Khi dân công sở "chôn chân một chỗ"

15/07/2021 - 12:59

PNO - Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ da diết các đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng.

Nhiều người bảo giãn cách xã hội là dịp để sống chậm, tận hưởng những khoảnh khắc nhàn hạ hiếm hoi nên tôi rất hào hứng khi công ty thông báo chế độ làm việc ở nhà.

Bắt chước xu hướng sống xanh, tôi tha về mấy chậu hoa lẫn các loại cây kiểng ưa mát có thể trồng trong nhà hoặc ban công. Tôi sưu tầm mấy cái chậu xinh xắn, rồi đất, thuốc, phân bón cho cây, hì hục trồng rồi sung sướng ngắm thành quả.

Mỗi sáng thức dậy nhìn ra "view ban công" trước phòng ngủ xanh mát, ngắm đám hoa mười giờ đủ màu rực rỡ hay mỗi chiều tưới tắm cho đám cây mà thấy cảm giác thư giãn len lỏi trong từng tế bào.

Tôi đặt mua một mớ sách bạn bè  giới thiệu rần rần từ lâu, nay mới có dịp nằm nhà ngâm cứu. Sẵn thời gian rảnh, tôi lên mạng tải về một loạt những bài hát ưa thích và nghe ra rả từ sáng đến chiều, từ ngày này qua ngày khác, bù cho những lúc tranh thủ dùng tai nghe lúc đang trên xe hay đi ngoài đường.

Ngồi làm việc ở nhà quả thực không thiếu thứ gì. Trên đầu tôi là máy lạnh thổi phà phà còn trên bàn làm việc nào trái cây, bánh ngọt và hằm bà lằng các món ăn vặt hấp dẫn khác.

Thế nhưng tôi vẫn thấy nhớ những buổi trưa cùng đồng nghiệp vừa làm vừa nhón trái cây ăn vụng đúng nghĩa "tay làm hàm nhai", hoặc gọi dịch vụ giao thức ăn các loại rồi vừa thay nhau len lén xuống nhận hàng vừa canh me bảo vệ vì công ty không cho phép mua đồ trong giờ làm.

Không hiểu có phải do cái tâm lý "ăn vụng ăn lén thế mà vui" hay thiếu không khí làm việc tập thể, thiếu "tinh thần đồng đội" nên thấy không vui như khi ngồi trong văn phòng?

Không khí trong văn phòng bao giờ cũng tạo động lực làm việc khí thế hơn ở nhà (ảnh minh hoạ)
Không khí trong văn phòng bao giờ cũng tạo động lực làm việc khí thế hơn ở nhà (ảnh minh hoạ)

Rồi tôi nhận ra mình vẫn thiêu thiếu một điều gì đó, dù đã thực hiện được những điều tưởng chừng sẽ thoả mãn ý thích. Dẫu nhà cửa được tút tát gọn ghẽ hơn, những bữa ăn gia đình được chăm chút tỉ mỉ hơn, dẫu có ngút ngát xanh hay tươi hồng rực rỡ, những chậu cây lẫn hoa xinh đẹp kia vẫn không nói được tiếng người.

Đọc sách hay nghe nhạc cũng chỉ là những thứ giải trí tạm thời để thư giãn khi người ta mỏi mệt, bận rộn nhưng không phải lo lắng gì. Chứ suốt ngày đọc sách hay nghe nhạc trong khi dịch bệnh ngoài kia vẫn tràn lan, không biết khi nào công ty hoạt động lại bình thường sẽ thấy đó cũng chỉ là những thói quen lãng òm, vô nghĩa.

Tôi nhớ cảm giác phân vân khi đứng trước tủ đồ mỗi sáng để chọn bộ trang phục phù hợp trước khi đi làm. Nhớ không khí rộn ràng, hối hả trong văn phòng những ngày cuối tháng, nhớ tâm trạng căng thẳng những khi bị dí báo cáo hay những việc phải xong cho kịp "deadline", nhớ những buổi họp sôi nổi dù khi kết thúc vẫn có người đồng tình, người phản đối.

Tôi nhớ cái căng-tin nhiều món để chọn mà vẫn không thấy ngon. Bây giờ ở nhà tự đi chợ tự nấu tôi mới hiểu vất vả thế nào. Tôi nhớ cả những chuyến xe công ty đón đưa mỗi ngày với bao câu chuyện của đồng nghiệp nói hoài không dứt.

Ở nhà có mươi hôm mà tôi như thành người khác: tóc tai tém gọn một cục, mặt mộc chẳng thèm điểm tô, quần áo mặc nhà càng đơn giản thoải mái càng tốt, tâm trạng luôn cáu kỉnh vì cứ xà quần với chuyện nấu nướng, dọn dẹp mà vẫn phải hoàn thành việc của công ty.

Ai nói ở nhà thư giãn vì sống chậm, tôi chỉ mong được trở lại nếp sống vội-vã-bình-thường. Người ta đi làm đâu chỉ vì thu nhập mà còn để tưới tắm tinh thần, để không thấy mình tụt hậu. Cảm giác bị xa lánh khỏi thế giới rộng lớn ngoài kia là có thật khi ngày ngày chỉ còn biết nghe ngóng tin tức qua màn hình chiếc điện thoại.

Ai là "dân công sở" sẽ hiểu khi chôn chân một chỗ nhớ công ty đến thế nào, mong sớm trở lại nơi làm việc sau ngày giãn cách thế nào!

Đỗ Thu Vân

 
Array ( [news_id] => 1439740 [news_title] => Khi dân công sở "chôn chân một chỗ" [news_title_seo] => Khi dân công sở "chôn chân một chỗ" [news_supertitle] => [news_picture] => di-lam-co-gi-vui-_1626101786.jpeg [news_subcontent] => Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng. [news_subcontent_seo] => Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng. [news_headline] => Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ da diết các đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng. [news_content] =>

Nhiều người bảo giãn cách xã hội là dịp để sống chậm, tận hưởng những khoảnh khắc nhàn hạ hiếm hoi nên tôi rất hào hứng khi công ty thông báo chế độ làm việc ở nhà.

Bắt chước xu hướng sống xanh, tôi tha về mấy chậu hoa lẫn các loại cây kiểng ưa mát có thể trồng trong nhà hoặc ban công. Tôi sưu tầm mấy cái chậu xinh xắn, rồi đất, thuốc, phân bón cho cây, hì hục trồng rồi sung sướng ngắm thành quả.

Mỗi sáng thức dậy nhìn ra "view ban công" trước phòng ngủ xanh mát, ngắm đám hoa mười giờ đủ màu rực rỡ hay mỗi chiều tưới tắm cho đám cây mà thấy cảm giác thư giãn len lỏi trong từng tế bào.

Tôi đặt mua một mớ sách bạn bè  giới thiệu rần rần từ lâu, nay mới có dịp nằm nhà ngâm cứu. Sẵn thời gian rảnh, tôi lên mạng tải về một loạt những bài hát ưa thích và nghe ra rả từ sáng đến chiều, từ ngày này qua ngày khác, bù cho những lúc tranh thủ dùng tai nghe lúc đang trên xe hay đi ngoài đường.

Ngồi làm việc ở nhà quả thực không thiếu thứ gì. Trên đầu tôi là máy lạnh thổi phà phà còn trên bàn làm việc nào trái cây, bánh ngọt và hằm bà lằng các món ăn vặt hấp dẫn khác.

Thế nhưng tôi vẫn thấy nhớ những buổi trưa cùng đồng nghiệp vừa làm vừa nhón trái cây ăn vụng đúng nghĩa "tay làm hàm nhai", hoặc gọi dịch vụ giao thức ăn các loại rồi vừa thay nhau len lén xuống nhận hàng vừa canh me bảo vệ vì công ty không cho phép mua đồ trong giờ làm.

Không hiểu có phải do cái tâm lý "ăn vụng ăn lén thế mà vui" hay thiếu không khí làm việc tập thể, thiếu "tinh thần đồng đội" nên thấy không vui như khi ngồi trong văn phòng?

Không khí trong văn phòng bao giờ cũng tạo động lực làm việc khí thế hơn ở nhà (ảnh minh hoạ)
Không khí trong văn phòng bao giờ cũng tạo động lực làm việc khí thế hơn ở nhà (ảnh minh hoạ)

Rồi tôi nhận ra mình vẫn thiêu thiếu một điều gì đó, dù đã thực hiện được những điều tưởng chừng sẽ thoả mãn ý thích. Dẫu nhà cửa được tút tát gọn ghẽ hơn, những bữa ăn gia đình được chăm chút tỉ mỉ hơn, dẫu có ngút ngát xanh hay tươi hồng rực rỡ, những chậu cây lẫn hoa xinh đẹp kia vẫn không nói được tiếng người.

Đọc sách hay nghe nhạc cũng chỉ là những thứ giải trí tạm thời để thư giãn khi người ta mỏi mệt, bận rộn nhưng không phải lo lắng gì. Chứ suốt ngày đọc sách hay nghe nhạc trong khi dịch bệnh ngoài kia vẫn tràn lan, không biết khi nào công ty hoạt động lại bình thường sẽ thấy đó cũng chỉ là những thói quen lãng òm, vô nghĩa.

Tôi nhớ cảm giác phân vân khi đứng trước tủ đồ mỗi sáng để chọn bộ trang phục phù hợp trước khi đi làm. Nhớ không khí rộn ràng, hối hả trong văn phòng những ngày cuối tháng, nhớ tâm trạng căng thẳng những khi bị dí báo cáo hay những việc phải xong cho kịp "deadline", nhớ những buổi họp sôi nổi dù khi kết thúc vẫn có người đồng tình, người phản đối.

Tôi nhớ cái căng-tin nhiều món để chọn mà vẫn không thấy ngon. Bây giờ ở nhà tự đi chợ tự nấu tôi mới hiểu vất vả thế nào. Tôi nhớ cả những chuyến xe công ty đón đưa mỗi ngày với bao câu chuyện của đồng nghiệp nói hoài không dứt.

Ở nhà có mươi hôm mà tôi như thành người khác: tóc tai tém gọn một cục, mặt mộc chẳng thèm điểm tô, quần áo mặc nhà càng đơn giản thoải mái càng tốt, tâm trạng luôn cáu kỉnh vì cứ xà quần với chuyện nấu nướng, dọn dẹp mà vẫn phải hoàn thành việc của công ty.

Ai nói ở nhà thư giãn vì sống chậm, tôi chỉ mong được trở lại nếp sống vội-vã-bình-thường. Người ta đi làm đâu chỉ vì thu nhập mà còn để tưới tắm tinh thần, để không thấy mình tụt hậu. Cảm giác bị xa lánh khỏi thế giới rộng lớn ngoài kia là có thật khi ngày ngày chỉ còn biết nghe ngóng tin tức qua màn hình chiếc điện thoại.

Ai là "dân công sở" sẽ hiểu khi chôn chân một chỗ nhớ công ty đến thế nào, mong sớm trở lại nơi làm việc sau ngày giãn cách thế nào!

Đỗ Thu Vân

[news_source] => [news_tag] => Giãn cách,covid-19,làm việc ở nhà,dân công sở [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-07-10 20:32:53 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-07-15 12:59:48 [news_relate_news] => 1428101,1408287,1439909, [newcol_id] => 29 [newevent_id] => 4 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2495 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khi-dan-cong-so-chon-chan-mot-cho-a1439740.html [tag] => Giãn cáchcovid 19làm việc ở nhàdân công sở [daynews2] => 2021-07-15 12:59 [daynews] => 15/07/2021 - 12:59 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • “Chết” vì tấm hình

    “Chết” vì tấm hình

    19-09-2021 06:00

    Nếu từ tấm hình này mà lộ chuyện, chắc anh ấy sẽ giận lắm, có khi còn chấm dứt luôn vì mối quan hệ của tụi em vẫn chưa đâu tới đâu.

  • Yêu là bao dung

    Yêu là bao dung

    18-09-2021 18:05

    Có những thứ khi mất đi rồi, người ta mới cay đắng nhận ra mình đã có. Lời ấy vận vào đời anh, thật là… Anh nợ em một lời xin lỗi.

  • Đứt duyên

    Đứt duyên

    18-09-2021 05:47

    Giá như anh chị tôi có được cái nhìn, cách nghĩ rộng thoáng thì giờ này hẳn Lam đã có thể vui vầy bên chồng con như các bạn của nó rồi.

  • Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    17-09-2021 16:34

    Tôi sẽ chạy vòng vòng thành phố để tận hưởng cảm giác tự do. Hít căng lồng ngực mừng nhịp sống bình thường trở lại.

  • Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    17-09-2021 05:02

    Lần đầu tiên Hưng rời nhà bố mẹ vợ mà thấy vui trong lòng, không còn cảm giác xa cách bấy lâu...

  • Chồng mình không được như chồng người ta...

    Chồng mình không được như chồng người ta...

    16-09-2021 18:21

    Bạn bè thắc mắc sao chẳng bao giờ thấy cô đăng ảnh chồng lên Facebook, cô trả lời qua quýt "vì anh không thích".

  • Sợ em dâu cũ buồn

    Sợ em dâu cũ buồn

    16-09-2021 11:57

    Thật mừng, cuối cùng em trai chị cũng thay đổi tâm tính và vun đắp tổ ấm. Vậy thì, người nhà càng phải vun đắp, ủng hộ cậu ấy và người mới.

  • Ngừng than thở cũng là chống dịch

    Ngừng than thở cũng là chống dịch

    16-09-2021 05:55

    Mai kia bình yên, mọi người sẽ trân trọng hơn những phút giây được hít thở căng phồng lồng ngực, được vui vẻ nói cười, được mạnh khỏe chạy nhảy...

  • Giỗ cha qua màn hình điện thoại

    Giỗ cha qua màn hình điện thoại

    15-09-2021 18:37

    Mùa dịch, con cháu không về ăn giỗ, chỉ gọi video hỏi thăm mẹ. Năm nay đám giỗ cha chẳng rình rang, nhờ đó mà chúng tôi nhận ra nhiều thứ.

  • Xung đột khi ăn chung với nhà chồng

    Xung đột khi ăn chung với nhà chồng

    15-09-2021 06:03

    Trong trường hợp chị em không thống nhất được những chuyện này thì việc chia ra ăn riêng như cũ cũng là một giải pháp không có gì phải ngần ngại cả.

  • Nếu không có người em bạn dâu...

    Nếu không có người em bạn dâu...

    14-09-2021 15:31

    Tôi thấy xấu hổ khi nghĩ đến chuyện cũ, lòng thầm biết ơn người bạn dâu đã không chấp nhặt.

  • Tập một cắt hoài không đứt

    Tập một cắt hoài không đứt

    14-09-2021 06:00

    Anh nên nhẹ nhàng đi! Sống với nhau cả đời, nếu cứ lăn tăn mãi thì mệt lắm.

  • Anh chồng “đội vợ lên đầu”

    Anh chồng “đội vợ lên đầu”

    13-09-2021 13:48

    Nhìn nhận điểm mạnh của đối phương và nhân chúng lên chẳng phải là nguyên tắc tối thiểu của việc chung sống bình đẳng và tôn trọng bạn đời hay sao?

  • Vợ cũ có ổn không?

    Vợ cũ có ổn không?

    13-09-2021 06:55

    Chị bắt gặp dòng tin anh nhắn cho vợ cũ, chỉ mấy chữ mà làm chị chông chênh, nghi ngờ vào tình cảm chồng dành cho mình.

  • Khi nhà chồng "tăng dân số"

    Khi nhà chồng "tăng dân số"

    12-09-2021 19:52

    Việc em sang nhà em trai lúc này không phải là giải pháp, trừ khi em thực sự muốn đi để chia sẻ không gian với chị chồng.

  • Nếu tôi xa nhà, làm sao con sống sót?

    Nếu tôi xa nhà, làm sao con sống sót?

    12-09-2021 06:00

    Trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, mọi đứa trẻ cần trang bị kỹ năng sống, kỹ năng sinh tồn trong nghịch cảnh.

  • Vì sao chồng nhắm tịt mắt khi yêu?

    Vì sao chồng nhắm tịt mắt khi yêu?

    11-09-2021 11:16

    Nếu hành vi của ông xuất phát từ thái độ của bà thì chỉ cần bà điều chỉnh, các ông sẽ ổn.

  • Anh là hậu phương của em

    Anh là hậu phương của em

    11-09-2021 06:00

    Em ước một ngày không xa dịch bệnh được kiểm soát, cả nhà mình sẽ làm vài món ngon “tiễn”... cô Vy, chào mừng thành phố về trạng thái “bình thường mới".