PN - Một người mẹ ở Đăk Lăk trừng phạt con nghiện game, thường ăn cắp tiền bằng cách suốt một tuần lễ nhốt con vào… chuồng chó. Con nhiều lần trốn học, sau trận đòn đau, người cha ở Hải Phòng lột trần rồi trói con vào trụ điện… Những hình thức phạt con nói trên khiến dư luận xót xa, phẫn nộ. Phẫn nộ, bởi đứa trẻ - chưa nhận thức đầy đủ hành vi sai lầm - đều không đáng nhận lãnh sự trừng phạt này. Xót xa, vì phạt để răn đe, để con “chừa thói tật”, ngoan hơn thì kết quả ngược lại: con bị sỉ nhục, tổn thương. Trên hết, nó cho thấy sự bất lực trong cách dạy con của bậc cha mẹ.
PN - “Huýt sáo đi Bon… kêu tiếng con mèo đi… hắt xì làm sao?”. Mẹ liên tục hối thúc, cổ vũ. Cu Bon vui vẻ làm theo. Hơn một tuổi, chỉ bập bẹ ngọng nghịu vài từ nhưng khả năng bắt chước của Bon rất “có nghề”.
PN - Gặp nhau ở chợ, thấy tôi tay xách tay mang nhưng Thuyền vẫn níu kéo:
PN - Con bé bị bệnh, người ốm nhom, xanh lè, chẳng buồn ăn uống. Chị ở Sài Gòn, đang đứng ngồi không yên, liên hệ khắp nơi kiếm thầy hay chữa bệnh dạ dày cho con thì dì Út gọi vô, giục: “Chị về mà coi, con nhỏ hễ ăn vào là nôn ra, mà thằng bồ nó… nhìn y chang thằng cha nó!”.
PN - Sáng cuối tuần, góc nhỏ nơi quán cà phê quen, giàn thiên lý phủ bóng mát, ngồi nhâm nhi tách trà nóng, tôi thấy lòng mình bình yên. Tiếng sẻ non líu ríu trên đầu đưa tôi trở về miền ký ức xa xưa rất đỗi yêu thương.
PN - Con hay cằn nhằn: “Mẹ cứ ra ngân hàng làm cái thẻ ATM, con chuyển tiền cho mẹ dễ dàng hơn…”. Con nói thế nào mẹ cũng từ chối, với lý do đã lớn tuổi, không biết xài mấy cái thứ rắc rối đó.
PN - Khi đã qua cái tuổi “nhí nhố”, trẻ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Các bé có thể nhớ lại những cuộc vui hoặc nỗi buồn trong quá khứ, nhớ lại màu sắc, âm thanh và hương vị của những lần đi chơi xa với gia đình, hay đơn giản là những lần đi dạo với bố mẹ trong công viên; đôi khi chỉ là một nhân vật trong bộ phim hoạt hình ưa thích của bé.
PNO - Giáo sư Ngô Kiều Nhi: “Sao không để con được là chính mình mà phải cố gắng giống người khác? Sao không để con tự tin sống và phát huy những thế mạnh, bản sắc riêng?”.
PNO - Dù ông bà nội tôi mất đã mãn tang nhưng mỗi khi về nhà chú Út thấy bàn thờ không có bông trái, nhang tàn khói lạnh là ba tôi lầm bầm “Con vợ thằng Út tệ thiệt...”. Mà, cái “con vợ thằng Út” ấy nay đã 52 tuổi rồi, đã làm bà nội bà ngoại rồi chứ ít ỏi gì đâu!
PNO - Mẹ sinh em vào những ngày mùa đông buôn buốt gió, cái lạnh nhưng nhức cứa vào da thịt. Mẹ đau nỗi đau những vất vả, nhọc nhằn chín tháng mười ngày hoài thai ấu nhi, mẹ đau phút giây lâm bồn cồn cào sinh con.
PNCN - Đến giờ này, với mẹ, “tài sản” lớn nhất là các con. Mỗi lần ngồi lật lại những khoảnh khắc của hai con, từ lúc còn tấm bé đến khi trưởng thành, mẹ thấy mình thật hạnh phúc. Dù cuộc đời có gặp khó khăn thế nào, mẹ mong hai con luôn yêu thương, bảo bọc nhau.
PNCN - * Bác sĩ ơi, phần lớn con trai lớp cháu đã có ria mép. Râu ria có phải là tiêu chuẩn để xác nhận đó là một trang nam nhi đúng nghĩa hay không, có “bật mí” về khả năng yêu đương và sức mạnh đàn ông không?
PNCN - Sự phát triển của trẻ tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Tôi chỉ đề cập đến vấn đề ăn uống của trẻ. Ai cũng thừa nhận rằng cha mẹ ở thành thị có nhiều kiến thức về nuôi dưỡng con cái hơn cha mẹ ở nông thôn, chất dinh dưỡng bổ sung cần thiết cho trẻ ở thành thị cũng tốt hơn ở nông thôn… Nhưng lại có một nghịch lý: trẻ thành thị biếng ăn hơn trẻ nông thôn. Vì sao?
PNCN - Nếu những lời này được thốt ra từ vẻ mặt hết sức đau khổ của con mình thì các mẹ tính sao? Hẳn nhiều mẹ sẽ đưa ra gợi ý để bé chọn, chẳng hạn như: bún, phở, nui, bánh mì… Cũng sẽ có một số mẹ ra sức dỗ dành để bé chịu ăn hoặc sẽ cương quyết “một ăn - hai nhịn”, không chấp nhận chuyện đòi hỏi ở đây.
PN - Hai nhà cách nhau 300m, thỉnh thoảng người em 93 tuổi lại nhờ con cháu chở vào trong ngõ sâu, tìm gặp người chị ruột 101 tuổi, nói chuyện cho... đỡ thèm. Câu chuyện tuổi già chỉ xoay quanh đám con cháu, dâu rể, mà nói hoài không thấy chán. Mới đây, được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác nhận kỷ lục “Chị em ruột cao tuổi nhất Việt Nam”, hai cụ bà Đinh Thị Xa (SN 1913) và bà Đinh Thị Long (SN 1921) lại thêm chuyện để rôm rả, rộn ràng.
PN - Bố mẹ tôi là thầy cô giáo, hai người đã nghỉ hưu hơn 20 năm nay. Họ đứng trên bục giảng đúng thời buổi nghèo khó nhất, nuôi con - nuôi thân và nuôi nghề chỉ với “đồng lương chết đói” (cái từ này lúc còn bé tôi vẫn nghe những người lớn nói về nghề giáo; ở ngoài chợ người ta còn gọi loại cá mương rẻ mạt là “cá giáo viên”). Các thầy cô thuở thơ bé của tôi đều nghèo khó: cô chủ nhiệm lớp 1 buổi tối ngồi vót cật tre gia công cho hiệu kem, cô giáo lớp 2 bóc lạc, cô giáo lớp 3 cuốn thuốc lá, cô dạy lớp 4 đan len thuê, thầy dạy văn thì trồng chè, nấu rượu… Bố tôi, thầy giáo toán giỏi nổi tiếng với bao học sinh đoạt giải quốc gia thì rụt rè kẻ tấm biển treo ngoài cổng: “Nhận may, vá, chữa quần áo ngoài giờ”. Trong khi đó, mẹ tôi (cô giáo dạy văn) thì nuôi lợn.
PN - Ngay sau khi báo Phụ Nữ ngày 19/11 đăng bài Không mưa ở thung lũng sầu và Ở những nơi ngày 20/11, không có hoa hồng, nhiều bạn đọc đã gọi đến tòa soạn bày tỏ nỗi xúc động và sự khâm phục trước tấm lòng của cô giáo người Ca Dong Đinh Thị Thiết (điểm trường Ông Du, thôn Đăk Doa, xã Sơn Liên, Sơn Tây, Quảng Ngãi) cũng như những giáo viên trường chuyên biệt, hòa nhập cho trẻ khuyết tật tại TP.HCM.
PNO - Người nào đến thăm chị đều xuýt xoa khi thấy cả mẹ chồng và mẹ đẻ lặn lội từ quê vào chăm con sinh nở mà ít ai để ý đến vẻ mệt mỏi, bơ phờ của bà mẹ trẻ. Đúng là chị may mắn khi được cả hai gia đình quan tâm hết mức bởi con chị là cháu đầu.
PNO - Ai cũng mong rằng con mình lớn lên sẽ có khả năng chịu đựng bền bỉ và sự lạc quan, yêu đời, mạnh mẽ, những phẩm chất giúp con người ta vượt qua mọi thử thách của số phận. Hãy thường xuyên nói với con 7 câu nói sau. Chúng sẽ là nguồn động viên lớn và là những hướng dẫn chính xác để con bạn có một tinh thần tốt và hướng đi đúng trong những tình huống khó khăn nhất.
PN - Dù còn nhỏ nhưng Bi rất sợ làm người khác giận. Mỗi lần như thế cu cậu đều cuống lên nghĩ cách làm hòa. Một lần, mẹ và chị Diệu về quê, biết tính bố hay quên nên mẹ dặn Bi: “Ở nhà, con nhớ nhắc bố tưới nước cho hoa giúp mẹ nhé!”. Bi ngoan ngoãn đáp lời mẹ. Mẹ cứ đinh ninh là hai bố con sẽ không quên nhiệm vụ. Nào ngờ, ngày mẹ về nhà, nhìn mấy chậu hoa mẹ cất công mang từ Đà Lạt về héo rũ, mẹ giận bố rồi giận lây sang cả Bi.
PN - Mẹ ngạc nhiên hỏi, sao cái thùng đồ chơi của con vỡ mất một góc trên nắp vậy? Con gái nhìn mẹ nghi hoặc, sau đó lí nhí trả lời: “Thì hôm trước mẹ tức giận, mẹ liệng nó xuống đất nên mới bị như vậy đó”.
PN - Không ít cha mẹ than phiền về nỗi khổ chạy theo con, làm trò, quát nạt để đút cho con từng miếng cơm, thìa cháo, từ lúc con một tuổi đến tận lúc năm tuổi. với họ, Việc dỗ con ăn là chuyện rất gian nan.
PN - Sau 35 năm, những học trò niên khóa 1974-1977, Trường cấp III Xuân Đỉnh (Từ Liêm, Hà Nội) mới có dịp về thăm thầy cô, họp mặt lớp. Thầy trò tóc bạc như nhau, bùi ngùi ôn lại chuyện cũ. Vợ chồng thầy Tôn, cô Yến; vợ chồng thầy Giao, cô Ngọc; thầy Trường bật cười nhớ lại chuyện tinh nghịch của lũ “thứ ba học trò”.
PN - Hình ảnh người thầy thuở ấu thơ luôn tồn tại trong ký ức. Ngày kia, Bim hỏi mẹ: “Sao ngày nào mẹ cũng đánh thức con dậy sớm, bắt con phải đi học? Vậy hồi xưa mẹ… có đi học không?”. Nghe câu hỏi hồn nhiên ấy, chị bạn tôi bật cười và tự dưng xao xuyến. Tình cảm dành cho người thầy, người cô đã dạy chị thuở tuổi mới bằng cu Bim đã lần lượt hiện về.
PNO - Thằng Út vừa về đến nhà, chưa kịp cất cái cặp đã nghe ba tôi lớn tiếng: "Mày lấy tiền để làm gì, không nói ngay là tao đập cho một trận!" Thằng Út ú ớ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ba tôi đã xáng xả mắng nó bằng những lời lẽ nặng nề.