PNO - Người ta thường bảo rằng khi yêu và lấy chồng, nên chọn người con trai có hiếu với mẹ, thương yêu anh chị em. Người như thế nhất định sẽ yêu vợ, thương con.
Ngoài 30 tuổi, Lưu Thiên Hương, lập gia đình, bố mẹ cô chẳng ngạc nhiên khi người cô chọn là một người đàn ông đã qua một lần đò.
PNO - Tôi đang trong thời gian chờ chồng nộp đơn ra toà án để ly hôn sau hai năm kết hôn và mười năm quen nhau. Để chấp nhận lời đề nghị ly hôn của chồng một cách thanh thản như hiện nay, tôi đã phải trải qua một thời gian dài ngụp lặn trong đau khổ, cũng như đã nỗ lực rất nhiều để cứu vãn cuộc hôn nhân.
PN - Má tôi không thích điện thoại. Bà biểu, tự dưng nói chuyện một mình, dị kỳ ôn. Chỉ khi nào cần kíp lắm má mới dùng tới, như lần má kêu tôi đi giùm cái đám cưới nhà dì Năm được tổ chức ở thành phố.
PN - Nhiều người Nam bộ có lẽ còn nhớ “kẹo vé số”. Đó là loại kẹo được gói trong nửa tờ vé số cũ. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn nhớ cái mùi khen khét của đường được nấu “tới”, nhớ vị ngọt pha chút đắng của những viên kẹo nấu quá lửa…
PN - Ly hôn là phương án cuối cùng để giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bế tắc, khó có thể chung sống được nữa với nhau. Tôi đồng ý với quan điểm này. Tuy nhiên, với tốc độ ly hôn chóng mặt như hiện nay, đòi hỏi phải đánh giá lại thế nào là bế tắc, không còn có thể chung sống cùng nhau. Thực tế, có nhiều cặp vợ chồng, chỉ vì chuyện nhỏ như… con thỏ cũng vội vàng nghĩ đến ly hôn. Xu hướng này gia tăng trong nhiều gia đình trẻ, chỉ hơi tí là họ đòi bỏ nhau.
PN - Mùa hè năm trước, tôi đã từng có người yêu. Anh đẹp trai, lịch lãm và trẻ trung. Trái lại, tôi không xinh, cũng chẳng duyên, đen đúa, thấp bé và thô kệch. Mọi người cho rằng hai đứa không xứng lứa vừa đôi. Tôi nghĩ do duyên nợ.
PN - Chị Hạnh Dung mến! Em lập gia đình được bốn năm, có con trai ba tuổi, cuộc sống vợ chồng không được hạnh phúc cho lắm.
PNO - Việc phụ nữ yêu người trẻ tuổi hơn vốn chẳng phải chuyện “xưa nay hiếm” nhưng dù xã hội đã tiến bộ hơn, chuyện tình yêu giữa một cặp đôi mà người nữ lớn tuổi hơn vẫn luôn là chủ đề thu hút sự đàm tiếu, đả kích của nhiều người với kiểu giễu cợt “phi công trẻ và máy bay bà già”.
PNCN - Gửi cô Hạnh Dung! Từ khi mang thai đến giờ con đã phải trải qua những ngày tháng hết sức tồi tệ.
PNCN - Hôn nhân không tình yêu, thậm chí không có cả tình người, chỉ còn sự đày đọa, ràng buộc nhau một cách khốn khổ, có nên kéo dài nữa hay không? Phải chăng dư luận xã hội cũng nên có cái nhìn khác đi đối với những người phải khó khăn lắm mới dứt bỏ được đoạn đời cay đắng, đi tìm một cuộc sống thanh thản hơn, trung thực hơn và có thể hạnh phúc hơn?
PNCN - Sau phiên tòa ngày 7/5/2013, ngồi bệt bên hông phòng xét xử, cạnh ba đứa con nhỏ, chị Văn Thị Kim T. (38 tuổi, xã Bà Điểm, Hóc Môn, TP.HCM) than trách, khóc lóc, gây ồn ào ảnh hưởng vụ xử tiếp theo. Nhân viên Tòa án Hóc Môn phải mời chị đi, dọa công an đến lập biên bản. Chị đổ lì “nằm vạ”: “Tôi không sợ gì cả. Tôi không còn gì để mất nữa! Ly hôn, xa chồng, xa con, tình mẫu tử chia cắt. Tôi không còn gì để mất nữa!”. Phải chi chị khóc sớm hơn, biết hối cải từ những ngày mới đưa chân vào “hang sói”!
PNCN - 20 tuổi, ta kiêu hãnh ngút trời trước tình yêu. 25 tuổi, đôi khi ta mơ hồ nghi hoặc bản thân, đôi khi ta dõi mắt xa xăm. 28 tuổi, ta hoang mang thật sự…
PNCN - Em đưa đơn ly hôn, yêu cầu anh ký. Được thôi. Ký thì ký, ly hôn thì ly hôn! Anh cũng chịu hết nổi rồi. Tuần trước, ngay cái lúc anh đấm thẳng vào mặt lão thầy địa lý mà em hết mực tôn sùng, rồi đuổi lão ra khỏi nhà, anh biết chắc thế nào thời điểm này cũng đến, chỉ là sớm hay muộn.
PNCN - Đó là một cặp đôi đang hờn dỗi. Em đoán thế, dựa vào nét mặt nũng nịu, sắp mềm lòng lại cố tỏ ra phớt lờ của cô gái cùng cử chỉ săn sóc “nịnh nọt” của chàng trai. Có lẽ, họ vừa mới giận nhau và ắt hẳn, tình yêu của họ còn tươi mới lắm. Cặp đôi xa lạ bỗng dưng vẽ ngay trước mắt em thật chi tiết hình ảnh của một ngày đã xa. Nơi chiếc bàn góc quán, đúng ba năm trước, cô gái ngúng nguẩy, còn anh, cũng điệu bộ săn sóc “nịnh nọt”, vẻ mặt cầu hòa và ánh mắt giống hệt như… vẫn dành cho em.
PN - “Alô. Anh về mà coi trời thì nóng như điên mà cúp điện. Nhà với cửa, chịu hết nổi cái nhà này”. “Ơ, anh đang đi công chuyện mà…”. Kha nói chưa xong, Hương (vợ Kha) đã cúp điện thoại cái rụp. Thoáng chút ngơ ngác, Kha bình tâm: “Ừ, thường thôi mà, phụ nữ vốn thế, đụng chuyện gì là cứ ầm ầm lên, sau đó tính tiếp. Mình lạ gì nữa…”.
PN - Một chiều, Út đang loay hoay giữa phố đông thì cơn mưa ào đến. Bất giác lòng chùng lại, Út trách vu vơ: “Mưa gì mà… không giống mưa quê gì hết!”. Mưa ở quê đến và đi đều có những tín hiệu báo trước, này là có đám mây đen kịt phía trời xa, này là “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng...”. Mưa quê nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, lâm thâm, rả rích, có khi kéo dài mấy ngày liền không dứt. Nhớ mưa quê, không dưng Út nhớ cả món bắp rang gắn bó một thời.
PN - Mây đen trùm phủ lên mái ấm gia đình từ khi tôi mắc căn bệnh ung thư quái ác. Bệnh mới phát, chồng tôi cũng quan tâm, lo lắng nhưng càng về sau càng đuối. Anh dần nói lời nặng nhẹ, chê chán vợ con. Anh lơ là việc chăm sóc, đi sớm về khuya. Tôi thắc mắc, anh đáp trống không: “Bận túi bụi đi làm kiếm tiền. Vô thuốc liên tục, ngồi không có mà chết chùm”.
PN - Hải Âu (36 tuổi, Q.12): Dù giấy tờ nhà đất có tên cả vợ chồng nhưng hoàn toàn không nên nếu em đòi chia đôi tài sản khi ly hôn. Miếng đất vợ chồng em xây nhà là do cha mẹ cho anh ấy trước khi cưới em.
PN - Gửi chị Hạnh Dung! Tôi từng đổ vỡ cuộc tình vì người yêu không chung thủy.
PNO - Ai cũng biết vợ chồng làm chung công ty có nhiều thuận lợi nhưng bất lợi không hẳn là không có. Ngày quen nàng, tôi thấy mình may mắn vì làm chung nên tôi được gần gũi nàng thường xuyên, có dịp chăm sóc nàng nhiều hơn, công cuộc chinh phục vì thế cũng thuận buồm xuôi gió hơn hẳn các “đối thủ” khác cũng đang “tăm tia” nàng, nhưng lại không làm cùng công ty.
Hai phái nam nữ gắn kết với nhau bởi luật bù trừ, người ta luôn hứng thú với những điều mới mẻ mà bản thân mình thiếu hay không có. Đàn ông thì mạnh mẽ, chính vì vậy, họ sẽ “chết” bởi những gì mềm yếu, dịu dàng.
PNO - Nhìn vẻ hạnh phúc, hãnh diện của cô bạn đồng nghiệp khi khoe với mọi người giỏ hoa người yêu tặng được chuyển lên tận phòng, em chợt thấy buồn.
PN - Gần đến ngày cưới mà lòng Thư rối bời. Cả tháng qua, má anh Thành từ Quảng Ngãi cứ gọi điện thoại dặn đi dặn lại: hai đứa phải biết thu vén, làm thêm để có tiền lo nhà cửa…
PN - Hơn 20 năm ngồi ghế thẩm phán, với tôi, chưa bao giờ chuyện ly hôn trong giới trẻ lại dồn dập và đầy ắp thế này. Nhớ ngày mới vào nhận công tác, cả tòa chia nhau vài chục vụ ly hôn mỗi năm, khi con số tăng trên 100 vụ, các thẩm phán đã cảm giác giật mình. Thế mà năm 2012, TAND huyện Xuân Lộc, Đồng Nai đã thụ lý hơn 420 vụ ly hôn.