PNCN - Mẹ vô tình nghe con thì thầm trên điện thoại: "Mẹ chỉ muốn đi chung với chị Hai thôi. Vì chị Hai luôn có tiền, sẵn thẻ để “cà” cho mẹ. Chứ mẹ đâu thèm ra đường với cái đứa nghèo khổ như mình…".
PNCN - Tôi có con trai 18 tuổi, nói cháu đã là người đàn ông thì chưa hẳn, bảo còn nhỏ thì cũng chẳng phải. “Cu” biết yêu từ hồi 13 tuổi và giờ đang hẹn hò trên mạng.
PNCN - Lúc bé Lạc (Ý An, sinh năm 2006) tròn 30 tháng tuổi thì mẹ sinh thêm em Nghé (Quốc Uy, sinh năm 2009). Cả gia đình đều lo lắng, sợ con sẽ không thương em. Nhưng trái lại, con đã làm cả nhà bất ngờ vì rất ngoan khi biết phụ mẹ chăm em, xếp áo, tã, tự mình xúc cơm ăn và cũng tự mặc quần áo.
PN - Con ra đời, được nét xinh xắn, hay cười, còn lại mọi thứ đều có vẻ như thua kém bạn bè. Con chậm nói, năm tuổi mà sức nhai vẫn còn yếu, động tác chậm chạp. Ba thương con quá, nên cứ tự vui với mình rằng con trai chậm giống ba hồi nhỏ. Chắc là không sao, vì lớn lên, ba cũng nhanh nhẹn dần.
1.Ngày anh em tôi còn nhỏ, mỗi dịp lễ Vu Lan mẹ đều dặn mấy anh chị em dậy thật sớm, chuẩn bị bánh trái cùng ba mẹ đi tết ông bà nội ngoại hai bên. Mẹ nói, Vu Lan là lễ báo hiếu, cả năm bận rộn công việc, có người sẽ quên, sẽ nhớ... thế nên ngày Vu Lan tuyệt đối không quên. Từ tối hôm trước mẹ tất bật chuẩn bị mâm lễ mang sang nhà ông bà cho kịp sáng Vu Lan.
PN - Cả nhà mình ai cũng thay đổi từ sau kỳ thi đại học của chị. Ba thường ngày hay thẳng thừng quát mắng khi chị em mình làm gì đó mà ba không vừa ý, nhưng dạo này thì ba luôn nói bằng giọng nhẹ nhàng: “Các con nỗ lực học hành là tốt rồi, còn kết quả thì tùy ông trời”. Thấy rõ là ba đang chuẩn bị để làm điểm tựa cho chị nếu chị thi không đậu. Nói với chị là vậy, còn với em, ba rủ rỉ: “Chị của con sức học trung bình cho nên khó đạt điểm cao, con nên chịu khó ôn từ bây giờ, đừng để nước tới chân mới nhảy”.
PN - Vì muốn giữ lại bào thai hơn ba tháng, Ngô Ngọc Hoàng O. (ngụ ấp Đình, xã Tân Phú Trung, H.Củ Chi, TP.HCM) phải trốn ra khách sạn để ở. Cha và một số người bên nội của O. đã ép cô phá thai, thậm chí đã hai lần “cưỡng chế” cô lên xe, áp tải cô đến Bệnh viện phụ sản Hùng Vương (TP.HCM) nhưng cả hai lần, cô đều vùng vẫy trốn thoát…
PNO - Quê tôi ở một miền trung du đầy nắng gió, thung lũng Hoài Ân. Tôi thầm thương cho ba mẹ và những bàn tay lam lũ của người xứ này biết bao! Vào vụ mùa, người thôn quê tất tả với những nông sản cần thu hoạch, lúa vàng sân phơi, mì trắng nương rẫy. Miền đất nơi tôi sinh ra là vùng thượng nguồn Lại Giang, con sông đem tốt tươi cho bao cánh đồng trĩu nặng phù sa.
PNO - Tháng bảy âm lịch lại về cùng những cơn mưa ngâu dai dẳng. Thêm một mùa Vu Lan nữa tôi không thể về bên mẹ. Đọc báo, lên internet, nghe người ta nói nhiều về mùa báo hiếu, về tấm lòng cha mẹ và đạo làm con, lòng tôi bồi hồi nhớ về những tháng ngày bên mẹ.
PNO - Vợ chồng chị đã tranh cãi nảy lửa trước khi quyết định cho con gái lấy chồng. Gọi là lấy chồng cho phải phép chứ thực ra, chị phải quỳ lạy nhà người ta nhận cháu để con mình có một tấm chồng.
PNO - Ngày nào ba mẹ cũng thay phiên nhau đưa đón tôi đi học. Tôi cảm thấy khó chịu vô cùng nhưng không dám nói. Quan điểm của ba mẹ là tôi chưa đủ lớn để đi xe đạp đến trường một mình.
PN - Ba lớn tuổi hơn mẹ tròn một giáp. Mẹ lại trẻ hơn nhiều so với tuổi. Có người tỏ ra ngạc nhiên về sự chênh lệch mỗi khi ba mẹ đi cùng nhau. Mẹ tôi xử sự rất khéo trong những trường hợp như thế, bằng những câu nói bông đùa hay những cái níu tay, cái nhìn tinh nghịch làm ấm lòng người bên cạnh. Có lẽ vì thế, ba chưa bao giờ thấy mình già, hoặc lo lắng về điều đó khi đi cạnh vợ.
PN - Không còn vướng bận công việc hay lo cho con cái, người cao tuổi thường chọn đi du lịch nhằm tạo thêm niềm vui sống. Tuy nhiên, những vướng mắc về sức khỏe, tuổi tác lẫn thiếu kinh nghiệm chuẩn bị… khiến cho những chuyến đi của họ thường giảm phần vui thú. Dưới đây là một số lời khuyên “bỏ túi” của ông Nguyễn Nguyên Hà - Trưởng phòng Kinh doanh Công ty du lịch Dế Mèn dành cho người cao tuổi đi du lịch.
PN - Một trong những điều khó khăn đối với các bậc phụ huynh là trò chuyện với con về giới tính. Có nhiều điều cần nói, cần hướng dẫn khi con cái mới lớn, nhưng nhiều phụ huynh không biết phải bắt đầu từ đâu, nói như thế nào, thậm chí có những chuyện “tế nhị” mà chưa chắc mình đã thấu hiểu.
PNO - Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng.
PNO - Sau giờ tan sở, chị không muốn về nhà bởi lúc trưa hai vợ chồng có chút cãi vã. Chị quay ngược xe đi về phía nhà mẹ, ít ra, ở đó chị có thể trút bỏ gánh nặng trong lòng mỗi lần có chuyện ấm ức. Mẹ luôn là người thương và hiểu chị nhất. Vừa nhìn thấy chị, mẹ đã cười nói: “Sao không về nấu cơm mà còn đến đây làm gì”. Chị biết mẹ đùa nên phụng phịu: “Bực quá, hôm nay con ở lại đây”. Biết vợ chồng chị lại gây gổ nên mẹ không nói gì, lặng lẽ vào bếp làm thức ăn. Chị đi theo mẹ, tiếp tục kể lể về việc lúc trưa…
PNO - Bài biểu diễn kết lại bằng một động tác “te” đẹp mắt của chị: ngả hẳn người ra sau đầy dẻo dai và gợi cảm. Tiếng vỗ tay vang khắp phòng. Anh khẽ đỡ chị đứng thẳng lên, vợ chồng nhìn vào mắt nhau, cười rạng rỡ…
PNO - Hồi nhỏ tới tháng cúng cô hồn là tôi cùng đám bạn gái theo mấy thằng bạn trong xóm đi “giựt cô hồn”, tức giựt những gì người ta cúng như mấy khúc mía, bánh kẹo rẻ tiền, bạc lẻ. Thực ra không phải chúng tôi đói khát gì, chỉ tật ham vui. Ở nhà bánh kẹo thừa mứa trong tủ lạnh, nhưng giựt cô hồn… là giựt cô hồn. Giựt xong nhiều lúc mang bỏ bởi mía thì cứng ngắt, bánh kẹo thì ngọt gắt, mềm èo.
PN - Ra vào con hẻm nhỏ trên đường Phạm Thế Hiển, P.7, Q.8, TP.HCM mấy lượt, hỏi nhiều người vẫn không ai biết nhà của Nguyễn Khoa Chương, thủ khoa Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM (26 điểm). Nghĩ rằng mình đã nhầm đường, tôi đang quay trở ra thì có người hàng xóm chạy ra, í ới: “Là thằng Bin, nó học giỏi lắm”.
PN - Nhà toàn người lớn nên Tin trở thành chân sai vặt. Ngày thường các dì đi làm thì không sao, nhưng vào ngày nghỉ, Tin luôn bị kêu réo, chạy ngược chạy xuôi như cái máy.
PN - Thời gian gần đây, có rất nhiều cái chết thương tâm mà “kẻ thủ ác” chính là người bệnh tâm thần (TT). Theo số liệu của Sở LĐ-TB-XH TP.HCM, hiện thành phố có trên 9.000 người bệnh TT. “Làm gì khi có người thân bị bệnh tâm thần? Đưa vào trại tập trung thì không nỡ mà chăm sóc tại nhà thì sao tránh được nguy cơ?”. Câu hỏi không chỉ làm đau đầu người thân của bệnh nhân.
PN - Chậm rãi, điềm tĩnh nhưng đầy quyết tâm, Nguyễn Trọng Nhân (thứ hai, từ trái sang) đã trở thành nhà vô địch Đường lên đỉnh Olympia 2014.
PNO - Ba và mẹ chia tay nhau khi con mới chỉ vừa 7 tuổi. Hoàn tất thủ tục ly hôn xong là ba con cưới vợ mới và chuyển về một thành phố khác xa hang trăm cây số.
PNO - Mỗi năm vào mùa lễ Vu Lan, tôi thường một mình đến chùa Huỳnh Kim. Đến để thắp hương cầu nguyện cho linh hồn mẹ, cầu nguyện sự yên bình cho gia đình bé nhỏ của mình, đến để tưởng nhớ những kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ, khi tôi còn có mẹ.
PNCN - Ba mẹ luôn tự nhủ sẽ mang lại cuộc sống vật chất và tinh thần trọn vẹn cho con. Ba cật lực lao động, làm trụ cột trong nhà. Mẹ thì ngoài công việc ở cơ quan, luôn tranh thủ về nhà chăm lo bếp núc, nhà cửa. Ba mẹ có mỗi mình con, nên cứ động viên nhau phải quan tâm đến con nhiều, để con được phát triển toàn diện.