edf40wrjww2tblPage:Content
Nhậu
Trước tiên, các ông phải thừa nhận rằng, bây giờ cánh chị em tìm cho ra một đức lang quân không biết mùi rượu bia chẳng khác nào đi mò kim đáy bể. Sự nghiệp ăn nhậu của các ông - chẳng phải là trào lưu (nếu trào lưu, đương nhiên sẽ có lúc thoái trào) cũng không hề là xu hướng, mốt hay phong cách gì ráo trọi.
Ngày nay, nhậu đã trở thành lối sống, nếp sinh hoạt ăn sâu vào máu thịt các ông. Tan sở là nhậu, rảnh rang là nhậu, buồn - vui cũng nhậu nốt. Cuộc nhậu bày bừa từ trong nhà ra ngoài ngõ. Cần gì sơn hào hải vị, miếng ổi chén muối ớt hay dăm ba hạt đậu cũng dư gầy bữa tiệc. Rồi, nói chi có chú có anh; tự mình “đăng đàn”, xây tua hết mình rồi đến… mình cũng đâu phải khó gặp ngoài đời. Đầy!
Liên quan gì ý chí? Dễ dãi với chính mình, dễ dàng buông xuôi lao theo một tin nhắn hú gọi gầy cuộc thì mắc gì đến ý chí mà luận bàn ở đây? Xin thưa, thật thừa thãi nếu nói chuyện hệ quả của rượu bia dẫn dụ. Nghĩa là không bàn đến sức khỏe; miễn nhắc luôn ảnh hưởng đến công việc và hàng trăm ngõ ngách chẳng lấy gì sáng sủa khi con ma men đưa dắt.
Ở đây chỉ nói chuyện gia đình, đời sống chung cùng người phối ngẫu. Tin đi - không một bà vợ nào thấy hạnh phúc với ông chồng chọn quán nhậu làm “khí quyển” của mình. Tin đi - còn duy nhất một… ông trên quả đất, thì chị em cũng chẳng mơ màng rớ tới nếu anh ta mê nhậu hơn mê gia đình.
Rốt lại, sự nghiệp ăn nhậu của các ông đưa đến một viễn cảnh đặt hạnh phúc vào thế phải căng mình lên chống lại sự sinh sôi của tế bào đổ vỡ.
Thử nghe tâm sự một người vợ mà bất cứ người vợ nào cũng mủi lòng đồng cảnh: “Ảnh” nhắn tin tối nay về trễ, lý do: có nhiều điều chỉ thích hợp bàn bên chén rượu. Mình giật mình. Cái tin nhắn tựa hồ được cài sẵn trong máy, đến hẹn là “ảnh” gửi đi. Bữa cơm tối đúng giờ góp mặt đủ vợ chồng, chẳng biết từ lúc nào trở thành một món quà xa xỉ của đời sống hôn nhân. Thôi thì chấp nhận, vì “ảnh” còn có những mối quan hệ bạn bè, đối tác cần giao thiệp. Nghĩ vậy, mình dặn lòng bỏ qua luôn chuyện hao tốn hầu bao của gia đình, bởi lăn tăn chi thêm tức, một cuộc nhậu của “ảnh” xêm xêm tối thiểu hai ngày chợ chứ ít ỏi gì.
Và, mình cũng chẳng hơi đâu “học sang” đi thổ lộ mong mỏi chồng về nhà ngay sau giờ làm để chơi với con hoặc phụ vợ nhặt rau băm ớt; có mặt “ảnh” ở nhà, dù… ngồi yên đấy đã đủ thấy đời vui. Chấp thêm chi ba cái chuyện tủn mủn của những đêm vợ chồng nằm bên nhau, thật lòng mình chỉ muốn nhích xa “ảnh” để tránh nghe mùi men cực khó chịu. Nhưng… thiệt tình là nếu cứ tiếp diễn cảnh chung sống như vậy, chẳng biết mình - hệt “tên tù khổ sai” sẽ chịu đựng thêm bao lâu?
Còn đây là các ông (tức ông nào cũng “gặp” mình trong đó): Biết chớ. Biết hết tâm tư của vợ khi mình mê ăn nhậu; nhất là vẻ mặt đầy chán ngán những lúc mình về muộn, chân nọ đá chân kia. Mình không chối, sau giờ làm mà dông thẳng về nhà là đẹp lòng vợ lắm. Lẽ đó, mình luôn cảm thấy có lỗi khi bỏ mặc vợ con bên mâm cơm nguội lạnh. Biết rằng khoán hết chuyện nhà cho vợ tự xoay xở là tự mình giết đi phần êm ấm của gia đình. Mình thừa nhận ngày nào đó, hạnh phúc sẽ đi hoang nếu cứ tiếp diễn mình là một gã chồng thật chán đời như vậy.
Tất nhiên, mình không muốn điều ấy xảy ra. Ông nào chẳng sợ thảm kịch gia đình đổ vỡ. Ông nào không muốn vợ chồng được yên ấm, gắn bó, có một cuộc hôn nhân tròn trịa, lâu dài. Nhưng… thiệt tình là cưỡng lại lời hú gọi của cuộc vui sao khó quá; nên rồi mình vẫn không từ khước nổi khi nhận tin nhắn tan sở nhớ ghé quán X, Y…
Đó, ý chí ở đâu giữa điều muốn mà vẫn không quyết tâm làm? Rõ ràng hơn ai hết, các ông biết mục đích cao nhất/cuối cùng của hôn nhân là hạnh phúc. Thành thử anh mong giữ được tổ ấm nhưng lại không có/không dùng ý chí để từ bỏ những chuyện mài mòn hạnh phúc; chẳng phải đã để cho ý chí mai một còn gì?

Ngoại tình
Nếu ăn nhậu được coi là thứ “thuốc độc” ngấm giết từ từ, thì tính… tàn phá của sự phản bội đối với hôn nhân được xếp vào loại tức thì có “tác dụng”. Giả dụ có được nửa kia tha thứ thì đời sống chung sau đó cũng khó bề trọn vẹn, trở lại như trước được. Vậy nên mới có chuyện, một anh chồng “trót dại” cặp bồ. Quá yêu anh nên khi chuyện vỡ lở, chị vợ cũng dặn lòng bỏ qua.
Tuy nhiên sự bỏ qua này vừa trao cho cả hai một cơ hội hàn gắn, mà lại như vừa “ban” cho cùng lúc hai người một giác quan có nhiệm vụ cảnh giác, hoài nghi, sự nhạy cảm cao độ. Giác quan này khiến chị vợ chỉ cần thấy chồng chải tóc cũng sinh nghi; trong khi chồng nghe vợ nửa đêm khẽ thở dài là đủ điếng lòng chột dạ. Bởi thế, người ta còn bảo tha thứ chẳng khác nào “ban” cho người phản bội một mức án chung thân là vậy.
Rốt lại, ngoại tình nếu không là “án tử” thì cũng là một áp lực nặng như đá tảng đè chất lên cuộc chung sống.
Đương nhiên, cũng chẳng ông nào muốn đẩy gia đình đến bờ vực đổ vỡ hoặc đặt mình trong tình thế thiếu thoải mái nói trên. Vậy mà, thèm “phở”, “ăn phở” vẫn diễn ra. Có ông còn hãnh diện, tuyên bố càng nhiều bồ càng chứng tỏ đẳng cấp, bản lĩnh của đàn ông (thật tội nghiệp cho sự ảo tưởng này!). Thời đại mở, lao vào một mối quan hệ ngoài luồng chưa bao giờ dễ dàng như hiện tại. Một cú gọi nhầm, một cái liếc mắt, một lời nói êm ru đủ dẫn dụ vào vòng xoáy của cuộc tình hoa lá. Cuối cùng là chờ ngày bung bét.
Anh biết hệ lụy nhưng vẫn mặc nhiên dễ dãi buông mình mà không một ý nghĩ cưỡng lại để vượt lên cám dỗ hay dặn lòng hướng đến sự thủy chung thì là đã mất ý chí! Huống hồ, xu hướng chung, chỉ cần được “ban cho” một tình huống/cơ hội, chẳng những không dùng ý chí để chế ngự “tâm xà”, các ông còn tìm cách tận dụng tình huống/cơ hội để nhanh nhất có thể đi đến cuộc phiêu lưu tình ái.
Chẳng thế, Menander - nhà soạn kịch nổi danh của Hy Lạp cổ đại nhận định: “Người có ý chí sẽ vượt qua tất cả sự nặng nhọc để đạt được bất cứ mục tiêu nào”. Nhưng Victor Hugo lại nhìn thấy: “Cái người đời thường thiếu chính là ý chí chứ không phải sức mạnh”. Thực ra, ý chí nào phải là điều gì cao siêu hay cứ là một chướng ngại đòi hỏi phải vượt qua. Đơn giản, ý chí là làm bằng được điều mình mong muốn. Trong đời sống hôn nhân, điều anh muốn là gì nếu không phải hạnh phúc; sao không dùng ý chí để giữ gìn, vun đắp, đạt được điều đó?
TUYẾT DÂN