Nói với Mì ngày con tròn 1 tuổi

25/09/2019 - 14:00

PNO - Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình.

Ba luôn mong mỏi điều đó, với con. Vì thật ra dù ngược xuôi dòng đời, hàng tỷ người đã hiện diện, đã xuất hiện nhưng không phải ai cũng đi bằng nội lực đã có. Họ đi bằng đôi chân của người khác. Ba không muốn và không thích điều này xảy ra với con. 

Đâu đó ở quyển sách nào đó, ba đã đọc câu này, đại khái, dựa vào cây, cây đổ; dựa vào tường, tường sập; chỉ còn cách dựa vào chính mình. Chẳng phải triết lý sâu xa gì cả. Rất đơn giản là nếu người đó được trang bị sự tự tin. Tin rằng, đến một ngày vào đời với hai bàn tay, một khối óc thì con người ta vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, có ích và lương thiện. Tại sao có thể quả quyết đến thế? Ba nghĩ rằng, đó là lúc con người ta trở về bản ngã của mình, là chính mình, không là bản sao, không cầu cạnh, dựa dẫm vào ai khác. 

Noi voi Mi ngay con tron 1 tuoi
Nhà thơ Lê Minh Quốc và bé Mì

Dù vấp ngã, dù thất bại đi nữa, điều này không quan trọng; thậm chí còn là một “thắng lợi” vì con đã có sự trải nghiệm với tất cả hào hứng, say mê. Hãy cứ trải qua. Hãy cứ thể nghiệm miễn là con tự ý thức và chịu trách nhiệm về nó, chứ không phải “ăn theo nói leo”, “thấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào”. Ba tin bản lĩnh của con. Một bản lĩnh mà ba đã từng kỳ vọng, gửi gắm trong tập thơ Chào thế giới bây giờ con đã đến (nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ - 2019): “Một hạt mầm, một mầm xanh chỉ một/ Trong cõi đời trong lẫn lộn vào đâu”.

Mì hãy là Mì. Đừng nghĩ về ba. Vì rằng, khi con 18, chững chạc vào đời, lúc ấy ba đã bước qua tuổi “cổ lai hy” (xưa nay hiếm), liệu thân xác mỏi mòn, mệt mỏi ấy còn có ích gì cho con nếu con ỷ lại, dựa dẫm? Con hãy cứ thản nhiên đi vào dòng đời. Cứ sống theo sự lựa chọn của chính con. Đừng sợ hãi. Đừng sợ sống. Cuộc sống này Mì ơi, ba cảm nhận rằng nó kỳ lạ mà mầu nhiệm vĩnh hằng. Lúc ngã lòng, con hãy nhớ ngày con sắp đầy tháng, ba từng dặn dò: “Đã yêu thương là gắn kết tấm lòng/ Vạn dặm đường dài lên rừng, xuống biển/ Vững tin có những người lương thiện/ Vẫn cùng mẹ ba nâng bước con đi”. 

Ừ, kỳ diệu làm sao ở cõi trần gian khốn khổ này: người tốt vẫn hiện diện, hiện hữu ở quanh ta. Thật đấy. Chẳng phải “lên gân”, giáo điều gì đâu. Ba kể cho Mì nghe một câu chuyện nhỏ của ba, tất nhiên cũng bằng thơ để con dễ nhớ: “Trên đường đời một lần tôi vấp ngã/ Có cánh tay nâng đỡ giúp tôi ngồi/ Tôi xuýt xoa. Quên cám ơn. Là lúc/ Ngẩng mặt lên. Người ấy đã đi rồi”. Con nhìn ra điều gì chưa? Rằng đã làm ơn, làm việc tốt cho người khác thì không cần phải chờ đợi họ trả ơn, nhưng bản thân mình phải nhớ. Nhớ để làm gì? Là mình lại giúp cho cảnh ngộ khác cũng bằng tâm thế ấy. Cứ như thế, thiện duyên về sự tốt đẹp lại nhân lên bội phần. 

Mì hãy là Mì, nhưng một khi đã có sự đồng hành, nâng đỡ của người tốt dù ít dù nhiều, dù lớn dù nhỏ thì con đừng bao giờ quên cái ơn đó. Về lẽ sống tự nhiên ấy, ba nhớ ngày còn bé, bà nội con đã từng dặn dò: “Giã ơn cái cối cái chày/ Đêm khuya giã gạo có mày có tao/ Giã ơn cái nhịp cầu ao/ Đêm khuya giã gạo có tao có mày”. Ngay cả vật vô tri vô giác ấy, đã giúp mình, há nào mình lại quên?

Sống trên đời này, Mì ơi, dễ hay khó? Ngày nào đủ lông đủ cánh, con sẽ có lúc suy ngẫm về câu trả lời. Bây giờ, chỉ mới 1 tuổi tròn, còn quá bé bỏng để phải quan tâm đến. Ba chỉ mong rằng, lúc này, thời gian này Mì thích khóc cứ khóc, thích quấy cứ quấy, không sao cả miễn là măm cho no, ngủ cho ngon, ba mẹ cầu mong con khỏe mạnh từng ngày và... sẵn sàng phục vụ tận răng. Thích nhé cưng ngoan.

Tái bút:

Câu hỏi trên, lẽ nào ba lại bỏ lửng? Thôi thì, con hãy nhớ, sống trên đời này dễ hay khó không quan trọng lắm đâu. Mà điều quan trọng nhất, Mì à, trong ý nghĩa nhân sinh của cuộc sống, ba đã từng làm theo một lời dặn dò: “Con hãy kiếm sống bằng giọt mồ hôi trên vầng trán của con”. Đã thương ba, yêu mẹ thì Mì chớ quên. 

Lê Minh Quốc

 
Array ( [news_id] => 1392416 [news_title] => Nói với Mì ngày con tròn 1 tuổi [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 165332_11a-191552356.jpg [news_subcontent] => Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình. [news_content] =>

Ba luôn mong mỏi điều đó, với con. Vì thật ra dù ngược xuôi dòng đời, hàng tỷ người đã hiện diện, đã xuất hiện nhưng không phải ai cũng đi bằng nội lực đã có. Họ đi bằng đôi chân của người khác. Ba không muốn và không thích điều này xảy ra với con. 

Đâu đó ở quyển sách nào đó, ba đã đọc câu này, đại khái, dựa vào cây, cây đổ; dựa vào tường, tường sập; chỉ còn cách dựa vào chính mình. Chẳng phải triết lý sâu xa gì cả. Rất đơn giản là nếu người đó được trang bị sự tự tin. Tin rằng, đến một ngày vào đời với hai bàn tay, một khối óc thì con người ta vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, có ích và lương thiện. Tại sao có thể quả quyết đến thế? Ba nghĩ rằng, đó là lúc con người ta trở về bản ngã của mình, là chính mình, không là bản sao, không cầu cạnh, dựa dẫm vào ai khác. 

Noi voi Mi ngay con tron 1 tuoi
Nhà thơ Lê Minh Quốc và bé Mì

Dù vấp ngã, dù thất bại đi nữa, điều này không quan trọng; thậm chí còn là một “thắng lợi” vì con đã có sự trải nghiệm với tất cả hào hứng, say mê. Hãy cứ trải qua. Hãy cứ thể nghiệm miễn là con tự ý thức và chịu trách nhiệm về nó, chứ không phải “ăn theo nói leo”, “thấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào”. Ba tin bản lĩnh của con. Một bản lĩnh mà ba đã từng kỳ vọng, gửi gắm trong tập thơ Chào thế giới bây giờ con đã đến (nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ - 2019): “Một hạt mầm, một mầm xanh chỉ một/ Trong cõi đời trong lẫn lộn vào đâu”.

Mì hãy là Mì. Đừng nghĩ về ba. Vì rằng, khi con 18, chững chạc vào đời, lúc ấy ba đã bước qua tuổi “cổ lai hy” (xưa nay hiếm), liệu thân xác mỏi mòn, mệt mỏi ấy còn có ích gì cho con nếu con ỷ lại, dựa dẫm? Con hãy cứ thản nhiên đi vào dòng đời. Cứ sống theo sự lựa chọn của chính con. Đừng sợ hãi. Đừng sợ sống. Cuộc sống này Mì ơi, ba cảm nhận rằng nó kỳ lạ mà mầu nhiệm vĩnh hằng. Lúc ngã lòng, con hãy nhớ ngày con sắp đầy tháng, ba từng dặn dò: “Đã yêu thương là gắn kết tấm lòng/ Vạn dặm đường dài lên rừng, xuống biển/ Vững tin có những người lương thiện/ Vẫn cùng mẹ ba nâng bước con đi”. 

Ừ, kỳ diệu làm sao ở cõi trần gian khốn khổ này: người tốt vẫn hiện diện, hiện hữu ở quanh ta. Thật đấy. Chẳng phải “lên gân”, giáo điều gì đâu. Ba kể cho Mì nghe một câu chuyện nhỏ của ba, tất nhiên cũng bằng thơ để con dễ nhớ: “Trên đường đời một lần tôi vấp ngã/ Có cánh tay nâng đỡ giúp tôi ngồi/ Tôi xuýt xoa. Quên cám ơn. Là lúc/ Ngẩng mặt lên. Người ấy đã đi rồi”. Con nhìn ra điều gì chưa? Rằng đã làm ơn, làm việc tốt cho người khác thì không cần phải chờ đợi họ trả ơn, nhưng bản thân mình phải nhớ. Nhớ để làm gì? Là mình lại giúp cho cảnh ngộ khác cũng bằng tâm thế ấy. Cứ như thế, thiện duyên về sự tốt đẹp lại nhân lên bội phần. 

Mì hãy là Mì, nhưng một khi đã có sự đồng hành, nâng đỡ của người tốt dù ít dù nhiều, dù lớn dù nhỏ thì con đừng bao giờ quên cái ơn đó. Về lẽ sống tự nhiên ấy, ba nhớ ngày còn bé, bà nội con đã từng dặn dò: “Giã ơn cái cối cái chày/ Đêm khuya giã gạo có mày có tao/ Giã ơn cái nhịp cầu ao/ Đêm khuya giã gạo có tao có mày”. Ngay cả vật vô tri vô giác ấy, đã giúp mình, há nào mình lại quên?

Sống trên đời này, Mì ơi, dễ hay khó? Ngày nào đủ lông đủ cánh, con sẽ có lúc suy ngẫm về câu trả lời. Bây giờ, chỉ mới 1 tuổi tròn, còn quá bé bỏng để phải quan tâm đến. Ba chỉ mong rằng, lúc này, thời gian này Mì thích khóc cứ khóc, thích quấy cứ quấy, không sao cả miễn là măm cho no, ngủ cho ngon, ba mẹ cầu mong con khỏe mạnh từng ngày và... sẵn sàng phục vụ tận răng. Thích nhé cưng ngoan.

Tái bút:

Câu hỏi trên, lẽ nào ba lại bỏ lửng? Thôi thì, con hãy nhớ, sống trên đời này dễ hay khó không quan trọng lắm đâu. Mà điều quan trọng nhất, Mì à, trong ý nghĩa nhân sinh của cuộc sống, ba đã từng làm theo một lời dặn dò: “Con hãy kiếm sống bằng giọt mồ hôi trên vầng trán của con”. Đã thương ba, yêu mẹ thì Mì chớ quên. 

Lê Minh Quốc

[news_source] => [news_tag] => con tròn 1 tuổi,thư cho con,cách dạy con,dạy con,nói với con [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-09-25 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-09-25 14:00:00 [news_relate_news] => 130807,130824,1392373 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/noi-voi-mi-ngay-con-tron-1-tuoi-165332/ [news_urlid] => 165332 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 787 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/noi-voi-mi-ngay-con-tron-1-tuoi-a1392416.html [tag] => con tròn 1 tuổithư cho concách dạy condạy connói với con [daynews2] => 2019-09-25 14:00 [daynews] => 25/09/2019 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.