| Chia sẻ bài viết: |
Steven 08-08-2022 19:12:31
Tôi thấy cũng bình thường mà. Sau này để lại cho con vì sao bạn Nguyễn Thị Huệ lại gay gắt thế nhỉ???
lucy 08-08-2022 15:13:39
Tôi là luật sư, thu nhập khá ổn. Tôi cũng ở vào hoàn cảnh y như bạn. Má chồng năm đó tự nhiên kêu chồng gửi CMND về, sau đó làm sổ đỏ cho riêng chồng, ảnh cũng chả nói tôi biết, tôi chỉ biết thông qua họ hàng ảnh lúc ăn nhậu. Trong khi trước đó gia đình tôi cho tôi bán miếng đất của hồi môn rồi góp vào mua nhà cho 2 vợ chồng ở (tiền từ đất đó chiếm 70% giá trị cái nhà mua). Má ảnh tỉnh queo, bảo là chỉ cho chồng chứ không cho tôi, vì 2 vợ chồng hay gây lộn, sợ bỏ nhau mất công!!! Thời gian đầu tôi rất cay cú và phẫn nộ, nhưng sau này nghĩ lại, mình lấy ảnh, đẻ con ra rồi. Tấm thân mình còn gả cho chồng thì tính chi miếng đất đó. Từ đó tôi chỉ tập trung công việc của tôi . Nhưng có 1 điều mà tôi thấy tôi khôn hơn rồi, đó là nuôi dưỡng và tập trung vào mình, con mình, cha mẹ anh em ruột của mình, đừng mong cầu gì ở chồng và gia đình chồng. Vậy thì mình sẽ thấy nhẹ nhàng hơn và cũng dễ xử lý khi sau này có xảy ra việc gì.
Nguyễn Thị Huệ 08-08-2022 08:16:57
Trường hợp của bạn cũng không phải hiếm, bản thân tôi cũng có những cảm xúc như bạn khi cùng hoàn cảnh như bạn. Nhưng tôi chọn cách phớt lờ, họ coi trọng tiền bạc của họ thì cứ việc giữ, còn tôi có kế hoạch kiếm tiền và từ đó, tôi độc lập về tài chính, cũng không chia sẻ với chồng. Tôi cố gắng chăm lo cha mẹ mình và các con tốt hơn bằng đồng tiền mình kiếm được. Chồng sống cạnh tôi nhưng như một người ngoài, tình cảm và sự tôn trọng anh cũng không còn như trước, tôi sẵn sàng đối mặt nếu hôn nhân đổ vỡ. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi rất thoải mái, ung dung tự tại với cuộc sống của mình. Bạn cân nhắc một cách phù hợp trong việc hợp tác, đối xử với chồng, chỉ khi nào thấy rằng cuộc hôn nhân quá tiêu cực thì khi đó mới tính chuyện ly hôn.
Khi người chồng ưu tiên gần như toàn bộ nguồn lực cho bên nội, đó là điều nên chấp nhận hay là điều cần được nói ra, bàn lại?
Tôi chợt nhận ra, cột mốc 30 không đến bằng những cú rẽ ngoạn mục, mà âm thầm gõ cửa, trao cho mỗi người phụ nữ những tấm vé khác nhau.
Nếu hôm nay có thể đưa cha mẹ đến những nơi chưa từng đến, ăn những món ngon cha mẹ chưa được ăn thì đó đã là một điều may mắn.
Mấy hôm nay, mẹ Hiền cứ ra vào thẫn thờ. Ánh mắt mẹ xa xăm, nhìn vào bảng điện tử cập nhật giá vàng mà lòng nặng trĩu.
Biết bao người đi về trên phố là biết bao những câu chuyện khác nhau ở tuổi trung niên, mà nếu ngồi lại có lẽ cũng sẽ là kẻ khóc người cười.
Tôi học cách dành ra một khoản tiết kiệm rõ ràng cho tương lai và một khoản khác để tận hưởng hiện tại: ăn một bữa ngon khi mệt...
Nhà là mái ấm, là nơi những cơn phiền muộn dừng lại sau cánh cửa, nơi lưu giữ những mảnh ký ức lấp lánh của đời người.
Mỗi lần mua vàng, Hằng để vào hũ. Nhìn hũ vàng ngày một đầy lên, Hằng cảm thấy yên tâm. Ngắm nghía thành quả, mệt mỏi gì cũng tan biến.
Hồng đau khổ khi 40 tuổi vẫn chưa có được ngôi nhà riêng để nâng niu, chăm chút.
Đàn bà đâu chỉ bỏ tiền, họ bỏ ra cả thanh xuân rực rỡ nhất, đặt cược cả cuộc đời để “sắm” một ông chồng.
Với người trẻ, giáp tết là thời gian của những bản kế hoạch, KPI, tăng ca; với người già, đó là thời điểm trái tim thức dậy sớ, mong ngóng con cháu.
Em gom tiền người thân, chơi "tất tay" vào canh bạc mua vàng lướt sóng kiếm lời.
Nghi ngờ bạn đời ngoại tình, nhiều người chọn cách bắt ghen trên giường, nhưng các dấu hiệu phòng the thường thiếu cơ sở.
Trung niên là lúc người ta buộc phải nhìn lại mình, giữa những cuộc gặp tưởng vui, để đối diện khác biệt, mỏi mệt và câu hỏi: phía trước còn gì?
Tôi đang đi làm, vợ cứ nhắn tin, gọi điện kể lể, than thở, bàn tới bàn lui chuyện bán vàng cắt lỗ hay cứ ghim hàng chờ giá lên trở lại.
Như vòng tuần hoàn lặp lại suốt 7 năm qua, cứ đến gần tết vợ chồng chị lại cãi nhau to.
Mấy hôm nay Sài Gòn se lạnh. Thấp thoáng trong từng câu chuyện của mọi người, mùa xuân như đang chầm chậm ghé ngang cửa.
Khi giá vàng liên tục lập đỉnh từng ngày, từng giờ, thứ kim loại vô tri ấy lại trở thành một phép thử tình thân.