PNO - Buông hay nắm, với đàn bà, cũng là sự trăn trở, sự lựa chọn và cái giá của tất cả điều ấy chính là cuộc đời họ.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Minh 05-12-2023 18:38:10
Đàn bà ko bao giờ yeu sâu sắc hơn đàn ong. Lúc yêu 1000 câu ngọt ngào. Lúc hết yêu 10000 câu cây dang. Đàn bà có thể trong thời gian ngắn có thể xóa hết ky niệm người minh tung yêu. Nhung đàn ong thi ko thể .tu luc xa nhau đến mấy năm sau vẫn con nhớ những ky niem lúc 2 minh yeu nhau
Hương Vũ 03-12-2023 17:54:43
Bạn nghĩ đàn bà ra đi là con sẽ khổ. Nhưng bạn có nghĩ rằng, sống trong 1 gia đình mà cha mẹ không hạnh phúc thì chúng còn khổ tâm hơn không? Giữ gia đình vì con, nhưng với tôi, ly hôn là vì con! Tôi đã lựa chọn ly hôn khi con mới 7 tuổi, và tôi đi làm nuôi con. Cuộc sống ổn, bình yên hạnh phúc và vui vẻ đối với cả 2 mẹ con. Tôi chưa bao giờ ân hận về quyết định ly hôn của mình!
Yến 30-11-2023 11:00:31
Một bài viết hay. rất thấm thía. Cảm ơn tác giả
Tra 29-11-2023 11:06:27
Hứ đàn ông không biết yêu?
Tra 29-11-2023 11:03:53
Phụ nữ! Giống loài ích kỷ!
Họ toan tính, họ biết, nhưng họ hỏi:" chị toan tính hả em?"
Họ không có trai tim và không tự hỏi: " người kia yêu mình bao nhiêu?"
Họ chỉ biết phần họ và hỏi:" người mình yêu đâu ?"
Họ luôn tìm thêm, và lý do? Vì yêu?
Không! Chỉ là tham lam
Dolphinnguyen 29-11-2023 08:11:24
Mong rằng phụ nữ hiện đại biết giữ chưa có con khi chưa chắc về sự bền vững của cuộc hôn nhân. Để những đứa trẻ khi sinh ra được đón nhận như một báu vật của cha mẹ , mà không là cục nợ của người cha và gánh nặng của người mẹ trong một cuộc hôn nhân vắng bóng hạnh phúc.
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.
Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.
Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...
Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.
Có những chuyến đi không nhằm chinh phục một miền đất mới mà để níu giữ những khoảnh khắc bên cha mẹ.
Mỗi khi nhìn mặt nước xanh ngắt, tôi vẫn thấy một phần tuổi thơ mình còn đâu đó trong từng gợn sóng.
Nghịch cảnh có thể đẩy phụ nữ vào bế tắc, nhưng tình yêu con lại trở thành động lực thúc đẩy người mẹ trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn.
50 tuổi, tôi kết hôn lần 2 sau nhiều năm sống một mình, và chỉ sau 1 tháng, tôi lại ly hôn lần nữa.
Sau khi Báo Phụ nữ TPHCM đăng chuyên đề “Tự chủ tài chính để nhẹ gánh tuổi già”, nhiều bạn đọc bày tỏ sự đồng tình.
Ở tuổi 68, mang nhiều bệnh và trong tay chẳng còn chút tài sản, chỉ sống dựa vào con, nhiều lúc tôi nghĩ quẩn.