, nơi lưu giữ những mảnh ký ức lấp lánh của đời người.
Mỗi lần mua vàng, Hằng để vào hũ. Nhìn hũ vàng ngày một đầy lên, Hằng cảm thấy yên tâm. Ngắm nghía thành quả, mệt mỏi gì cũng tan biến.
Hồng đau khổ khi 40 tuổi vẫn chưa có được ngôi nhà riêng để nâng niu, chăm chút.
Đàn bà đâu chỉ bỏ tiền, họ bỏ ra cả thanh xuân rực rỡ nhất, đặt cược cả cuộc đời để “sắm” một ông chồng.
Với người trẻ, giáp tết là thời gian của những bản kế hoạch, KPI, tăng ca; với người già, đó là thời điểm trái tim thức dậy sớ, mong ngóng con cháu.
Em gom tiền người thân, chơi "tất tay" vào canh bạc mua vàng lướt sóng kiếm lời.
Nghi ngờ bạn đời ngoại tình, nhiều người chọn cách bắt ghen trên giường, nhưng các dấu hiệu phòng the thường thiếu cơ sở.
Trung niên là lúc người ta buộc phải nhìn lại mình, giữa những cuộc gặp tưởng vui, để đối diện khác biệt, mỏi mệt và câu hỏi: phía trước còn gì?
Tôi đang đi làm, vợ cứ nhắn tin, gọi điện kể lể, than thở, bàn tới bàn lui chuyện bán vàng cắt lỗ hay cứ ghim hàng chờ giá lên trở lại.
Như vòng tuần hoàn lặp lại suốt 7 năm qua, cứ đến gần tết vợ chồng chị lại cãi nhau to.
Mấy hôm nay Sài Gòn se lạnh. Thấp thoáng trong từng câu chuyện của mọi người, mùa xuân như đang chầm chậm ghé ngang cửa.
Khi giá vàng liên tục lập đỉnh từng ngày, từng giờ, thứ kim loại vô tri ấy lại trở thành một phép thử tình thân.