PNO - Trong một nhóm dành cho hội bỉm sữa, có người chia sẻ rằng con trai chỉ coi mẹ là người hầu vì mẹ không đi làm.
| Chia sẻ bài viết: |
Hầu Gia 03-03-2026 19:58:17
Tôi từ khi đi làm và có thu nhập thì Mẹ Tôi cũng được nghỉ hưu,gọi cho sang miệng thôi chứ thực ra thì Ba mất sớm,1 tay Mẹ lo cho 3 AE,tuy nhiên Tôi được ưu tiên nhất,sau này khi học cao hơn Tôi tự kiếm tiền trang trải mà không xin Mẹ phụ cấp thêm,vì làm nông nghiệp nên thu nhập không nhiều,số tiền ít ỏi Nhà Nước hỗ trợ cho Con Thương Binh cũng để dành cho Mẹ chi tiêu. Bây giờ đây khi Tôi ở nước ngoài,Mẹ không còn phải lo lắng về việc tiền nong hay chi tiêu thế nào nữa,Tôi luôn bảo Mẹ....cái gì ngon ở quê thì mua ăn chứ đừng tiết kiệm,lỡ mai mốt nằm xuống không còn ăn được nữa,biết tính tiết kiệm nên Tôi thường xem tin ở quê ai làm thịt bò,thịt heo là Tôi đặt mấy kg bảo họ mang đến nhà,vườn rộng nhưng Tôi bảo...Mẹ làm được rau thì làm còn không thì nghỉ cho khỏe,đừng làm gì quá sức. Ơn sinh thành phải được đền đáp lúc còn sống,đi chùa cúng bái hay làm từ thiện đều vô ích nếu để Cha Mẹ thiệt thòi lúc sinh thời,còn khi nằm xuống rồi có mồ to mả đẹp hay lễ bái linh đình đều chỉ là che mắt thiên hạ mà thôi
Lão gàn dở 03-03-2026 19:51:46
Quý báo nên chuyển bài này cho những người làm giáo dục. Gần như 90% những bạn trẻ của tôi, tầm 50 tuổi, đang có xung đột rất nặng nề, với thế hệ sau, và cùng chung 1 kết luận, là chịu thua và phải chịu đựng thôi. Xin cảm ơn.
Phan Thùy Linh 03-03-2026 19:27:52
Tôi cũng giống bạn, và tôi nhận ra sai không phải là đứa trẻ mà là sai ở thái độ của ông bà, của người bố, khi người lớn xem việc người mẹ ở nhà là đương nhiên, là coi trọng người làm ra tiền, coi thường người ở nhà chỉ làm nội trợ thì đứa trẻ nó cứ thế học theo thôi. Không trách bọn trẻ được. Nhưng những người lớn đó họ không biết rằng chính mình đang hủy hoại tâm hồn, tại thành tính cách xấu cho đứa trẻ.
Thúy 03-03-2026 18:28:32
Sao đẻ lắm thế, 43 tuổi rồi còn đẻ, con còn bé bây giờ nó còn coi thường sau này thì thế nào mà vẫn còn ham đẻ.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.