Nói với Mì ngày con tròn 1 tuổi

25/09/2019 - 14:00

PNO - Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình.

Ba luôn mong mỏi điều đó, với con. Vì thật ra dù ngược xuôi dòng đời, hàng tỷ người đã hiện diện, đã xuất hiện nhưng không phải ai cũng đi bằng nội lực đã có. Họ đi bằng đôi chân của người khác. Ba không muốn và không thích điều này xảy ra với con. 

Đâu đó ở quyển sách nào đó, ba đã đọc câu này, đại khái, dựa vào cây, cây đổ; dựa vào tường, tường sập; chỉ còn cách dựa vào chính mình. Chẳng phải triết lý sâu xa gì cả. Rất đơn giản là nếu người đó được trang bị sự tự tin. Tin rằng, đến một ngày vào đời với hai bàn tay, một khối óc thì con người ta vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, có ích và lương thiện. Tại sao có thể quả quyết đến thế? Ba nghĩ rằng, đó là lúc con người ta trở về bản ngã của mình, là chính mình, không là bản sao, không cầu cạnh, dựa dẫm vào ai khác. 

Noi voi Mi ngay con tron 1 tuoi
Nhà thơ Lê Minh Quốc và bé Mì

Dù vấp ngã, dù thất bại đi nữa, điều này không quan trọng; thậm chí còn là một “thắng lợi” vì con đã có sự trải nghiệm với tất cả hào hứng, say mê. Hãy cứ trải qua. Hãy cứ thể nghiệm miễn là con tự ý thức và chịu trách nhiệm về nó, chứ không phải “ăn theo nói leo”, “thấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào”. Ba tin bản lĩnh của con. Một bản lĩnh mà ba đã từng kỳ vọng, gửi gắm trong tập thơ Chào thế giới bây giờ con đã đến (nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ - 2019): “Một hạt mầm, một mầm xanh chỉ một/ Trong cõi đời trong lẫn lộn vào đâu”.

Mì hãy là Mì. Đừng nghĩ về ba. Vì rằng, khi con 18, chững chạc vào đời, lúc ấy ba đã bước qua tuổi “cổ lai hy” (xưa nay hiếm), liệu thân xác mỏi mòn, mệt mỏi ấy còn có ích gì cho con nếu con ỷ lại, dựa dẫm? Con hãy cứ thản nhiên đi vào dòng đời. Cứ sống theo sự lựa chọn của chính con. Đừng sợ hãi. Đừng sợ sống. Cuộc sống này Mì ơi, ba cảm nhận rằng nó kỳ lạ mà mầu nhiệm vĩnh hằng. Lúc ngã lòng, con hãy nhớ ngày con sắp đầy tháng, ba từng dặn dò: “Đã yêu thương là gắn kết tấm lòng/ Vạn dặm đường dài lên rừng, xuống biển/ Vững tin có những người lương thiện/ Vẫn cùng mẹ ba nâng bước con đi”. 

Ừ, kỳ diệu làm sao ở cõi trần gian khốn khổ này: người tốt vẫn hiện diện, hiện hữu ở quanh ta. Thật đấy. Chẳng phải “lên gân”, giáo điều gì đâu. Ba kể cho Mì nghe một câu chuyện nhỏ của ba, tất nhiên cũng bằng thơ để con dễ nhớ: “Trên đường đời một lần tôi vấp ngã/ Có cánh tay nâng đỡ giúp tôi ngồi/ Tôi xuýt xoa. Quên cám ơn. Là lúc/ Ngẩng mặt lên. Người ấy đã đi rồi”. Con nhìn ra điều gì chưa? Rằng đã làm ơn, làm việc tốt cho người khác thì không cần phải chờ đợi họ trả ơn, nhưng bản thân mình phải nhớ. Nhớ để làm gì? Là mình lại giúp cho cảnh ngộ khác cũng bằng tâm thế ấy. Cứ như thế, thiện duyên về sự tốt đẹp lại nhân lên bội phần. 

Mì hãy là Mì, nhưng một khi đã có sự đồng hành, nâng đỡ của người tốt dù ít dù nhiều, dù lớn dù nhỏ thì con đừng bao giờ quên cái ơn đó. Về lẽ sống tự nhiên ấy, ba nhớ ngày còn bé, bà nội con đã từng dặn dò: “Giã ơn cái cối cái chày/ Đêm khuya giã gạo có mày có tao/ Giã ơn cái nhịp cầu ao/ Đêm khuya giã gạo có tao có mày”. Ngay cả vật vô tri vô giác ấy, đã giúp mình, há nào mình lại quên?

Sống trên đời này, Mì ơi, dễ hay khó? Ngày nào đủ lông đủ cánh, con sẽ có lúc suy ngẫm về câu trả lời. Bây giờ, chỉ mới 1 tuổi tròn, còn quá bé bỏng để phải quan tâm đến. Ba chỉ mong rằng, lúc này, thời gian này Mì thích khóc cứ khóc, thích quấy cứ quấy, không sao cả miễn là măm cho no, ngủ cho ngon, ba mẹ cầu mong con khỏe mạnh từng ngày và... sẵn sàng phục vụ tận răng. Thích nhé cưng ngoan.

Tái bút:

Câu hỏi trên, lẽ nào ba lại bỏ lửng? Thôi thì, con hãy nhớ, sống trên đời này dễ hay khó không quan trọng lắm đâu. Mà điều quan trọng nhất, Mì à, trong ý nghĩa nhân sinh của cuộc sống, ba đã từng làm theo một lời dặn dò: “Con hãy kiếm sống bằng giọt mồ hôi trên vầng trán của con”. Đã thương ba, yêu mẹ thì Mì chớ quên. 

Lê Minh Quốc

 
Array ( [news_id] => 1392416 [news_title] => Nói với Mì ngày con tròn 1 tuổi [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 165332_11a-191552356.jpg [news_subcontent] => Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Từ hôm nay, hai bàn chân của con đã chính thức giẫm lên trái đất. Bắt đầu đi. Ai cũng thế. Từ những bước đi chập chững loanh quanh trong nhà, dựa dẫm vào ba mẹ, đứa trẻ lớn dần và sẽ đi bằng đôi chân chính mình. [news_content] =>

Ba luôn mong mỏi điều đó, với con. Vì thật ra dù ngược xuôi dòng đời, hàng tỷ người đã hiện diện, đã xuất hiện nhưng không phải ai cũng đi bằng nội lực đã có. Họ đi bằng đôi chân của người khác. Ba không muốn và không thích điều này xảy ra với con. 

Đâu đó ở quyển sách nào đó, ba đã đọc câu này, đại khái, dựa vào cây, cây đổ; dựa vào tường, tường sập; chỉ còn cách dựa vào chính mình. Chẳng phải triết lý sâu xa gì cả. Rất đơn giản là nếu người đó được trang bị sự tự tin. Tin rằng, đến một ngày vào đời với hai bàn tay, một khối óc thì con người ta vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, có ích và lương thiện. Tại sao có thể quả quyết đến thế? Ba nghĩ rằng, đó là lúc con người ta trở về bản ngã của mình, là chính mình, không là bản sao, không cầu cạnh, dựa dẫm vào ai khác. 

Noi voi Mi ngay con tron 1 tuoi
Nhà thơ Lê Minh Quốc và bé Mì

Dù vấp ngã, dù thất bại đi nữa, điều này không quan trọng; thậm chí còn là một “thắng lợi” vì con đã có sự trải nghiệm với tất cả hào hứng, say mê. Hãy cứ trải qua. Hãy cứ thể nghiệm miễn là con tự ý thức và chịu trách nhiệm về nó, chứ không phải “ăn theo nói leo”, “thấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào”. Ba tin bản lĩnh của con. Một bản lĩnh mà ba đã từng kỳ vọng, gửi gắm trong tập thơ Chào thế giới bây giờ con đã đến (nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ - 2019): “Một hạt mầm, một mầm xanh chỉ một/ Trong cõi đời trong lẫn lộn vào đâu”.

Mì hãy là Mì. Đừng nghĩ về ba. Vì rằng, khi con 18, chững chạc vào đời, lúc ấy ba đã bước qua tuổi “cổ lai hy” (xưa nay hiếm), liệu thân xác mỏi mòn, mệt mỏi ấy còn có ích gì cho con nếu con ỷ lại, dựa dẫm? Con hãy cứ thản nhiên đi vào dòng đời. Cứ sống theo sự lựa chọn của chính con. Đừng sợ hãi. Đừng sợ sống. Cuộc sống này Mì ơi, ba cảm nhận rằng nó kỳ lạ mà mầu nhiệm vĩnh hằng. Lúc ngã lòng, con hãy nhớ ngày con sắp đầy tháng, ba từng dặn dò: “Đã yêu thương là gắn kết tấm lòng/ Vạn dặm đường dài lên rừng, xuống biển/ Vững tin có những người lương thiện/ Vẫn cùng mẹ ba nâng bước con đi”. 

Ừ, kỳ diệu làm sao ở cõi trần gian khốn khổ này: người tốt vẫn hiện diện, hiện hữu ở quanh ta. Thật đấy. Chẳng phải “lên gân”, giáo điều gì đâu. Ba kể cho Mì nghe một câu chuyện nhỏ của ba, tất nhiên cũng bằng thơ để con dễ nhớ: “Trên đường đời một lần tôi vấp ngã/ Có cánh tay nâng đỡ giúp tôi ngồi/ Tôi xuýt xoa. Quên cám ơn. Là lúc/ Ngẩng mặt lên. Người ấy đã đi rồi”. Con nhìn ra điều gì chưa? Rằng đã làm ơn, làm việc tốt cho người khác thì không cần phải chờ đợi họ trả ơn, nhưng bản thân mình phải nhớ. Nhớ để làm gì? Là mình lại giúp cho cảnh ngộ khác cũng bằng tâm thế ấy. Cứ như thế, thiện duyên về sự tốt đẹp lại nhân lên bội phần. 

Mì hãy là Mì, nhưng một khi đã có sự đồng hành, nâng đỡ của người tốt dù ít dù nhiều, dù lớn dù nhỏ thì con đừng bao giờ quên cái ơn đó. Về lẽ sống tự nhiên ấy, ba nhớ ngày còn bé, bà nội con đã từng dặn dò: “Giã ơn cái cối cái chày/ Đêm khuya giã gạo có mày có tao/ Giã ơn cái nhịp cầu ao/ Đêm khuya giã gạo có tao có mày”. Ngay cả vật vô tri vô giác ấy, đã giúp mình, há nào mình lại quên?

Sống trên đời này, Mì ơi, dễ hay khó? Ngày nào đủ lông đủ cánh, con sẽ có lúc suy ngẫm về câu trả lời. Bây giờ, chỉ mới 1 tuổi tròn, còn quá bé bỏng để phải quan tâm đến. Ba chỉ mong rằng, lúc này, thời gian này Mì thích khóc cứ khóc, thích quấy cứ quấy, không sao cả miễn là măm cho no, ngủ cho ngon, ba mẹ cầu mong con khỏe mạnh từng ngày và... sẵn sàng phục vụ tận răng. Thích nhé cưng ngoan.

Tái bút:

Câu hỏi trên, lẽ nào ba lại bỏ lửng? Thôi thì, con hãy nhớ, sống trên đời này dễ hay khó không quan trọng lắm đâu. Mà điều quan trọng nhất, Mì à, trong ý nghĩa nhân sinh của cuộc sống, ba đã từng làm theo một lời dặn dò: “Con hãy kiếm sống bằng giọt mồ hôi trên vầng trán của con”. Đã thương ba, yêu mẹ thì Mì chớ quên. 

Lê Minh Quốc

[news_source] => [news_tag] => con tròn 1 tuổi,thư cho con,cách dạy con,dạy con,nói với con [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-09-25 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-09-25 14:00:00 [news_relate_news] => 130807,130824,1392373 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/noi-voi-mi-ngay-con-tron-1-tuoi-165332/ [news_urlid] => 165332 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 787 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/noi-voi-mi-ngay-con-tron-1-tuoi-a1392416.html [tag] => con tròn 1 tuổithư cho concách dạy condạy connói với con [daynews2] => 2019-09-25 14:00 [daynews] => 25/09/2019 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua

    Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua 

    26-01-2021 05:01

    Khi vợ muốn ăn trứng vịt muối, thì dù tuổi đã 93, mắt đã mờ, cụ ông vẫn quyết phải chiều vợ.

  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.