Muôn kiểu... tiền đày

09/10/2019 - 11:30

PNO - Cuộc sống đủ đầy, nhưng vẫn lao động sống chết, tiết kiệm đến mức tối đa, ngay cả viên thuốc cho bản thân khi yếu mệt cũng không dám uống, lúc nào cũng chăm chăm để dành tiền “phòng khi hữu sự”... Đó hẳn là bị tiền đày!

Có ai sống mà không cần tiền? Bởi những nhu cầu cơm ăn, áo mặc, con cái học hành, mua xe, sắm nhà, hiếu hỉ cha mẹ hai bên… đều là những nhu cầu thiết yếu. Và tất cả đều cần đến tiền.

Người bị tiền đày thì lại khác. Đó là khi họ đã có cuộc sống đủ đầy, nhưng vẫn lao động sống chết, tiết kiệm đến mức tối đa, ngay cả viên thuốc cho bản thân khi yếu mệt cũng không dám uống, và lúc nào cũng chăm chăm để dành tiền “phòng khi hữu sự” (mà chẳng biết là sự gì).

Muon kieu... tien day
Ảnh minh họa

Nhung - bạn tôi bảo: “Từ nhỏ tao đã phải sống thiếu thốn. Con gái tới tuổi ăn tuổi lớn mà chưa ngày nào được một bữa no, lên lớp Mười không có áo dài mới để mặc, toàn phải mặc lại áo màu “cháo lòng” của các chị hàng xóm cho. Xe đạp thì cũ mèm.

Thời sinh viên chưa một lần ăn hàng quán cho đỡ thèm. Cứ ở trường thì ăn mì gói, về quê thì gom nào mít, nào ổi, nào khế, nào rau củ quả… lên Sài Gòn ăn dần để tiết kiệm. May lấy được ông chồng khá giả nên cuộc sống cũng dễ thở hơn.

Nhưng quãng đời nghèo khó thiếu hụt thời thơ bé cứ ám ảnh tao. Nên giờ tao không thể ăn chơi phung phí. Cứ hễ nghe chồng rủ đi du lịch đây đó, thay vật dụng gia đình mới với giá tiền đó… là tao quy ra so với ngày xưa mua được bao nhiêu thùng gạo, bao nhiêu chục hột vịt… mà tiếc đứt ruột”.

Cô bạn tên Hằng thì quyết liệt bảo vệ lý do tự nguyện bị tiền đày của mình: “Còn tao hả, thằng chả làm tháng hai, ba chục “củ”, đưa tao một nửa, một nửa đi “từ thiện” cho “em gái“ mới ghê! Mà chả nuôi gần hai năm tao mới biết. Vậy là tao phải giả bộ nghèo khổ, nay than tiền học con tăng, mai quần áo sách tập hết, mốt vật dụng gia đình hư hao phải mua sắm, bữa kia đám cưới, đám hỏi, đám giỗ, thôi nôi… nhà cha mẹ họ hàng hai bên.

Thiệt với tụi bây chứ nhiều khi tao cũng thấy nhục lắm, nhưng vì phải bảo vệ chủ quyền tấm thẻ ATM đó nên tao buộc lòng phải thế. Thậm chí tao còn canh mấy dịp chả sắp được thưởng, tao nói tao bị bệnh cần tiền đi khám. Có vậy chả mới chịu “ói” ra tiền chứ”.

Muon kieu... tien day
Ảnh minh họa

Bọn tôi thở dài đánh sượt, vì dù là câu chuyện của Hằng, nhưng dường như ai cũng thấy bóng dáng mình trong đó. Đôi khi phụ nữ phải chịu “nhục” vì tiền đày, để giữ hầu bao của gia đình không bị rơi rớt ra ngoài.

Một cô bạn khác tên Giang bảo rằng cô ấy là mẫu người vì tham mà bị tiền đày. Giang tốt nghiệp đại học loại giỏi nhưng xin việc mãi chả được. Hai sáu tuổi vẫn ăn bám mẹ cha, đôi lúc phải xin luôn cả tiền mua mỹ phẩm, sửa xe… Cha mẹ mắng riết cũng chán nên giục Giang “lấy chồng cho xong”. Nhưng biết lấy ai bây giờ? 

Cạnh nhà Giang là văn phòng một công ty nước ngoài. Anh trưởng văn phòng người Úc cần một trợ lý giỏi ngoại ngữ, giỏi giao tiếp, và rành nghiệp vụ kế toán. Giang hội đủ tất cả điều kiện đó và được nhận vào làm. Mỗi ngày thấy anh chàng trưởng văn phòng cứ cơm hộp, trà đá, Giang bèn mời anh hằng ngày sang nhà mình dùng cơm, có rau, có cá tươi, chỉ là “thêm chén thêm đũa”.

“Anh sếp” cũng không khách sáo từ chối, tiền chợ mỗi tháng anh “phụ” gấp đôi tiền cơm văn phòng. Lâu ngày, người phát hiện ra “anh sếp” rất bình dân và tốt bụng không phải là Giang mà là ba của Giang. Nhà chỉ có một cô con gái, những việc cần bàn tay đàn ông như leo trèo, khoan tường, sửa điện… đều do ba Giang làm hoặc thuê người.

Giờ mỗi sớm mỗi chiều có “anh ngoại quốc” làm giúp, lắm khi một già một trẻ còn uống trà và trò chuyện với nhau bằng ngôn ngữ cơ thể, ba Giang cảm thấy rất hài lòng. Nên chỉ một năm rưỡi sau ngày “anh sếp” sang ăn cơm chung với gia đình, Giang đã chấp nhận lời cầu hôn của anh.

Cưới nhau xong, vợ chồng vẫn làm chung một công ty. Từ khi Giang cấn bầu, anh bảo vợ nghỉ ngơi cho khỏe. Nhưng vì “tham tiền” nên Giang vẫn xin chồng đi làm cho đến ngày sinh. Sáu tháng hậu sản qua nhanh, Giang khấp khởi mong ngày trở lại với công việc, không phải vì thiếu hụt, mà vì yêu thích môi trường làm việc chuyên nghiệp với chồng và các cộng sự, lương lại cao. Nhưng chồng Giang không đồng ý.

Anh bảo cô nghỉ thêm cho đến khi con hai tuổi, lương tháng anh vẫn trả đều đặn như khi cô đi làm. “Tụi mày biết mà, tuổi trẻ qua rất nhanh, ngồi nhà tao thấy phí làm sao ấy! Vậy là tao vẫn… lãnh lương chồng phát, nhưng tao làm thêm việc bán hàng online. Tiền bán được tao đi làm từ thiện, mua tã sữa, quần áo… cho mấy trại cô nhi” - Giang nói.

Vậy đó, làm đàn bà, có ai mà không bị tiền đày. Quan trọng là ta để tờ giấy có số đầy ma lực ấy “đày” mình bằng cách nào thôi. 

Trang Đào

 
Array ( [news_id] => 1392342 [news_title] => Muôn kiểu... tiền đày [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 166622_12-shutterstock-688313311-943376.jpg [news_subcontent] => Cuộc sống đủ đầy, nhưng vẫn lao động sống chết, tiết kiệm đến mức tối đa, ngay cả viên thuốc cho bản thân khi yếu mệt cũng không dám uống, lúc nào cũng chăm chăm để dành tiền “phòng khi hữu sự”... Đó hẳn là bị tiền đày! [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Cuộc sống đủ đầy, nhưng vẫn lao động sống chết, tiết kiệm đến mức tối đa, ngay cả viên thuốc cho bản thân khi yếu mệt cũng không dám uống, lúc nào cũng chăm chăm để dành tiền “phòng khi hữu sự”... Đó hẳn là bị tiền đày! [news_content] =>

Có ai sống mà không cần tiền? Bởi những nhu cầu cơm ăn, áo mặc, con cái học hành, mua xe, sắm nhà, hiếu hỉ cha mẹ hai bên… đều là những nhu cầu thiết yếu. Và tất cả đều cần đến tiền.

Người bị tiền đày thì lại khác. Đó là khi họ đã có cuộc sống đủ đầy, nhưng vẫn lao động sống chết, tiết kiệm đến mức tối đa, ngay cả viên thuốc cho bản thân khi yếu mệt cũng không dám uống, và lúc nào cũng chăm chăm để dành tiền “phòng khi hữu sự” (mà chẳng biết là sự gì).

Muon kieu... tien day
Ảnh minh họa

Nhung - bạn tôi bảo: “Từ nhỏ tao đã phải sống thiếu thốn. Con gái tới tuổi ăn tuổi lớn mà chưa ngày nào được một bữa no, lên lớp Mười không có áo dài mới để mặc, toàn phải mặc lại áo màu “cháo lòng” của các chị hàng xóm cho. Xe đạp thì cũ mèm.

Thời sinh viên chưa một lần ăn hàng quán cho đỡ thèm. Cứ ở trường thì ăn mì gói, về quê thì gom nào mít, nào ổi, nào khế, nào rau củ quả… lên Sài Gòn ăn dần để tiết kiệm. May lấy được ông chồng khá giả nên cuộc sống cũng dễ thở hơn.

Nhưng quãng đời nghèo khó thiếu hụt thời thơ bé cứ ám ảnh tao. Nên giờ tao không thể ăn chơi phung phí. Cứ hễ nghe chồng rủ đi du lịch đây đó, thay vật dụng gia đình mới với giá tiền đó… là tao quy ra so với ngày xưa mua được bao nhiêu thùng gạo, bao nhiêu chục hột vịt… mà tiếc đứt ruột”.

Cô bạn tên Hằng thì quyết liệt bảo vệ lý do tự nguyện bị tiền đày của mình: “Còn tao hả, thằng chả làm tháng hai, ba chục “củ”, đưa tao một nửa, một nửa đi “từ thiện” cho “em gái“ mới ghê! Mà chả nuôi gần hai năm tao mới biết. Vậy là tao phải giả bộ nghèo khổ, nay than tiền học con tăng, mai quần áo sách tập hết, mốt vật dụng gia đình hư hao phải mua sắm, bữa kia đám cưới, đám hỏi, đám giỗ, thôi nôi… nhà cha mẹ họ hàng hai bên.

Thiệt với tụi bây chứ nhiều khi tao cũng thấy nhục lắm, nhưng vì phải bảo vệ chủ quyền tấm thẻ ATM đó nên tao buộc lòng phải thế. Thậm chí tao còn canh mấy dịp chả sắp được thưởng, tao nói tao bị bệnh cần tiền đi khám. Có vậy chả mới chịu “ói” ra tiền chứ”.

Muon kieu... tien day
Ảnh minh họa

Bọn tôi thở dài đánh sượt, vì dù là câu chuyện của Hằng, nhưng dường như ai cũng thấy bóng dáng mình trong đó. Đôi khi phụ nữ phải chịu “nhục” vì tiền đày, để giữ hầu bao của gia đình không bị rơi rớt ra ngoài.

Một cô bạn khác tên Giang bảo rằng cô ấy là mẫu người vì tham mà bị tiền đày. Giang tốt nghiệp đại học loại giỏi nhưng xin việc mãi chả được. Hai sáu tuổi vẫn ăn bám mẹ cha, đôi lúc phải xin luôn cả tiền mua mỹ phẩm, sửa xe… Cha mẹ mắng riết cũng chán nên giục Giang “lấy chồng cho xong”. Nhưng biết lấy ai bây giờ? 

Cạnh nhà Giang là văn phòng một công ty nước ngoài. Anh trưởng văn phòng người Úc cần một trợ lý giỏi ngoại ngữ, giỏi giao tiếp, và rành nghiệp vụ kế toán. Giang hội đủ tất cả điều kiện đó và được nhận vào làm. Mỗi ngày thấy anh chàng trưởng văn phòng cứ cơm hộp, trà đá, Giang bèn mời anh hằng ngày sang nhà mình dùng cơm, có rau, có cá tươi, chỉ là “thêm chén thêm đũa”.

“Anh sếp” cũng không khách sáo từ chối, tiền chợ mỗi tháng anh “phụ” gấp đôi tiền cơm văn phòng. Lâu ngày, người phát hiện ra “anh sếp” rất bình dân và tốt bụng không phải là Giang mà là ba của Giang. Nhà chỉ có một cô con gái, những việc cần bàn tay đàn ông như leo trèo, khoan tường, sửa điện… đều do ba Giang làm hoặc thuê người.

Giờ mỗi sớm mỗi chiều có “anh ngoại quốc” làm giúp, lắm khi một già một trẻ còn uống trà và trò chuyện với nhau bằng ngôn ngữ cơ thể, ba Giang cảm thấy rất hài lòng. Nên chỉ một năm rưỡi sau ngày “anh sếp” sang ăn cơm chung với gia đình, Giang đã chấp nhận lời cầu hôn của anh.

Cưới nhau xong, vợ chồng vẫn làm chung một công ty. Từ khi Giang cấn bầu, anh bảo vợ nghỉ ngơi cho khỏe. Nhưng vì “tham tiền” nên Giang vẫn xin chồng đi làm cho đến ngày sinh. Sáu tháng hậu sản qua nhanh, Giang khấp khởi mong ngày trở lại với công việc, không phải vì thiếu hụt, mà vì yêu thích môi trường làm việc chuyên nghiệp với chồng và các cộng sự, lương lại cao. Nhưng chồng Giang không đồng ý.

Anh bảo cô nghỉ thêm cho đến khi con hai tuổi, lương tháng anh vẫn trả đều đặn như khi cô đi làm. “Tụi mày biết mà, tuổi trẻ qua rất nhanh, ngồi nhà tao thấy phí làm sao ấy! Vậy là tao vẫn… lãnh lương chồng phát, nhưng tao làm thêm việc bán hàng online. Tiền bán được tao đi làm từ thiện, mua tã sữa, quần áo… cho mấy trại cô nhi” - Giang nói.

Vậy đó, làm đàn bà, có ai mà không bị tiền đày. Quan trọng là ta để tờ giấy có số đầy ma lực ấy “đày” mình bằng cách nào thôi. 

Trang Đào

[news_source] => [news_tag] => thu nhập thấp,tài chính,khó khăn,vợ chồng,nỗi lo tiền bạc,tiền đày [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-10-09 11:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-10-09 11:30:00 [news_relate_news] => 9505,109442,128616,131612,132640,132641,1392456 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/muon-kieu-tien-day-166622/ [news_urlid] => 166622 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2534 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/muon-kieu-tien-day-a1392342.html [tag] => thu nhập thấptài chínhkhó khănvợ chồngnỗi lo tiền bạctiền đày [daynews2] => 2019-10-09 11:30 [daynews] => 09/10/2019 - 11:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…