Một bàn tay cô đơn

01/03/2019 - 18:00

PNO - Với bạn bè, chị nói mình ổn, thì ổn chứ sao, công việc vẫn đều đặn, chồng con ngoan ngoãn, bố mẹ chồng không đến nỗi khó tính, nhưng chỉ có chị mới biết mình không ổn chút nào.

Cứ nghĩ chị Thùy có cuộc sống êm ả lắm như những gì chị kể, cho đến khi một người bạn đến thăm bạn cũ, người này lại ở sát nhà chị Thùy, đám chị em chấy rận mới ngã ngửa. Thương chị thì ít, giận chị thì nhiều, nếu không có chuyến thăm ngẫu hứng của cô bạn kia, thì chị còn giấu giếm đến bao giờ.

Anh chồng chị Thùy hiền, hiền từ bé, dạng con ngoan trò giỏi gọi dạ bảo vâng, thấy anh vào đại học rồi còn không biết làm cách nào múc nước giếng, cứ quăng quật cái gầu, cuối cùng tuột tay làm rơi xuống giếng, chị tự dưng thấy thương. Là trai cả, sau có tới năm cô em gái nên anh có phải đụng chân đụng tay làm gì.

Ngày ấy nếu chị hỏi thêm để biết rằng các cô em gái anh chỉ học hết cấp ba là nghỉ ở nhà vì cha mẹ anh cho rằng con gái không cần học nhiều, ở nhà kiếm việc làm, lận lưng ít vốn rồi lấy chồng, sẵn có của bên người thì nhà chồng nào dám coi thường. Liệu chị còn dám đến với anh?

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Từ tội nghiệp, chị chuyển sang thương lúc nào không biết, trước đó anh cứ phải đến nhà bà cô cách trường ba cây số để tắm rửa và nhờ cô giặt giũ cho. Nhà cô chật nên anh đành ở ký túc, bố anh đã lệnh cho em gái phải chăm sóc cho anh trai. Hôm chị gặp anh là lúc mẹ anh ốm, cả nhà người cô về quê vội không kịp gửi chìa khóa lại nên anh mới phải ra giếng đánh vật với cái gầu.

Chị nghĩ, lấy người yêu mình và hiền lành, thế là đủ. Cưới nhau về rồi chị mới biết ngoài vợ, anh còn nghe lời khá nhiều người khác, từ cha mẹ, cô dì chú bác đến năm cô em gái. Bản tính hiền lành chịu khó, chị vừa làm việc trên huyện vừa cáng đáng mấy sào ruộng, có ngày tối mịt còn lội bùn, lúc đứng được thẳng người thì lưng hông đau nhừ, về đến nhà thì mọi người đã ăn cơm trước từ lúc nào, trong mấy cái nồi còn phần chị ít nước canh và vài khúc cá nát cùng đống chén bát. 

Đến con trai mình, chị cũng không được tự ý dạy dỗ vì thằng bé là đích tôn, là cục vàng của dòng họ. Thằng bé được chuyền tay cưng chiều nên mới năm tuổi đã biết dùng điện thoại xem phim bất cứ lúc nào nó thích, người này không cho thì nó đi mượn người khác. Chị góp ý với mọi người thì bị gạt phắt, ông nội thằng bé còn nói mát: “Chị sợ hỏng điện thoại chị thì mai chúng tôi mua cho nó con khác, thử xem cả làng có đứa trẻ nào biết dùng điện thoại như nó, còn hát theo nữa!”.

Chị nhỏ giọng nói chuyện với chồng, nhờ anh nói chuyện với mọi người đừng chiều con quá thì anh thở dài, chị sực nhớ, đến đời mình, anh còn chẳng được quyết thì sao dám quan tâm đến con. 

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Cho đến ngày chị nhận ra con trai mình đã hình với bóng với cái điện thoại, đi vệ sinh nó cũng mang theo, đi ngủ thì chỉ khi xem chán mỏi mắt mới lăn ra ngủ dù nói một câu nó còn ngắc ngứ không biết tìm từ để nói, đôi khi còn hét lên hung dữ khi thấy mọi người không hiểu được ý mình. 

Sau lần bị mắng ngược, chị không dám lên tiếng, chồng chị sau khi nói với mọi người thì quay lại với... kế hoạch: Hai vợ chồng đẻ thêm đứa nữa cho có việc để làm, rảnh quá nên giám sát thằng bé cả ngày. Tất nhiên là chị không chịu, có một đứa mà chị còn không được chăm sóc, thêm đứa nữa làm gì. 

Vì chị dám cãi lại nên anh cũng lạnh nhạt mặc kệ, tối mang gối ra phòng khách ngủ như để "dằn mặt".

Với bạn bè, chị vẫn nói mình ổn, thì ổn chứ sao, công việc vẫn đều đặn, chồng con ngoan ngoãn, bố mẹ chồng không đến nỗi khó tính, nhưng chỉ có chị mới biết mình không ổn chút nào.

Một cuộc gặp khẩn cấp giữa những người bạn, nhưng chiều muộn ai nấy ra về trong chán chường vì chị khư khư giữ lập trường "cho con có gia đình trọn vẹn", "anh ấy ghẻ lạnh nhưng không đánh đập như gã hàng xóm", "một mình chị làm sao nuôi nổi con, nó đang được ăn sung mặc sướng"... Bạn bè ngao ngán, chị bị hội chứng Stockholm mất rồi. Chị lên mạng tra hội chứng ấy là gì, và ngẩn người.

Chị nghe rất nhiều lời khuyên: nếu muốn buông bỏ, hãy nghĩ đến lý do mình bắt đầu. Và chị lại thương anh, lại thôi.

Nay nghe bạn bè, mà đa phần là người trẻ tuổi hơn góp ý, chị thấy mình sai rồi. Cuộc đời người đàn bà cần một mái nhà, một bờ vai đàn ông và vòng ôm của những đứa trẻ.

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Nhưng chị có gì? Suốt những năm tháng ấy chị đã chăm chỉ, không ngừng nghỉ nhưng cuối cùng có gì trong tay? Chuyện vợ chồng, chị đã cố hết sức hàn gắn nhưng chỉ với một bàn tay, có cố thế nào cũng không thể tạo nên tiếng vang.

Chị biết, con đường trước mắt còn rất nhiều chông gai, nhưng chị sẽ đi. Sinh ra trong gia đình lao động nghèo, từ bé đã biết lo lắng cho các em, chưa bao giờ chị lo cho mình, cho đến tận bây giờ. Vì chị cần lo cho con trai mình trước.

Hải Minh

 
Array ( [news_id] => 132635 [news_title] => Một bàn tay cô đơn [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 151857_chui-gam-chan-4-28048859.jpg [news_subcontent] => Với bạn bè, chị nói mình ổn, thì ổn chứ sao, công việc vẫn đều đặn, chồng con ngoan ngoãn, bố mẹ chồng không đến nỗi khó tính, nhưng chỉ có chị mới biết mình không ổn chút nào. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Với bạn bè, chị nói mình ổn, thì ổn chứ sao, công việc vẫn đều đặn, chồng con ngoan ngoãn, bố mẹ chồng không đến nỗi khó tính, nhưng chỉ có chị mới biết mình không ổn chút nào. [news_content] =>

Cứ nghĩ chị Thùy có cuộc sống êm ả lắm như những gì chị kể, cho đến khi một người bạn đến thăm bạn cũ, người này lại ở sát nhà chị Thùy, đám chị em chấy rận mới ngã ngửa. Thương chị thì ít, giận chị thì nhiều, nếu không có chuyến thăm ngẫu hứng của cô bạn kia, thì chị còn giấu giếm đến bao giờ.

Anh chồng chị Thùy hiền, hiền từ bé, dạng con ngoan trò giỏi gọi dạ bảo vâng, thấy anh vào đại học rồi còn không biết làm cách nào múc nước giếng, cứ quăng quật cái gầu, cuối cùng tuột tay làm rơi xuống giếng, chị tự dưng thấy thương. Là trai cả, sau có tới năm cô em gái nên anh có phải đụng chân đụng tay làm gì.

Ngày ấy nếu chị hỏi thêm để biết rằng các cô em gái anh chỉ học hết cấp ba là nghỉ ở nhà vì cha mẹ anh cho rằng con gái không cần học nhiều, ở nhà kiếm việc làm, lận lưng ít vốn rồi lấy chồng, sẵn có của bên người thì nhà chồng nào dám coi thường. Liệu chị còn dám đến với anh?

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Từ tội nghiệp, chị chuyển sang thương lúc nào không biết, trước đó anh cứ phải đến nhà bà cô cách trường ba cây số để tắm rửa và nhờ cô giặt giũ cho. Nhà cô chật nên anh đành ở ký túc, bố anh đã lệnh cho em gái phải chăm sóc cho anh trai. Hôm chị gặp anh là lúc mẹ anh ốm, cả nhà người cô về quê vội không kịp gửi chìa khóa lại nên anh mới phải ra giếng đánh vật với cái gầu.

Chị nghĩ, lấy người yêu mình và hiền lành, thế là đủ. Cưới nhau về rồi chị mới biết ngoài vợ, anh còn nghe lời khá nhiều người khác, từ cha mẹ, cô dì chú bác đến năm cô em gái. Bản tính hiền lành chịu khó, chị vừa làm việc trên huyện vừa cáng đáng mấy sào ruộng, có ngày tối mịt còn lội bùn, lúc đứng được thẳng người thì lưng hông đau nhừ, về đến nhà thì mọi người đã ăn cơm trước từ lúc nào, trong mấy cái nồi còn phần chị ít nước canh và vài khúc cá nát cùng đống chén bát. 

Đến con trai mình, chị cũng không được tự ý dạy dỗ vì thằng bé là đích tôn, là cục vàng của dòng họ. Thằng bé được chuyền tay cưng chiều nên mới năm tuổi đã biết dùng điện thoại xem phim bất cứ lúc nào nó thích, người này không cho thì nó đi mượn người khác. Chị góp ý với mọi người thì bị gạt phắt, ông nội thằng bé còn nói mát: “Chị sợ hỏng điện thoại chị thì mai chúng tôi mua cho nó con khác, thử xem cả làng có đứa trẻ nào biết dùng điện thoại như nó, còn hát theo nữa!”.

Chị nhỏ giọng nói chuyện với chồng, nhờ anh nói chuyện với mọi người đừng chiều con quá thì anh thở dài, chị sực nhớ, đến đời mình, anh còn chẳng được quyết thì sao dám quan tâm đến con. 

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Cho đến ngày chị nhận ra con trai mình đã hình với bóng với cái điện thoại, đi vệ sinh nó cũng mang theo, đi ngủ thì chỉ khi xem chán mỏi mắt mới lăn ra ngủ dù nói một câu nó còn ngắc ngứ không biết tìm từ để nói, đôi khi còn hét lên hung dữ khi thấy mọi người không hiểu được ý mình. 

Sau lần bị mắng ngược, chị không dám lên tiếng, chồng chị sau khi nói với mọi người thì quay lại với... kế hoạch: Hai vợ chồng đẻ thêm đứa nữa cho có việc để làm, rảnh quá nên giám sát thằng bé cả ngày. Tất nhiên là chị không chịu, có một đứa mà chị còn không được chăm sóc, thêm đứa nữa làm gì. 

Vì chị dám cãi lại nên anh cũng lạnh nhạt mặc kệ, tối mang gối ra phòng khách ngủ như để "dằn mặt".

Với bạn bè, chị vẫn nói mình ổn, thì ổn chứ sao, công việc vẫn đều đặn, chồng con ngoan ngoãn, bố mẹ chồng không đến nỗi khó tính, nhưng chỉ có chị mới biết mình không ổn chút nào.

Một cuộc gặp khẩn cấp giữa những người bạn, nhưng chiều muộn ai nấy ra về trong chán chường vì chị khư khư giữ lập trường "cho con có gia đình trọn vẹn", "anh ấy ghẻ lạnh nhưng không đánh đập như gã hàng xóm", "một mình chị làm sao nuôi nổi con, nó đang được ăn sung mặc sướng"... Bạn bè ngao ngán, chị bị hội chứng Stockholm mất rồi. Chị lên mạng tra hội chứng ấy là gì, và ngẩn người.

Chị nghe rất nhiều lời khuyên: nếu muốn buông bỏ, hãy nghĩ đến lý do mình bắt đầu. Và chị lại thương anh, lại thôi.

Nay nghe bạn bè, mà đa phần là người trẻ tuổi hơn góp ý, chị thấy mình sai rồi. Cuộc đời người đàn bà cần một mái nhà, một bờ vai đàn ông và vòng ôm của những đứa trẻ.

Mot ban tay co don
Ảnh minh họa

Nhưng chị có gì? Suốt những năm tháng ấy chị đã chăm chỉ, không ngừng nghỉ nhưng cuối cùng có gì trong tay? Chuyện vợ chồng, chị đã cố hết sức hàn gắn nhưng chỉ với một bàn tay, có cố thế nào cũng không thể tạo nên tiếng vang.

Chị biết, con đường trước mắt còn rất nhiều chông gai, nhưng chị sẽ đi. Sinh ra trong gia đình lao động nghèo, từ bé đã biết lo lắng cho các em, chưa bao giờ chị lo cho mình, cho đến tận bây giờ. Vì chị cần lo cho con trai mình trước.

Hải Minh

[news_source] => [news_tag] => chồng nhu nhược,nghe lời,chồng ngoan,một bàn tay [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-03-01 18:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-03-01 18:00:00 [news_relate_news] => 129814,132631 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/nho-to-tam-su/mot-ban-tay-co-don-151857/ [news_urlid] => 151857 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2478 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/mot-ban-tay-co-don-a132635.html [tag] => chồng nhu nhượcnghe lờichồng ngoanmột bàn tay [daynews2] => 2019-03-01 18:00 [daynews] => 01/03/2019 - 18:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    15-06-2021 11:51

    Đêm khuya trời lạnh, anh chồng nằm cong queo trên chiếc ghế xếp ở hành lang. Người đàn ông hiền lành này đã làm khổ hai người phụ nữ.

  • Yêu xa khó lắm…

    Yêu xa khó lắm…

    15-06-2021 05:30

    Sau tất cả, yêu xa cần niềm tin và sự thấu hiểu. Có tin tưởng nhau, thấu hiểu nhau thì khoảng cách sẽ trở nên vô hình.

  • Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    14-06-2021 11:00

    Chồng em “tự cách ly” với vợ, nhất nhất giữ mình, thờ ơ chăn gối.

  • Tình cũ nên ngủ yên

    Tình cũ nên ngủ yên

    14-06-2021 05:34

    Tôi lấy cớ bận việc để từ chối gặp người yêu cũ. Tôi không sợ lửa gần rơm, tôi chỉ thấy khó xử...

  • Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    13-06-2021 19:56

    Hiến kế chị em vài phương pháp trì hoãn kỳ kinh kiểu cây nhà lá vườn, hiệu quả có hơi năm ăn năm thua nhưng cũng lắm khi nên thuốc ra trò.

  • Bí mật của ba chồng

    Bí mật của ba chồng

    13-06-2021 10:59

    Anh im lặng với tôi mấy ngày. Tôi thì nghĩ nát óc về mối quan hệ sai trái kia của ba và đấu tranh giữa việc nói hay không với chồng mình.

  • Mất tiền vì giấu kỹ

    Mất tiền vì giấu kỹ

    13-06-2021 05:53

    Qua hôm sau chị mới nhớ 46 triệu giấu trong hộp rượu. Chị điếng cả hồn, buồn bực tới nỗi tăng huyết áp…

  • Con ly hôn đi!

    Con ly hôn đi!

    12-06-2021 14:42

    Con rể tôi không có việc làm ổn định, lại ham cá độ, bài bạc, nợ nần khắp cả khu chung cư, may mà chưa đến nỗi bán nhà

  • Vợ giỏi phải giả… ngu?

    Vợ giỏi phải giả… ngu?

    12-06-2021 06:32

    Má nghe vợ chồng cô ly hôn, thở dài: “Má nói rồi, đàn bà đừng giỏi quá, phải giả ngu một chút để đàn ông khỏi ngại”.

  • Vợ đòi cách ly chồng

    Vợ đòi cách ly chồng

    11-06-2021 11:15

    Chị khóc, nói muốn qua nhà tôi ở “cách ly” vài ngày, vì chồng mới đập phá đồ. Gần mười năm cưới nhau, chưa khi nào anh nóng đến vậy.

  • Cứ cãi nhau... cho vui!

    Cứ cãi nhau... cho vui!

    11-06-2021 05:20

    “Ba mẹ thấy không, còn được ở bên nhau, còn được đặt cho nhau những câu hỏi, còn thấy tầm quan trọng của nhau là còn hạnh phúc lắm!”.

  • Thế rồi nhà tôi... toàn F

    Thế rồi nhà tôi... toàn F

    10-06-2021 18:15

    Từ ngày có dịch, tôi đã cẩn thận phòng vệ rất kỹ cho cả nhà, vậy mà...

  • Bạc tóc vì con hư, con phá

    Bạc tóc vì con hư, con phá

    10-06-2021 13:51

    Bao gia đình đổ vỡ, bao đứa trẻ sống trong gia đình khiếm khuyết, nhưng chúng vẫn cố gắng học hành, phấn đấu đó thôi.

  • Nuôi con gái để... gả chồng

    Nuôi con gái để... gả chồng

    10-06-2021 06:00

    Quan niệm nuôi con gái chỉ để gả chồng, nuôi con gái ngoan để nghe lời chồng… là quan niệm cổ hủ lắm rồi.

  • Nhà tôi thành F3

    Nhà tôi thành F3

    09-06-2021 18:27

    Hai con tôi chấp nhận việc "dính F" một cách bình thản, hẳn các con cũng hiểu được ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.

  • Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    09-06-2021 11:59

    Mai loáng thoáng nghe và biết chồng vừa cho người yêu cũ mượn một khoản tiền...

  • Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    09-06-2021 06:00

    Ở nhiều gia đình, hễ chồng mang tiền về thì coi vợ như Osin, hễ vợ thu nhập cao hơn thì chê chồng kém cỏi...

  • Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    08-06-2021 21:03

    Bạn nên tìm cách “đả thông” cho anh nhà hiểu “lãnh cảm sau sinh” chỉ là tạm thời