PNO - Đầu 2 thứ tóc mà chẳng có một chốn để nương thân, suốt ngày như bị giam lỏng trong căn phòng trọ nóng nực và ngột ngạt.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Lê Quang 08-05-2024 12:23:30
Trong câu chuyện này lỗi là do bà vợ 80% rồi, nếu bà vợ mà biết nghĩ thì ông không bao giờ như vậy. Mọi người cứ đặt mình vào hoàn cảnh của ông rồi biết, nếu bà tranh thủ đi làm về sớm để những bữa ăn tối trong gia đình được sum họp thì không bao giờ sảy ra chuyện như vậy, cả ngày đi làm rồi, bữa ăn tối là để gia đình quây quần bên nhau, mà chỉ có mình ông nấu xong rồi ông tự ăn thì ai không chán. Còn bà vợ cái chức trưởng phòng thì có gì đâu, lâu lâu mới đi họp một bữa, lâu mới đi tiếp khách một bữa. Mới có tí chức đã thay đổi, rồi mấy bà giám đốc, chủ tịch xã, chủ tịch tỉnh...sẽ như thế nào. Người phụ nữ thông minh là ra đường không biết làm chức vụ lớn cỡ nào nhưng khi đã về nhà thì phải là một người mẹ, người vợ đúng chuẩn đạo đức của dân tộc Việt Nam, vậy mới là giỏi. Giỏi việc nước, đảm việc nhà.
Lê Quang 08-05-2024 12:13:16
Còn suy nghĩ như bạn Huỳnh My thì chứng tỏ bạn là một người vợ không ra gì, đừng học theo câu bà vợ trong câu chuyện không thì thằng chồng nó bỏ 30 giây
Trần Tuấn 07-05-2024 23:32:28
Do mình hết? Cỏ non vẫn có gái sắc đấy? Bóng ngả về chiều tối rồi mà tương bình minh? Cái khổ khó được cho nhận???
Thanh Hoa ngô thị 07-05-2024 11:11:42
Dứt khoát sống một mình cho nó khỏe cái thân, có khi sau này con cháu thấy ông hối hận nên mới sống cô đơn một mình mà chạnh lòng rồi làm cho cái đám ma cuối đời, tôi nói thật lòng đấy.
Trương Mỹ Hương. 06-05-2024 08:54:04
Theo thiển ý của mình ông ấy cũng đáng thương và một phần lỗi là do bà vợ. Mới lên chức đã bỏ bê gia đình, con cái, sa đà vào các thú vui khiến người chồng cô đơn, yếu lòng và sa ngã là hậu quả tất yếu. Có chút may mắn là ông còn chút lương hưu nhưng phải cứng rắn dứt khoát với cô bồ trời ơi đất hỡi kia và sống một mình.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.