Khoảnh khắc vàng cứu nguy cho hạnh phúc

21/05/2022 - 10:31

PNO - Có những suy nghĩ, thói quen tưởng như không bao giờ thay đổi, bỗng chốc biến chuyển sau một khoảnh khắc vàng.

Tôi cố lay chồng dậy. Anh đang nằm trên chiếc giường chật hẹp, nhỏ xíu ở khoa nhi bệnh viện Nhi Đồng. Gương mặt anh nhợt nhạt, tím tái, tay chân anh lạnh ngắt. Lay gọi hai, ba tiếng anh vẫn không nghe, tôi bắt đầu sợ. Tôi mếu máo, chực khóc. Trong tâm thức tôi lúc đó bỗng có tiếng gọi thất thanh: “Bác sĩ ơi, chồng em bị gì rồi. Cứu chồng em với”.

Tôi cố lay chồng thật mạnh. Anh giật mình, mở mắt. Tôi hoàn hồn, tôi ôm anh. May quá, anh còn thở, anh đã tỉnh. Thì ra, suốt hai ngày hai đêm không ăn uống, thức trắng đêm canh con ở phòng cấp cứu, anh bị tụt đường huyết. Đôi mắt lờ đờ và người anh vẫn lạnh ngắt. “Anh làm em hết hồn, anh mà có gì nữa, em biết tính sao”, tôi thầm thì.

“Không được. Mình không thể như vậy được, nếu mình ngã khuỵu lúc này thì ai lo cho con? Mình phải khỏe, phải mạnh mẽ mới chăm con được”, tôi nói với anh rồi xuống căng-tin bệnh viện mua cơm hộp để vợ chồng ăn lấy sức. Đã hai ngày hai đêm trôi qua, vợ chồng tôi nào có ăn gì, chỉ uống nước. “Bây giờ mình phải ăn, ăn để có sức lo cho con, mình phải khỏe thì mới lo cho con được”. Nghe tôi nói, anh gật đầu.

Tác giả và chồng con
Tác giả và chồng con

Anh thay tôi ngồi canh con, còn tôi ra hành lang ăn trước. Hộp cơm quá to, bình thường có lẽ tôi nuốt không trôi. Nhưng hôm nay, ngay lúc này, tôi thấy mình cần phải ăn để có sức chăm con bệnh. Tôi nhai nuốt trơn tru dù không biết mùi vị thức ăn lúc đó thế nào. Tôi ăn xong gần nửa hộp, phần còn lại, tôi dành để anh ăn thêm. 

Ngồi trong phòng bệnh nhìn ra hành lang, trông anh ngồi ăn, bất chợt, tôi ứa nước mắt. Hình ảnh đó và khoảnh khắc đó đối với tôi là vô giá. Giây phút ấy, tôi thương anh biết nhường nào, tôi cần anh biết bao nhiêu. Vậy mà trước đây, trong nhiều lần cãi vã, tôi từng buột miệng nói với anh: “Tôi chỉ cần con, không cần chồng”.

Con gái nằm thiêm thiếp ngủ. Con đang được bác sĩ truyền nước trái cây qua ống vì mấy ngày nay con không ăn uống được. Bác sĩ nói con tạm ổn, không còn lên những cơn co giật như hôm nhập viện. Nhìn con, tôi đau lòng quá. Thân hình con vốn đã nhỏ nhắn, nay càng bé bỏng hơn. “Giá mẹ có thể chịu đựng thay con những cơn đau hay những cơn co giật”. Nhìn con rồi nhìn chồng đang cố nuốt cơm ngoài hành lang, nước mắt tôi chảy dài.

Phòng cấp cứu của nhóm trẻ bị co giật hầu như lúc nào cũng đông. Cứ ba phút, năm phút lại nghe tiếng kêu cứu thất thanh cùng hình ảnh những người cha, người mẹ ôm đứa con đang gồng mình, chân tay co quắp… Những người mẹ, người cha đang hoảng loạn, khóc lóc, cầu xin. Cuộc đời tôi, có lẽ đó là một trong những hình ảnh ám ảnh và đáng sợ nhất.

Chồng tôi ăn cơm xong. Anh vào đứng cạnh tôi, nhìn con đang ngủ. Tôi nắm tay anh, bàn tay anh bắt đầu ấm lại, không lạnh như lúc nãy, gương mặt anh cũng bớt nhợt nhạt. Lúc đó, con tôi mở mắt nhìn lên gọi: “Mẹ! Ba!”. 

Tôi ôm con vào lòng. Con dụi đầu vào ngực tôi như tìm kiếm hơi ấm, như muốn tôi tiếp thêm sức mạnh giữa những âm thanh lạnh lùng của bệnh viện.

Tiếng máy trợ thở ô-xy vẫn chạy đều đều, tiếng trao đổi của bác sĩ, tiếng thay truyền nước của y tá, tiếng ồn ào gấp gáp của những ca vừa lên cơn co giật, tiếng khóc thút thít của những người mẹ, người cha… Giữa những âm thanh ám ảnh đó, con gái tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, con khát nước”.

Hơn một tuần điều trị ở bệnh viện, trải qua bao nhiêu lần xét nghiệm, chụp hình, cuối cùng sức khỏe con tôi cũng đã tốt. Con được xuất viện về nhà với lời dặn của bác sĩ: “Đừng để cháu sốt, nếu sốt, hãy cho uống thuốc hạ sốt, lau mát ngay”. 

Vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi ẵm con, chồng tôi tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc mang theo lúc nhập viện. Anh nhìn con bảo: “Mình về nhà thôi con gái. Không bệnh nữa nhé”. Khoảnh khắc đó, với tôi, nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn bất cứ giây phút nào.

Anh chở mẹ con tôi về nhà bằng xe máy. Trời trưa nắng và lưng áo anh lấm tấm mồ hôi quyện cùng mùi bệnh viện. Anh cầm lái, con gái tôi ngồi giữa, đầu con tựa vào lưng anh. Tôi ôm con và vòng tay ôm luôn cả vòng eo của anh. Tôi nhận ra rằng, tôi hạnh phúc biết bao khi luôn có anh. Thì ra, bấy lâu nay, có những lúc tôi giận anh, tôi cứ nghĩ rằng nếu không có anh, tôi cũng đủ sức mạnh để lo cho con. Nhưng tôi đã lầm. 

Huyền Nga

 

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.

  • Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    15-06-2026 14:16

    Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.

  • 'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    15-06-2026 06:00

    Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.

  • Con phải lớn thôi!

    Con phải lớn thôi!

    14-06-2026 14:09

    Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.

  • Mùa trâm chín

    Mùa trâm chín

    14-06-2026 06:00

    Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.

  • Đi qua những mái nhà của chính con mình

    Đi qua những mái nhà của chính con mình

    13-06-2026 19:30

    Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.

  • Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    13-06-2026 11:30

    Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...

  • Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    13-06-2026 06:00

    Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.