PN - Hai đứa con uể oải ngồi vào bàn, lơ đễnh với những đĩa thức ăn, dù em đã kỳ công chế biến và bài trí. Em gắp thức ăn vào bát, chúng còn phụng phịu. Bực, em mắng:
PN - Ở quê ngày xưa nhà nào cũng nấu bằng bếp củi. Bếp củi thường đắp bằng đất, xây bằng gạch hoặc bằng xi măng, chủ yếu nấu bằng củi, có khi nấu bằng trấu hoặc rơm, có ống khói bằng ống đất nung hoặc xi măng để dẫn khói ra ngoài. Có nhà, bếp còn đơn giản hơn, chỉ là ba “ông táo” bằng đất hoặc là các hòn đá kê với nhau. Để lửa đỡ “ăn” soong nồi, nhiều người dùng các chảo lòng kê trên bếp trước khi đặt soong nồi vào, tùy theo cỡ nồi mà dùng cỡ chảo cho phù hợp. Vậy mà soong nồi nào cũng ám khói đen kịt.
PN - Một người đàn bà vào bệnh viện bắt con của một người đàn bà khác. Đứa bé mới sinh được một ngày tuổi, bị mang đi một quãng đường dài, mấy lần đổi xe ôm. Người đàn bà bắt cóc đứa trẻ không vì tiền, nghe đâu đã khai báo động cơ là vì tình: do muốn giữ một người đàn ông, sợ bị ruồng bỏ nên gạt mọi người trong nhà nghĩ đấy là con mình sinh ra.
PNO - Chị hơn em ba tuổi. Cái tuổi trứng gà, trứng vịt nên dễ thân và dễ chia sẻ cùng nhau nhiều thứ trong cuộc sống. Chị là con cả, sau chị còn ba em gái nên lúc nào bố mẹ cũng nhắc chị: “Phải làm gương cho các em”.
PNO - Mẹ nói cái tuổi đẹp nhất của mẹ là 23. Năm đó mẹ tốt nghiệp đại học và sẵn sàng cho tình yêu. Mình đã từng theo lời khuyên của mẹ: lo học, tình yêu tính sau.
PN - Thấy thằng bé thập thò ngoài cổng, chị bước ra với ánh mắt bực bội: “Gì vậy?”.
PN - Chè tàu rất dễ trồng. Chỉ cần cắt nhánh cắm xuống đất là sẽ bén rễ, đâm cành. Không chăm sóc tưới tắm, chè tàu vẫn mặc sức vươn mình. Hồi ấy những bạn nhỏ trong xóm tôi đứa nào cũng trồng một hàng chè tàu chung quanh vườn nhà.
PNO - Vậy là con xa nhà hơn 10 năm rồi, nhanh quá mẹ nhỉ? Hơn 10 cái Tết xa quê dù con vẫn về thăm nhà vào những thời điểm khác trong năm. Cứ vào khoảng thời gian này, con lại nhớ những ngày giáp Tết khi còn ở nhà với mẹ. Vậy mà giờ, thiếu một con én nhỏ, không biết mùa xuân có vẫn rộn ràng ở nhà mình không...
PN - Ba qua đời khi các con còn nhỏ. Mới 28 tuổi, mẹ trở thành góa bụa. Các con đau ốm liên miên, khiến công việc của mẹ luôn trễ nải. Cũng vì vậy mà mẹ bị đuổi việc. Tang chồng chưa mãn, giờ thêm cú sốc này khiến mẹ ngã quỵ. Hai con sốt hầm hập mà nhà không còn tiền, gạo trong thùng cũng gần cạn. Mẹ quẫn trí, chỉ muốn mua một liều thuốc để cả ba mẹ con cùng uống. Nhưng mẹ không thể nhẫn tâm làm vậy.
PN - Con điện thoại nhờ mẹ nấu thêm phần cơm tối. Thứ Bảy nào cũng vậy, dù bận bịu công việc hay mải mê rong chơi cùng bạn bè, con vẫn không quên về ăn cùng bố mẹ và em gái bữa cơm cuối tuần.
PNO - Tôi từng có những tháng năm dài sống trong nỗi sợ hãi ánh sáng và sợ…con người. Khi đó tôi là cô bé vừa bước qua ngưỡng tuổi mười hai non nớt và đầy nhạy cảm.
PNO - Chiều nay, gió mùa Đông Bắc tràn về, rít từng hồi qua khe cửa lạnh buốt. Bữa cơm chiều đạm bạc của ba bố con trôi qua lặng lẽ. Tôi nhận ra Tết sắp đến khi trên màn hình ti vi phát những đoạn quảng cáo rộn rã của Tết đến Xuân về.
Dù không ít ý kiến cho rằng nên để trẻ ngủ riêng từ sớm, khoa học đã chứng minh điều ngược lại. Cho con ngủ cùng bố mẹ đem lại nhiều cái lợi, không chỉ cho em bé mà cho tất cả các thành viên trong gia đình.
PNCN - Anh và chị đều đã và đang làm những việc tốt đẹp cho đời, từng rất đỗi thương yêu nhau, nhưng nay, họ thẳng tay xô nhau đến cuối đường hôn nhân chỉ vì thứ bùa chú vô nghĩa…
PNO - Sống ở Sài Gòn hơn 10 năm, bao nhiêu thứ đã thay đổi nhưng những gì của ngày ấu thơ, của trẻ con nhà quê, tôi đã kịp lưu giữ trong ký ức của mình, đặc biệt là ký ức làng quê mỗi độ xuân về, Tết đến.
PN - Mỗi lần tôi đi chợ cùng con trai út, mấy bà hàng rau hay hỏi: “Cậu đẹp trai quá, chừng nào cưới vợ đây?”. Những lúc ấy tôi và con trai đều có những suy nghĩ riêng. Tôi luôn canh cánh trong lòng một nỗi buồn không thể thốt thành lời…
PNCN - Con gái tôi và bé Thảo là đôi bạn thân từ thuở cấp I. Gần đây, hai cô bé tuổi 18 cùng yêu một anh bạn chơi chung nhóm. Anh bạn này quan tâm cả hai và chưa dứt khoát chọn ai.
PNCN - Có những lúc tưởng chừng như chúng ta không thể đến được với nhau vì bao khó khăn. Đã có lúc em muốn buông tay anh khi sợ làm anh khổ.
PN - Cậu Hai ở quê gọi điện vào nhắc mẹ trang hoàng nhà cửa, chuẩn bị mọi thứ đón xuân thật tươm tất cho các cháu. Cậu muốn sau này các cháu có những cái Tết thật ý nghĩa. Cậu bảo: ông bà ngoại đã cho anh em mình một tuổi thơ không thể nào quên, thì với các con, mình cũng phải có trách nhiệm như ba mẹ đã từng có trách nhiệm với mình.
PNO - Tôi và bạn biết nhau khi cùng tham gia ngày xuân tình nguyện. Ấn tượng ban đầu về bạn là đôi mắt to đen, luôn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Quen thân, tôi mới hiểu hoàn cảnh của bạn thật đáng thương.
PN - Nước mắt lăn dài trên gương mặt thất thần của An Thị Ngọc Ngân - cô gái vừa được TAND Q.2, TP.HCM tuyên thắng kiện về việc tranh chấp ngôi nhà với ba mẹ ruột.
PN - Ngày đó nhà tôi thuộc diện nghèo nhất vùng. Mẹ mất, cha làm phụ hồ để lo cái ăn cái mặc cho ba đứa con nheo nhóc. Tuổi thơ ít ỏi món ăn ngon, đồ chơi đẹp, thiếu vắng vòng tay âu yếm của cha mẹ lại không làm tôi day dứt mỗi khi hồi tưởng, mà những câu chuyện vui buồn gắn liền với mái tóc mới là những gì không phai nhạt trong lòng tôi.
PNO - Từ khi con có bạn trai, ba mẹ quyết liệt ngăn cản, dù không đưa ra được lý do vì sao ba mẹ không đồng ý người bạn trai đó. Chưa một lần tiếp xúc, ba mẹ đã cho là “thằng đó” không tốt, đừng bao giờ dẫn về nhà. Hay chỉ vì những lần con đi chơi không xin phép mà ba mẹ có cái nhìn thiếu thiện cảm với bạn ấy.
PNO - Trong năm 2013 này, những con cò đã hết sức hào phóng đối với các gia đình sao. Có biết bao nhiêu bài báo xung quanh sự kiện sinh đẻ của Kate Middleton, Kim Kardashian và cả sự xuất hiện đột ngột của cặp song sinh trong gia đình Alla Pugacheva và Maxim Galkin. PNO sẽ giới thiệu với các bạn các em bé nổi tiếng sinh ra trong năm vừa qua.
PN - Chiều muộn, tôi đi đón con. Chỉ còn con tôi và vài bạn đứng đợi ba mẹ trong khuôn viên trường. Thấy con buồn, tôi nghĩ chắc do mẹ đến trễ. Đi một quãng, con tôi lên tiếng sau lưng mẹ: “Hôm nay lớp Bin chia tay với một bạn mẹ ạ!”. Tôi hỏi lý do, con nói gọn lỏn: “Ba mẹ bạn ly hôn”. Tôi giật mình: “Ly hôn là gì?”. Con trả lời: “Là hai người bố mẹ chia tay, bỏ nhau. Bạn T. theo bố về quê, không học ở Sài Gòn nữa. Em bạn T. mới 4 tuổi ở lại Sài Gòn với mẹ. Ăn liên hoan xong, bạn T. chào cả lớp rồi lấy một phần KFC mang về cho em bạn ấy. Hai anh em sắp chia tay nhau mà, cũng gọi là ly hôn hả mẹ?”.