PNO - Phải chăng tôi nên tiếp tục nhịn để nhà cửa êm ấm? Người ngoài có thể cho rằng tôi vẫn sống sung sướng đấy thôi. Kinh tế khá giả, con cái ngoan ngoãn, chồng kiếm ra tiền, không bồ bịch, không nhậu nhẹt…
| Chia sẻ bài viết: |
L.M.Y 01-11-2023 20:23:08
Trong chuyện này tôi thấy chị có bà mẹ chồng rất thú vị ! Cái câu bà thì thào cho chị biết ông chồng đang ở nhà bà, và rồi còn " kệ nó" mới đáng yêu làm sao ! Được hậu thuẫn vậy mà chị còn áy náy tự xét lỗi mình thì quả là chị dỡ quá ! Đâu có cần phải "nổi dậy" gì, nhưng chị phải rõ ràng yêu cầu anh ta tôn trọng chị và ứng xử hợp lý. Bếp núc là chuyện của đàn bà, và chị đã mua thì anh phải bình tĩnh xem xét lại và góp ý, nếu có gì đó không ổn chứ không phải lên cơn tự ái vô lý rồi phá hoại. Trước mắt, kêu anh ta đền chị 14 triệu, nhé ! Đền xong nói chuyện tiếp, chưa đền khỏi nấu cơm. Mạnh mẽ lên !
Người qua đường 01-11-2023 14:59:01
Ko hiểu sao nghe chuyện của chị tôi thấy chị hèn quá. Chị như thế thì có đổi phương pháp gì người ta cũng leo lên đầu lên cổ chị ngồi thôi & chị chính là người dung túng cho việc đó.
Chưa nói lí do chị mua bếp là hợp lí, việc ông chồng thẳng tay ném bếp cái ầm như thế có khác gì ném vào mặt chị? Bếp ko phải mua từ tiền chồng, vậy đó ko phải là mua từ đồng lương chị đau lưng mỏi cổ làm ra sao? 14tr đâu phải ít. Chồng chị ko coi trọng sức lao động của chị, cũng như ko coi trọng chính bản thân chị. Vậy mà chưa nói gì nhiều, chị đã vội vơ lỗi vào mình. Chị yêu chồng nhưng lụy quá, lại hèn. Ba mẹ chị nhìn thấy con gái mình nâng niu trâng trọng bao năm về nhà chồng lại yếu thế như thế dù độc lập về kinh tế. Ko biết ông bà nghĩ sao nữa?
Chị mong con sẽ đồng hành với mình như một người bạn hiểu chuyện. Chị tin con sẽ trau dồi được tính cần kiệm, biết chia sẻ và mau chóng trưởng thành.
Đúng là mắt không thấy, lòng không đau, My từ từ buông xuống những gánh nặng quá khứ của chồng.
Tưởng thắng lớn, ai dè vợ chồng tôi mất hết tiền tiết kiệm vào tiền ảo.
Gặp lại vợ cũ ở đám cưới một người quen, Hùng bất ngờ đến thảng thốt. Trước mặt anh, Thu vừa quen vừa lạ, xinh đẹp, sang trọng và rất tự tin.
Ly hôn không xấu như con nghĩ. Việc có thể ở cạnh nhau đến cuối đời còn tùy thuộc duyên nợ của mỗi người.
Anh từng thề sẽ không lập gia đình, nhưng vì anh là con trai một, cha mẹ muốn có cháu bế bồng nên nhắm mắt đưa chân vào cuộc hôn nhân này.
Người già có những cách nghĩ, cách lo mà người trẻ chưa thể đồng cảm bởi có những đoạn đời khi đến và đi qua rồi mới hiểu, mới thương.
Từ ngày cưới vợ, Mạnh hiếm khi về thăm ba mẹ, cũng hiếm khi gọi điện thoại, mẹ cậu tủi thân lắm.
Tôi thấy bất ngờ nhất là chính những người phụ nữ từng khổ sở khi sinh thêm con lại thường động viên người khác sinh tiếp.
Không phải lúc nào sự dịu dàng cũng mang lại kết quả tối ưu. Lắm khi một chút 'hùng hổ' lại được việc hơn.
Biết nâng niu từng món ăn, cũng là cách trân trọng công sức của chính mình, điều đó chẳng có gì phải xấu hổ.
Hãy cứ yêu như nắng, đừng tính toán, đừng sợ hãi. Chỉ khi yêu hết lòng, người ta mới biết thế nào là được sống thật với trái tim mình.
Ra toà ly hôn, người vợ phải ra đi tay trắng. Cha mẹ chồng chuyển quyền sở hữu mảnh đất và căn nhà cho con dâu cũ và cháu nội.
Tin tưởng, đồng hành và giao tiếp mới là chìa khóa để vợ chồng cùng tận hưởng cuộc sống.
Có những người không ngại chi ra khoản lớn cho việc nọ việc kia ngoài xã hội, nhưng với người trong gia đình lại tính toán chi li.
Lẽ ra An có thể vì tình nghĩa cũ mà trả lại vàng cưới, nhưng chồng và mẹ chồng cư xử tệ nên An chọn sòng phẳng với họ.
Con gái tôi vô tình nhìn thấy những món đồ xưa cũ của mẹ, thích thú ướm thử, tạo dáng trước gương rồi cười hỏi: “Nhìn con có giống mẹ không?”.
Bạn khuyên tôi bỏ ý định xây nhà cho con vì nuôi con trưởng thành và học hành đàng hoàng là được rồi, việc tương lai để chúng nó tự bươn chải.