PNO - Tủi thân mà nước mắt cứ chảy ngược vào trong, hóa ra đâu phải cứ cho đi, cứ thương là sẽ nhận lại sự quan tâm tương xứng.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngọc Dung Cách đây 43 phút
Cả nhà cùng nhau làm bếp, cùng nhau dọn dẹp. Dù là mẹ, là vợ cũng không ai có nghĩa vụ phải hầu hạ ai nhé, con người là bình đẳng.
Quốc Trường Cách đây 44 phút
Bà vợ tôi giống cô này. Cứ tới bữa cơm là loay hoay ở đẩu ở đâu. Gọi thì cứ nói với ra là cả nhà ăn trước đi, còn đang dở tay. Xong ra tới nơi người ta ăn hết rồi lại xị mặt, làm như ai ức hiếp mình ý. Lắm chuyện quá!
Thu Hương Cách đây 46 phút
Phải học cách thương lấy thân mình chứ nhỉ. Tôi ghét nhất kiểu phụ nữ hở tí là than vãn, kêu ca, yếu đuối. Mạnh mẽ lên xem nào?
Phạm Ngọc Cách đây 1 giờ
Con cái nó vô tâm thì thôi đi, ông chồng là cố tình làm lơ chứ bạn đời không thể không cảm nhận được tâm trạng của vợ mình nhé. Người đáng trách nhất là ông chồng, thờ ơ với sự tủi thân và vất vả của vợ.
Lệ Quyên Cách đây 1 giờ
Tôi cũng thường hay nói với chồng con tôi là, ủa cả nhà không nhìn thấy à, cứ ngồi ì ra đó. Mẹ đã nấu cơm rồi thì tới giờ phải ra mà dọn lên, ăn xong phụ nhau rửa dọn chứ? Không nói thì chồng con không biết đâu, đừng hy vọng họ tự thấy tự hiểu. Muốn gì phải nói ra chị ạ.
Mạnh Thắng Cách đây 1 giờ
Chị tự làm khổ mình. Chị đừng tự áp lực nữa, buông bỏ việc nhà và đi chơi với bạn bè đi. Không có chị gia đình vẫn vận hành tốt, chị cứ rủ các hội chị em đi du lịch 1 tuần rồi quay về xem nhà có ai làm sao không.
Sơn Cách đây 2 giờ
Các bà rất hay kiểu đó, gì cũng đòi tự làm, lúc cơm dọn ra cứ loay hoay trong bếp mãi chẳng ra rồi lại đổ cho chẳng ai quan tâm, tủi thân nọ kia. Nhiễu lắm! Thế sao không ra mà ăn cùng cả nhà, rúc trong bếp làm gì? Ai bắt đâu?
Nhiễu
Muốn biết rúc trong bếp làm gì, thì đứng dậy, vô bếp xem đi bạn. Nếu trong bếp vẫn còn việc phải làm cho bữa ăn thì cùng làm cho xong rồi cùng ăn. Có ai bắt bạn phải đi làm kiếm tiền nuôi con không? Người có trách nhiệm tự biết phải làm gì mà. Cả nhà cùng ngồi yên nhìn nhau , không có gì để ăn thì hết nhiễu không?
Ngọc Anh Cách đây 2 giờ
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Do chị ôm hết vào, tạo thành thói quen xấu cho chồng con, chị kêu ca gì nữa. Chị không biết thương bản thân sao người khác thương chị được?
Lê Mi Cách đây 2 giờ
Sự nuông chiều dung dưỡng ra những kẻ vô tâm, ích kỷ chứ sao nữa.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.
Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
Nếu cô ấy không tham gia, anh đang gánh toàn bộ việc điều hành gia đình, không chỉ là kiếm tiền và điều đó về lâu dài sẽ khiến anh kiệt sức.
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.
Tôi chỉ như một cái sọt để bạn thân xả đi những rác rưởi cảm xúc, còn tâm tư của tôi chẳng hề có giá trị với cô ấy.
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.