Lẽ nào cả cuộc đời dài chịu đựng chỉ vì con?

18/05/2017 - 06:30

PNO - Tôi lớn lên trong một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tuổi thơ tôi là những tuần chia thành hai nửa, từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi chỉ có mẹ, Chủ nhật tôi lại chỉ có cha.

Tôi lớn lên trong một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tuổi thơ tôi là những tuần chia thành hai nửa, từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi chỉ có mẹ, Chủ nhật tôi lại chỉ có cha.

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?
Ảnh minh họa

Những sáng Chủ nhật mẹ thường gọi tôi dậy sớm. Ăn sáng xong, mẹ cho tôi mặc đầm, chải tóc hai sừng và mang giày búp bê. Tôi có riêng cái ba lô màu hồng hình con thỏ cho ngày Chủ nhật, đựng cái mũ vải, khăn mặt, chai nước lọc, xấp giấy mềm và cả cái áo mưa với đôi dép hình con mèo.

Khi cha đến, mẹ dặn dò: “Trời nắng nhớ đội mũ cho con. Đừng cho con uống nước ngọt. Đừng xài khăn sẵn ở quán, không sạch đâu. Mang giày cả ngày bí lắm, nhắm chừng mà thay dép cho con”. Vậy đó, mẹ luôn chuẩn bị cho tôi mọi thứ thật tươm tất, trong khi cha chỉ có việc dắt tôi đi. Một tay cha nắm tay tôi, tay kia cha xách cái ba lô con thỏ.

Cha thường tới sớm. Bà nội giải thích, vì cha muốn có thêm thời gian của ngày. Mẹ lắc đầu, trách đúng là đàn ông chẳng biết nghĩ sâu xa, mỗi tuần chỉ có được ngày chủ nhật mà lại bắt con bé phải dậy sớm. Nhưng rồi cũng ổn thôi, vì cứ tối thứ Bảy là mẹ bắt tôi phải đi ngủ sớm.

Dì tôi nói, mẹ là người vợ cũ tốt tính, cha cũng là ông chồng cũ biết điều. Buổi chiều khi tôi trở về với mẹ, hai sừng tóc bị sụp xuống là dấu tích của việc có đội mũ. Đợi cha đi khuất, mẹ mở ba lô kiểm tra thấy chai nước lọc đã cạn, cái khăn đã nhàu nhò chứng tỏ từng được sử dụng, đôi dép lấm lem…

Tất cả cho thấy cha đã làm đúng những gì mẹ dặn. Lại thêm một phong bì đựng tờ tiền có dòng chữ: “Anh chẳng biết mua quà gì cho con, sợ không vừa ý em. Nhờ em mua giùm”. Mẹ lại nhún vai, lẩm bẩm: “Nếu trước kia mà xử sự được vậy thì…”.

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?

Nhưng, đó chỉ là những hôm đi chơi công viên mới như vậy thôi, chứ Chủ nhật nào mà tôi về nhà nội thì rất khác. “Cháu ăn sáng với mẹ rồi hả?” - nội hỏi mà không cần nghe tôi trả lời - ”Ờ, ăn sáng rồi thì giờ mình ăn vặt cho vui miệng". Rồi bánh bông lan, đông sương, chè đậu đỏ... cô út ép tôi ăn hết món này đến món khác, mà món nào cũng ngọt lịm.

Bữa trưa cô út bày ra nấu hủ tíu Nam Vang, lẩu miền Tây, có bữa là mì Quảng hoặc món gì đó mà cái tên luôn có cái đuôi địa danh, đòi hỏi gia vị phải đúng kiểu đến nỗi cô cứ phải nhờ cha chạy xe mấy vòng mua thêm thứ gì đó mà sáng đi chợ cô quên.

Cả nhà như rộn ràng hẳn lên. Bà nội nói cô út lười bếp núc lắm, vì có tôi cô mới chịu nấu, tôi phải ăn hết một tô bự để không phụ công của cô. Cứ vậy, Chủ nhật nào đi chơi nhà nội về tôi cũng ưỡn bụng cho mẹ thấy tôi đã no căng.

Tôi còn lúc lắc đầu khoe hai sừng tóc đã được thắt lại thành mấy cái bím, cài thêm mấy cái nơ. Tôi còn giang hai tay cho mẹ nhìn hai túi quà tú ụ bánh kẹo và đồ chơi, có hôm lại giơ chân đang mang đôi giày mới...

Tôi thích cha dẫn về nhà nội chơi hơn là đi công viên, không phải vì được có nhiều quà, mà quan trọng là vì Chủ nhật nào tôi đi chơi nhà nội về thì bà hàng xóm cũng cười cười với mẹ: “Chia tay rồi mà cha con bà cháu vẫn thương nhau như vậy, còn chờ gì nữa mà không hàn gắn lại?”.

Những lúc ấy, tôi chỉ muốn cho bà hàng xóm tất cả bánh kẹo mình đang có để được nghe bà lặp lại thêm nhiều lần nữa câu ấy. Mong biết mấy. Nhưng rồi một hôm, trong bếp không chỉ có mỗi cô út như thường lệ mà còn có thêm một người phụ nữ khác.

Bà nội kéo tôi vào phòng, thì thầm: “Cháu ngoan với cô ấy cho cha vui nghe”. Vậy là, bánh bông lan, đông sương và chè đậu đỏ đã không còn ngọt ngào nữa, món bún bò Huế bữa trưa tôi được nấu riêng một tô không ớt mà nước mắt vẫn chực trào ra. 

Giờ đây, khi một hai mối tình đã trôi qua, tôi nghĩ mình sẽ sống độc thân suốt đời. Nỗi hụt hẫng thời thơ ấu như vẫn tiếp tục lớn lên trong tôi. Càng ngày tôi càng thấy sợ. Tôi không dám tin. Tôi lo mình lầm lẫn. Tôi ám ảnh cái viễn cảnh mình sẽ làm người ta thất vọng...

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?

Nhưng, tôi chẳng thể nào trốn tránh được quy luật tự nhiên. Anh xuất hiện, kéo tôi ra khỏi vỏ ốc đang trú ẩn. Anh giúp tôi nở lại nụ cười nhìn tới tương lai có một người cùng mình xây đắp mái ấm. 

Có một dạo, anh đi làm rất thất thường, có khi suốt từ sáng sớm đến chiều tối mới về. Lại có hôm ôm cái laptop nằm nhà cả ngày. Tôi hỏi, anh gắt: “Công việc đòi hỏi phải vậy, em không thông cảm được thì tùy”. Tiếng “tùy” như lưỡi dao cứa ngang trái tim, tôi chỉ biết im lặng.

Tìm hiểu qua đồng nghiệp của anh, biết tình hình công ty rất căng vì có mấy hợp đồng liên tục bị chậm trễ, tôi hiểu hơn nỗi lo và cơn cáu kỉnh của anh, nhưng vẫn không sao quên được tiếng “tùy” anh đã gằn giọng để chặn những câu hỏi của tôi. 

Cuộc sống gia đình không tránh khỏi những lúc bất hòa. Anh nhanh chóng nhận ra điểm yếu của tôi là sợ ly hôn! Anh biết, chỉ cần anh nói “tùy em” hoặc thẳng thừng “thôi mình chia tay đi” là tôi nín lặng ngay.

Nín lặng mà lòng tôi nổi sóng, chỉ muốn chụp lấy giấy bút viết ngay tờ đơn anh đang thách thức. Tôi ước gì mình chưa có con với anh! Một lần, hai lần, đến lần thứ ba anh lặp lại câu nói đó thì tôi hiểu không phải anh lỡ lời. 

Tôi biết anh yêu vợ con. Nhưng, nhìn người đàn ông của mình ngủ say sau lời giải thích thản nhiên ấy, tôi không khỏi dấy lên câu hỏi, anh thật lòng yêu sao lại không thấy khi anh nói vậy, nỗi tổn thương trong tôi là rất lớn? Tôi rùng mình với câu hỏi chồng mình vô tư hay vô cảm?

Ai đó nói, có bao nhiêu trái tim thì có bấy nhiêu cách yêu, vậy trái tim anh bằng gỗ đá sao? Nhiều đêm tôi nhìn chồng trong giấc ngủ, vò xé với những suy nghĩ tiêu cực đó. Ký ức lại trỗi dậy, tôi nhớ hình ảnh cha tôi xách cái ba lô con thỏ. Hồi đó, khi đưa tôi đi học mẹ luôn để tôi tự đeo ba lô, là cách mẹ dạy tôi tự lập.

Nhưng, Chủ nhật thì mẹ im lặng để cha xách ba lô cho tôi. Rồi hình ảnh người đàn ông cao lớn xách cái ba lô màu hồng nhỏ xíu, hai cái tai thỏ rung rinh nhòe đi, thay vào đó là chồng tôi...

Không. Con tôi sẽ không phải lặp lại cái hành trình tuổi thơ mỗi tuần chia đôi như tôi ngày trước. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Nhưng lẽ nào cả cuộc đời dài chịu đựng chỉ vì con?

Nguyên Hương

 
Array ( [news_id] => 7404 [news_title] => Lẽ nào cả cuộc đời dài chịu đựng chỉ vì con? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 100648_4-1-1781457.jpg [news_subcontent] => Tôi lớn lên trong một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tuổi thơ tôi là những tuần chia thành hai nửa, từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi chỉ có mẹ, Chủ nhật tôi lại chỉ có cha. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Tôi lớn lên trong một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tuổi thơ tôi là những tuần chia thành hai nửa, từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi chỉ có mẹ, Chủ nhật tôi lại chỉ có cha. [news_content] =>

Tôi lớn lên trong một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tuổi thơ tôi là những tuần chia thành hai nửa, từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi chỉ có mẹ, Chủ nhật tôi lại chỉ có cha.

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?
Ảnh minh họa

Những sáng Chủ nhật mẹ thường gọi tôi dậy sớm. Ăn sáng xong, mẹ cho tôi mặc đầm, chải tóc hai sừng và mang giày búp bê. Tôi có riêng cái ba lô màu hồng hình con thỏ cho ngày Chủ nhật, đựng cái mũ vải, khăn mặt, chai nước lọc, xấp giấy mềm và cả cái áo mưa với đôi dép hình con mèo.

Khi cha đến, mẹ dặn dò: “Trời nắng nhớ đội mũ cho con. Đừng cho con uống nước ngọt. Đừng xài khăn sẵn ở quán, không sạch đâu. Mang giày cả ngày bí lắm, nhắm chừng mà thay dép cho con”. Vậy đó, mẹ luôn chuẩn bị cho tôi mọi thứ thật tươm tất, trong khi cha chỉ có việc dắt tôi đi. Một tay cha nắm tay tôi, tay kia cha xách cái ba lô con thỏ.

Cha thường tới sớm. Bà nội giải thích, vì cha muốn có thêm thời gian của ngày. Mẹ lắc đầu, trách đúng là đàn ông chẳng biết nghĩ sâu xa, mỗi tuần chỉ có được ngày chủ nhật mà lại bắt con bé phải dậy sớm. Nhưng rồi cũng ổn thôi, vì cứ tối thứ Bảy là mẹ bắt tôi phải đi ngủ sớm.

Dì tôi nói, mẹ là người vợ cũ tốt tính, cha cũng là ông chồng cũ biết điều. Buổi chiều khi tôi trở về với mẹ, hai sừng tóc bị sụp xuống là dấu tích của việc có đội mũ. Đợi cha đi khuất, mẹ mở ba lô kiểm tra thấy chai nước lọc đã cạn, cái khăn đã nhàu nhò chứng tỏ từng được sử dụng, đôi dép lấm lem…

Tất cả cho thấy cha đã làm đúng những gì mẹ dặn. Lại thêm một phong bì đựng tờ tiền có dòng chữ: “Anh chẳng biết mua quà gì cho con, sợ không vừa ý em. Nhờ em mua giùm”. Mẹ lại nhún vai, lẩm bẩm: “Nếu trước kia mà xử sự được vậy thì…”.

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?

Nhưng, đó chỉ là những hôm đi chơi công viên mới như vậy thôi, chứ Chủ nhật nào mà tôi về nhà nội thì rất khác. “Cháu ăn sáng với mẹ rồi hả?” - nội hỏi mà không cần nghe tôi trả lời - ”Ờ, ăn sáng rồi thì giờ mình ăn vặt cho vui miệng". Rồi bánh bông lan, đông sương, chè đậu đỏ... cô út ép tôi ăn hết món này đến món khác, mà món nào cũng ngọt lịm.

Bữa trưa cô út bày ra nấu hủ tíu Nam Vang, lẩu miền Tây, có bữa là mì Quảng hoặc món gì đó mà cái tên luôn có cái đuôi địa danh, đòi hỏi gia vị phải đúng kiểu đến nỗi cô cứ phải nhờ cha chạy xe mấy vòng mua thêm thứ gì đó mà sáng đi chợ cô quên.

Cả nhà như rộn ràng hẳn lên. Bà nội nói cô út lười bếp núc lắm, vì có tôi cô mới chịu nấu, tôi phải ăn hết một tô bự để không phụ công của cô. Cứ vậy, Chủ nhật nào đi chơi nhà nội về tôi cũng ưỡn bụng cho mẹ thấy tôi đã no căng.

Tôi còn lúc lắc đầu khoe hai sừng tóc đã được thắt lại thành mấy cái bím, cài thêm mấy cái nơ. Tôi còn giang hai tay cho mẹ nhìn hai túi quà tú ụ bánh kẹo và đồ chơi, có hôm lại giơ chân đang mang đôi giày mới...

Tôi thích cha dẫn về nhà nội chơi hơn là đi công viên, không phải vì được có nhiều quà, mà quan trọng là vì Chủ nhật nào tôi đi chơi nhà nội về thì bà hàng xóm cũng cười cười với mẹ: “Chia tay rồi mà cha con bà cháu vẫn thương nhau như vậy, còn chờ gì nữa mà không hàn gắn lại?”.

Những lúc ấy, tôi chỉ muốn cho bà hàng xóm tất cả bánh kẹo mình đang có để được nghe bà lặp lại thêm nhiều lần nữa câu ấy. Mong biết mấy. Nhưng rồi một hôm, trong bếp không chỉ có mỗi cô út như thường lệ mà còn có thêm một người phụ nữ khác.

Bà nội kéo tôi vào phòng, thì thầm: “Cháu ngoan với cô ấy cho cha vui nghe”. Vậy là, bánh bông lan, đông sương và chè đậu đỏ đã không còn ngọt ngào nữa, món bún bò Huế bữa trưa tôi được nấu riêng một tô không ớt mà nước mắt vẫn chực trào ra. 

Giờ đây, khi một hai mối tình đã trôi qua, tôi nghĩ mình sẽ sống độc thân suốt đời. Nỗi hụt hẫng thời thơ ấu như vẫn tiếp tục lớn lên trong tôi. Càng ngày tôi càng thấy sợ. Tôi không dám tin. Tôi lo mình lầm lẫn. Tôi ám ảnh cái viễn cảnh mình sẽ làm người ta thất vọng...

Le nao ca cuoc doi dai chiu dung chi vi con?

Nhưng, tôi chẳng thể nào trốn tránh được quy luật tự nhiên. Anh xuất hiện, kéo tôi ra khỏi vỏ ốc đang trú ẩn. Anh giúp tôi nở lại nụ cười nhìn tới tương lai có một người cùng mình xây đắp mái ấm. 

Có một dạo, anh đi làm rất thất thường, có khi suốt từ sáng sớm đến chiều tối mới về. Lại có hôm ôm cái laptop nằm nhà cả ngày. Tôi hỏi, anh gắt: “Công việc đòi hỏi phải vậy, em không thông cảm được thì tùy”. Tiếng “tùy” như lưỡi dao cứa ngang trái tim, tôi chỉ biết im lặng.

Tìm hiểu qua đồng nghiệp của anh, biết tình hình công ty rất căng vì có mấy hợp đồng liên tục bị chậm trễ, tôi hiểu hơn nỗi lo và cơn cáu kỉnh của anh, nhưng vẫn không sao quên được tiếng “tùy” anh đã gằn giọng để chặn những câu hỏi của tôi. 

Cuộc sống gia đình không tránh khỏi những lúc bất hòa. Anh nhanh chóng nhận ra điểm yếu của tôi là sợ ly hôn! Anh biết, chỉ cần anh nói “tùy em” hoặc thẳng thừng “thôi mình chia tay đi” là tôi nín lặng ngay.

Nín lặng mà lòng tôi nổi sóng, chỉ muốn chụp lấy giấy bút viết ngay tờ đơn anh đang thách thức. Tôi ước gì mình chưa có con với anh! Một lần, hai lần, đến lần thứ ba anh lặp lại câu nói đó thì tôi hiểu không phải anh lỡ lời. 

Tôi biết anh yêu vợ con. Nhưng, nhìn người đàn ông của mình ngủ say sau lời giải thích thản nhiên ấy, tôi không khỏi dấy lên câu hỏi, anh thật lòng yêu sao lại không thấy khi anh nói vậy, nỗi tổn thương trong tôi là rất lớn? Tôi rùng mình với câu hỏi chồng mình vô tư hay vô cảm?

Ai đó nói, có bao nhiêu trái tim thì có bấy nhiêu cách yêu, vậy trái tim anh bằng gỗ đá sao? Nhiều đêm tôi nhìn chồng trong giấc ngủ, vò xé với những suy nghĩ tiêu cực đó. Ký ức lại trỗi dậy, tôi nhớ hình ảnh cha tôi xách cái ba lô con thỏ. Hồi đó, khi đưa tôi đi học mẹ luôn để tôi tự đeo ba lô, là cách mẹ dạy tôi tự lập.

Nhưng, Chủ nhật thì mẹ im lặng để cha xách ba lô cho tôi. Rồi hình ảnh người đàn ông cao lớn xách cái ba lô màu hồng nhỏ xíu, hai cái tai thỏ rung rinh nhòe đi, thay vào đó là chồng tôi...

Không. Con tôi sẽ không phải lặp lại cái hành trình tuổi thơ mỗi tuần chia đôi như tôi ngày trước. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Nhưng lẽ nào cả cuộc đời dài chịu đựng chỉ vì con?

Nguyên Hương

[news_source] => [news_tag] => tổn thương,chịu đựng,ly hôn,vì con [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-05-18 06:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-05-18 06:30:00 [news_relate_news] => 7392,9061,96972 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/le-nao-ca-cuoc-doi-dai-chiu-dung-chi-vi-con-100648/ [news_urlid] => 100648 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1487 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => [tag] => tổn thươngchịu đựngly hônvì con [daynews2] => 2017-05-18 06:30 [daynews] => 18/05/2017 - 06:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    18-06-2021 13:10

    Danh y Tuệ Tĩnh khuyên: sinh hoạt vợ chồng nên điều độ để “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần”, ích lợi hơn cho sức khỏe, tuổi xuân và trường thọ.

  • Người đàn ông thừa ra trong nhà

    Người đàn ông thừa ra trong nhà

    18-06-2021 05:59

    Nhìn ban công cải tạo lại, lòng tôi vẫn không vui. Sao vợ tôi không nói gì?

  • Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    17-06-2021 18:44

    Không bến đỗ, hoặc chưa có bến đỗ có thể coi là lận đận việc lập gia đình, nhưng chắc gì đã là "khổ"?

  • Chồng sống trong sợ hãi?

    Chồng sống trong sợ hãi?

    17-06-2021 10:51

    Người ta nói, COVID-19 là một phép thử khốc liệt về ý chí sinh tồn của con người. Phải chăng, phép thử này đang có kết quả ở gia đình em?

  • Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    17-06-2021 05:55

    Rồi những ngày ở nơi cách ly tập trung, anh chị vẫn ruột gan như lửa đốt lo lắng cho con trai ở nhà.

  • Cắt đứt với gia đình vợ

    Cắt đứt với gia đình vợ

    16-06-2021 13:39

    Ba em nói sắp tới giỗ má em, kêu thằng Ba (chồng em) về cho ba nói chuyện phải quấy. Em nghe mà lo lắng quá…

  • Nhắm mắt mà yêu chồng

    Nhắm mắt mà yêu chồng

    16-06-2021 06:00

    Đàn bà nhắm mắt để yêu không phải là mù quáng ngu muội, mà là sẽ bớt săm soi cố tìm ra khiếm khuyết để đay nghiến, dằn vặt nửa kia.

  • Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    15-06-2021 11:51

    Đêm khuya trời lạnh, anh chồng nằm cong queo trên chiếc ghế xếp ở hành lang. Người đàn ông hiền lành này đã làm khổ hai người phụ nữ.

  • Yêu xa khó lắm…

    Yêu xa khó lắm…

    15-06-2021 05:30

    Sau tất cả, yêu xa cần niềm tin và sự thấu hiểu. Có tin tưởng nhau, thấu hiểu nhau thì khoảng cách sẽ trở nên vô hình.

  • Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    14-06-2021 11:00

    Chồng em “tự cách ly” với vợ, nhất nhất giữ mình, thờ ơ chăn gối.

  • Tình cũ nên ngủ yên

    Tình cũ nên ngủ yên

    14-06-2021 05:34

    Tôi lấy cớ bận việc để từ chối gặp người yêu cũ. Tôi không sợ lửa gần rơm, tôi chỉ thấy khó xử...

  • Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    13-06-2021 19:56

    Hiến kế chị em vài phương pháp trì hoãn kỳ kinh kiểu cây nhà lá vườn, hiệu quả có hơi năm ăn năm thua nhưng cũng lắm khi nên thuốc ra trò.

  • Bí mật của ba chồng

    Bí mật của ba chồng

    13-06-2021 10:59

    Anh im lặng với tôi mấy ngày. Tôi thì nghĩ nát óc về mối quan hệ sai trái kia của ba và đấu tranh giữa việc nói hay không với chồng mình.

  • Mất tiền vì giấu kỹ

    Mất tiền vì giấu kỹ

    13-06-2021 05:53

    Qua hôm sau chị mới nhớ 46 triệu giấu trong hộp rượu. Chị điếng cả hồn, buồn bực tới nỗi tăng huyết áp…

  • Con ly hôn đi!

    Con ly hôn đi!

    12-06-2021 14:42

    Con rể tôi không có việc làm ổn định, lại ham cá độ, bài bạc, nợ nần khắp cả khu chung cư, may mà chưa đến nỗi bán nhà

  • Vợ giỏi phải giả… ngu?

    Vợ giỏi phải giả… ngu?

    12-06-2021 06:32

    Má nghe vợ chồng cô ly hôn, thở dài: “Má nói rồi, đàn bà đừng giỏi quá, phải giả ngu một chút để đàn ông khỏi ngại”.

  • Vợ đòi cách ly chồng

    Vợ đòi cách ly chồng

    11-06-2021 11:15

    Chị khóc, nói muốn qua nhà tôi ở “cách ly” vài ngày, vì chồng mới đập phá đồ. Gần mười năm cưới nhau, chưa khi nào anh nóng đến vậy.

  • Cứ cãi nhau... cho vui!

    Cứ cãi nhau... cho vui!

    11-06-2021 05:20

    “Ba mẹ thấy không, còn được ở bên nhau, còn được đặt cho nhau những câu hỏi, còn thấy tầm quan trọng của nhau là còn hạnh phúc lắm!”.