PNO - Có lần mẹ chị bảo: “Thằng chồng của con chẳng ý tứ gì cả, nói xấu con với họ hàng ngay trước mặt mẹ. Về đóng cửa bảo nhau, lựa lời khuyên chồng bỏ cái tật ấy đi”.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Thu 09-12-2020 22:10:09
Cứ chơi chiêu gậy ông đập lưng ông, làm y những gì chồng chị đã làm, gặp ai cũng kể, thậm chí kể trước mặt chồng, sự thật thì có gì xấu hổ? Đợi lúc có nhiều người, đám giỗ, đám tiệc chẳng hạn, làm ra vẻ kể chuyện vui, kể hết rồi nói, về già anh mắc bệnh kém trí nhớ nên cứ khăng khăng là em tán tỉnh ảnh trước, thôi em cũng để ảnh nói láo cho vui, xem ai mới là người quê mặt. Nếu chồng dám quát tháo thì thản nhiên lấy gậy ông đập lưng ông, nói em bắt chước anh kể chuyện vui, nhưng khác là chuyện thật. Ai tin ai trong hai người thì cứ để họ tin. Sao chị phải im lặng và tức tối?
V 09-12-2020 09:11:34
Chồng cũ của tôi cũng có tật này. Đến khi chia tay thì cấp độ càng tăng thêm cấp số nhân, với những câu chuyện kinh khủng không thể tưởng tượng nổi. Tôi cũng chọn cách buông bỏ, rồi thời gian sẽ trả lời tất cả.
Bị bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, ông gọi bà bằng "ông bạn" vì bà tai biến, xuống tóc để phẫu thuật. Bà rồi ông cũng ra đi, trọn tình tri kỷ.
Khi mẹ bất an với cuộc sống hiện tại, tương lai của con sẽ phải gánh vác áp lực từ bộ não quá tải trước thay đổi chóng mặt của đô thị.
Khi tình nghĩa tào khang đi qua quãng gập ghềnh của bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, người ta có thể nhìn nhầm bạn đời thành người dưng hay người giữ vườn.
Đừng cố ép mình trả lời câu hỏi "Tôi là ai?", hãy cho bản thân quyền được quan sát và trải nghiệm tình cảm một cách lành mạnh
Thành công của một người đôi khi không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn được nuôi dưỡng bởi sự yêu thương và ủng hộ của gia đình.
Thạc sĩ, NSƯT Hạnh Thúy chia sẻ cùng Báo Phụ nữ TPHCM câu chuyện tích lũy về già của giới văn nghệ sĩ và người lao động tự do nói chung.
Mẹ không nhớ tên con, mẹ đi lạc hay suốt ngày chửi đổng càng khiến con yêu thương mẹ hơn, cùng nhau đối mặt với bệnh Alzheimer.
Giữa phố phường tấp nập, những người phụ nữ ấy vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh hàng nhỏ...
Tuổi hưu và tuổi lao động tưởng chừng là 2 vấn đề riêng biệt nhưng thực chất có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Khi tủ lạnh trở nên phổ biến tới mức hầu như nhà nào cũng có, chuyện chờ đón từng chuyến xe chở nước đá đi bán dạo đã thành ký ức.
Sống chung với bệnh Alzheimer, mỗi ngày của mẹ là chuyến tàu ngược thời gian về miền ký ức. Chăm sóc người già sa sút trí tuệ luôn cần yêu và hiểu.
Guồng quay này chưa ngưng, tôi đã nhấp nhổm đâm đầu vào những guồng quay khác.
Cha mẹ già hóa trẻ thơ dễ thấy nhất khi cha mẹ bệnh Alzheimer, chăm sóc cha mẹ già thử thách sự kiên nhẫn, lòng hiếu thảo.
Bài toán lao động già không thể giải một cách gượng ép mà đòi hỏi sự chủ động thiết kế lại công việc, xây dựng chính sách nhân sự linh hoạt.
Người dân đặc biệt quan tâm đến quy định phụ nữ mang thai được hỗ trợ chi phí khám sàng lọc các bệnh bẩm sinh trước sinh và sơ sinh.
Trong khi chờ có thêm thời gian để xem xét việc tăng tuổi nghỉ hưu, cần hỗ trợ người cao tuổi tiếp tục làm việc, sản xuất...,
Đề xuất nâng tuổi nghỉ hưu lên 65 không sai nhưng vào thời điểm này là quá sớm.
Nỗi đau nhìn ba mẹ quên mình là bi kịch chung của gia đình có người bệnh Alzheimer. Dù má thôi nhớ, tình yêu thương con vẫn trầm tích nơi đáy lòng.