Chiếc thuyền rách

17/05/2015 - 18:34

PNO - PN - Chị Hạnh Dung kính mến! Tôi 37, anh ấy 45 tuổi, cả hai đều có gia đình coi như hạnh phúc.

edf40wrjww2tblPage:Content

Chúng tôi quen nhau từ 20 năm trước qua thư, lúc đó tôi chỉ là cô nữ sinh, tương lai còn mờ mịt. Mặc dù chưa gặp mặt nhau nhưng tình cảm tôi dành cho anh ngày càng sâu nặng, nhưng tôi sợ mình không xứng với anh nên đã nói câu giã từ. Tôi vào đại học theo ngành mà anh từng khuyên, dù tôi chẳng thích. Chia tay sáu năm, tôi mới đủ tự tin gặp mặt anh nhưng anh đã có vợ con. Sau đó tôi cũng lập gia đình.

Cuộc sống với bao nhiêu lo toan nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh. Vừa qua, tôi tìm được số điện thoại của anh, chúng tôi liên lạc lại với nhau. Tôi chỉ nghĩ đơn giản tìm anh xem cuộc sống của anh bây giờ ra sao. Không ngờ gặp lại, tình cảm 20 năm trong tôi trỗi dậy. Tôi càng bất ngờ hơn khi anh nói suốt 20 năm qua anh muốn nói với tôi lời yêu nhưng không dám vì anh ví mình như con thuyền rách không dám chở tôi đi cùng, bây giờ nói ra thì đã quá muộn màng.

Anh còn muốn chúng tôi gặp nhau, nhưng làm sao được, chúng tôi đều là những người có trách nhiệm, có giáo dục, không thể nào bước qua lễ giáo và lương tâm. Chúng tôi quyết định coi nhau như tri kỷ, nhớ nhau hay có chuyện gì trong cuộc sống thì liên lạc qua điện thoại. Không được bao lâu, vợ anh phát hiện, cấm anh liên lạc với tôi, nhưng chỉ vài ngày, chúng tôi lại tìm gặp nhau. Vợ anh lại biết và lại cấm, nhưng tình cảm giữa chúng tôi hình như càng gắn bó hơn.

Tôi lo ngại, định chia tay nhưng anh cho rằng chúng tôi hoàn toàn trong sáng, không làm gì có lỗi với gia đình thì không việc gì phải sợ. Anh nói rằng đã tìm tôi cả một đời rồi, giờ gặp lại sẽ không dễ dàng chia tay được. Anh còn nói tôi hãy cho anh cơ hội và thời gian để chứng minh tình yêu anh dành cho tôi. Nhưng, lần thứ ba vợ anh biết, chính anh là người nói chia tay. Tôi đồng ý vì đây là cách giải thoát tốt nhất cho cả hai. Tuy nhiên, tôi thật sự rất buồn, rất muốn gọi điện hỏi thăm anh, thậm chí còn có ý nghĩ là sẽ đến nơi anh ở, chỉ để nhìn thấy anh. Tôi phải làm sao đây, chẳng lẽ chúng tôi thật sự vĩnh viễn không được liên lạc với nhau, chẳng lẽ chỉ như thế cũng có tội?

Thanh (Nhà Bè, TP.HCM)

Chiec thuyen rach 

Chị Thanh mến,

Người ta hay nói “tình cũ không rủ cũng tới”. Tình yêu âm thầm, không thành lại càng có sức hút rất lớn với người trong cuộc khi có điều kiện liên lạc lại với nhau sau một thời gian dài. Chị hỏi “Chẳng lẽ chỉ như thế cũng có tội?”. Sao lại không có tội khi cả hai đều đã có gia đình mà vẫn bày tỏ sự yêu đương, mong nhớ nhau. Ít ra cũng là đã ngoại tình tư tưởng.

Chị không thấy anh ấy còn đang muốn gặp nhau, muốn “cho anh cơ hội và thời gian để anh chứng minh tình yêu anh dành cho tôi”? Làm sao để chứng minh những điều đó khi không gặp gỡ? Chính chị cũng đã muốn tìm gặp dù là “chỉ để nhìn thấy anh”. Nếu còn kéo dài việc liên lạc với nhau thì khao khát gặp nhau trực tiếp của hai người sẽ ngày một lớn và đến lúc nó lấn át tất cả và cuốn cả hai theo nó. Chị đừng chủ quan mà nghĩ mình có thể cưỡng lại được.

Chị cũng đừng nghĩ chuyện hai người quan tâm đến nhau không ảnh hưởng đến hai gia đình. Sự quan tâm và thời gian hai người dành cho nhau cũng chính là sự quan tâm và thời gian hai người “đánh cắp” của gia đình, bởi lẽ ra những điều đó phải được dành cho chồng/vợ và cho con. Vui buồn với nhau giữa hai người cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của cả hai khi về với gia đình, chắc chị cũng thấy rõ điều đó. Đó là chưa kể nếu cũng như vợ anh ấy, chồng chị phát hiện sự thật thì gia đình chị sẽ thế nào? Chắc khó lòng mà có lần hai, lần ba như anh ấy đang gặp.

Chị cũng thấy, nói yêu đương thì tha thiết biết bao nhưng khi vợ làm dữ là anh ấy cũng đành phải lên tiếng chia tay. Cái gọi là tình yêu của anh ấy chỉ đơn giản đến vậy thôi, đâu to tát, sâu đậm như chị nghĩ. Về phía chị, chắc cũng như thế thôi, sẽ ngoan ngoãn chấp nhận cắt đứt khi chuyện vỡ lở.

Thực tế chua chát là vậy đó chị! Ngày xưa anh ấy tự ví mình là chiếc thuyền rách không thể chở chị theo thì nay, cho dù có là một chiếc thuyền lành lặn, chiếc thuyền ấy cũng đã và đang chở người khác, không có chỗ cho chị. Vì thế, tiếc nuối làm gì đám tro tàn của hai mươi năm cũ. Hãy mạnh mẽ mà dứt khoát, dành tâm sức ấy mà lo cho chồng con.

 HẠNH DUNG
 hanhdung@baophunu.org.vn

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI