PNO - Mang đến những điều tốt đẹp nhất cho con là mong ước chính đáng của bất kỳ người mẹ nào trên trái đất này. Không chỉ là miếng ăn, giấc ngủ, làn da nhạy cảm của bé cũng được mẹ nâng niu với tất cả yêu thương bằng vệc cẩn thận chọn lựa miếng lót sao cho phù hợp nhất.
PNCN - Được gọi là dậy thì muộn khi bé gái trên 13-14 tuổi mà mọi thứ vẫn “giậm chân tại chỗ”.
PNCN - Ba mẹ chia tay nhau, ba dọn ra ở riêng, một mình. Rồi hai mẹ con chuyển nhà về tỉnh khác. Lâu lắm, ba con mình mới được gặp nhau, chủ yếu ba quan tâm con qua điện thoại. Cảm giác ôm con vào lòng, chạm tay vào da thịt đứa con trai bé bỏng, hít hà cái mùi tóc khen khét của con thế nào, thật sự là ba dần quên rồi. Ba hư quá phải không con, cứ nghĩ rằng, hàng tháng chuyển tiền cho mẹ, lâu lâu gửi cho con ít đồ chơi, bánh kẹo, như vậy cũng đủ là một ông bố tốt.
PNCN - “Ở đây chỉ nhận người trẻ thôi, bà đi chỗ khác mà tìm việc!”, anh bảo vệ Công ty TNHH Trần Bích (xã Xuân Thới Sơn, huyện Hóc Môn, TP.HCM) lắc đầu, quay lưng khi bà Nguyễn Thị Mai Hương gõ cửa xin việc. Nhưng rồi, chính anh đã nhiệt tình giới thiệu, xin giám đốc chiếu cố nhận bà vào làm vì thấy “tiểu đội” đi cùng bà gồm một cụ già và sáu đứa trẻ đang rấm rứt khóc vì đói. Từ lúc lên chuyến xe Cà Mau - Sài Gòn đưa bà Hương đi tìm kế sinh nhai để nuôi mẹ già và đàn cháu dại, đã hai ngày ròng, không ai có hột cơm bỏ bụng.
PNCN - Tôi và Hậu là đôi bạn thân. Chúng tôi biết nhau từ thời phổ thông và thật may mắn, cả hai cùng bước vào giảng đường đại học, lại được học chung trường, cùng khoa.
PNCN - Con tôi 19 tuổi, đẹp trai, có duyên nhưng từ nhỏ nó đã yếu mềm, dễ xúc động, gần mẹ, không thể sống một mình. Rốt cuộc nó tìm được một cô bạn cùng trường đại học. Nói cho đúng thì con bé là “điểm tựa” để nó dựa vào. Đùng một cái, con bé tuyên bố chia tay, mặc dù không hề có người thứ ba xen vào. Thằng nhỏ hoàn toàn suy sụp đến nỗi không thiết sống. Con tôi bị “yêu cuồng” hay có vấn đề gì về tâm sinh lý?
PN - Chiều hôm qua, sau chuyến đi xa về, còn chưa hết mệt, con đã hồ hởi rủ mẹ đi siêu thị. “Con sẽ mua cho mẹ đôi giày!”. Đôi giày cũ của mẹ được mua từ ngày con mới vào đại học, tới nay mẹ vẫn còn dùng. Cứ mỗi lần thấy mẹ lấy đôi giày ra, gượng nhẹ lau rửa, đánh xi… là con lại thấy ái ngại.
PN - Khi tranh chấp quyền trực tiếp nuôi con, người trong cuộc nào cũng tin rằng đứa trẻ sống với mình sẽ tốt hơn, được thương yêu, quan tâm, chăm sóc kỹ càng hơn. Tất cả đều vì quyền lợi của đứa trẻ. Tuy nhiên, đứa trẻ cần nhiều hơn việc đảm bảo một cuộc sống đủ đầy hay môi trường phát triển thuận tiện…
PN - Hôm nay, con gái về lại ngôi nhà của ba mẹ. Thấy con ngồi co ro trước thềm, mẹ lại nhớ thời gian trước khi con bắt đầu đến trường.
PN - Dị tật sinh dục là những bất thường về cấu trúc của cơ quan sinh dục, do sự rối loạn quá trình biệt hóa trong thời kỳ bào thai. Phát hiện sớm dị tật sinh dục không chỉ giúp bé giữ được chức năng duy trì giống nòi mà còn tránh cho bé những tổn thương về tâm lý.
PN - Vừa dắt tay con vào sân trường, mẹ bỗng nhìn thấy ở đằng xa có trái sa kê nằm chỏng chơ gần gốc cây. Mừng thầm, mẹ vội lại gần xem kỹ thì đúng là trái sa kê thật. Lượm lên xem, mẹ thích thú vì thấy trái sa kê gần như vẫn còn nguyên vẹn dù bị rớt từ trên cành cao xuống. Không chỉ vậy, trái còn to tròn đều, xanh hơi ngả vàng, gai nở bung.
PNO - Thiết bị công nghệ giống như con dao hai lưỡi, có thể giúp nhiều thế hệ trong gia đình thêm gắn bó, nhưng cũng dễ khiến tình thân nguội lạnh. Đã đến lúc cần dành sự quan tâm đúng mức đến việc “giữ lửa” cho mái ấm trong thời đại số.
PNO - Đã có một thời gian dài chẳng ai ngó ngàng vào cái nhà kho. Từ ngày nội mất người nhà cứ tiện thể quăng món nọ, món kia vô. Hôm nay mình lục tung tìm thứ này, thứ khác, mới hay, sau cái lớp hỗn độn trong đó lại hằn rõ dấu vết của hai, ba thế hệ gia đình.
PNO - Chiếc xe máy của anh đã cũ lắm rồi. Thế nên dẫu có nằm mơ, anh cũng không nghĩ đến một ngày, chiếc xe cũ kỹ ấy lại trở thành vật tranh chấp quyết liệt và là cái cớ để hủy hoại tình thân…
PN - Năm 1992, tuổi 18, anh từ Đồng Tháp, chị từ Vĩnh Long cùng lên thành phố Hồ Chí Minh để thi vào Trường Nghệ thuật sân khấu II (nay là Trường đại học Sân khấu - Điện ảnh).
PNO - Hai mẹ con đang đùa giỡn vui vẻ, như chợt nhớ ra điều gì, thằng con chín tuổi nói với mẹ bằng cái giọng so bì: “Thằng Khôi... sướng!”. Chị không hiểu: “Sướng sao con?”. “Ba thằng Khôi hiền, hay chuyện trò, giỡn với nó vui lắm kìa. Lâu lâu ba nó còn chở nó đi coi đá banh, đi chơi vòng vòng”.
PN - Má tôi mất sớm, ba tôi phải gồng gánh nuôi đàn con dại. Nhà nội và các cậu, dì đều ở xa, chỉ có dì Bảy ở cách nhà tôi một đoạn. Ba tôi suốt ngày nai lưng ngoài đồng, ít khi coi sóc việc nhà, may có dì Bảy tới lui trông chừng.
PN - Ai đã làm cha mẹ hẳn đều có lúc vò đầu bứt tai trước những câu hỏi “vì sao?” của con mình. Trong suy nghĩ của trẻ thơ, mọi thứ tồn tại đều có lý do. Vì vậy, có những sự vật, hiện tượng người lớn nghiễm nhiên chấp nhận thì trẻ con lại không ngừng thắc mắc. Nhà thơ Xuân Quỳnh từng mô tả sự tò mò đáng yêu này trong bài thơ “Cắt nghĩa”: “Má ơi, ai sinh cá? Ai làm ra cái kem? Đêm sao lại màu đen? Ban ngày sao màu trắng?”.
PNO - Dẫu phải quán xuyến một khối lượng công việc “khủng” (từ chuyên môn, quản lý, hỗ trợ cộng đồng lẫn chăm lo gia đình) nhưng trông họ lúc nào cũng tươi trẻ, an nhiên và tràn đầy năng lượng.
PNO - Nhà tôi có đến bốn anh em. Anh Đinh con dì Bốn có mẹ không ba, Lam với bé Thảo con dì Hạnh, không có ba mà dì Hạnh lại có chồng khác ở tận Nha Trang. Tôi không ba, không mẹ.
PNCN - Dù mắc phải hội chứng Down nhưng Nguyễn Hà Thanh (sinh 1989) vẫn đọc viết tiếng Việt rất tốt, biết sử dụng Facebook và có thể giao tiếp đơn giản bằng tiếng Anh. Hà Thanh cũng biết hát và chơi một số bản nhạc trên đàn organ, biết đọc thơ… Để con gái được như thế, hơn 25 năm qua, cô Nguyễn Thị Thu Hà đã luôn theo sát chăm sóc và dạy bảo con.
PNCN - Từ ngày chưa lấy mẹ, bố đã thích chơi tennis. Mẹ biết sở thích lành mạnh đó của bố nên khuyến khích.
PNCN - Vợ chồng tôi có của ăn của để nên cho con học trường quốc tế. Không biết có phải vì vậy mà cháu chỉ thích kết thân với người giàu sang?
PN - Chợ đầu tuần bao giờ cũng tấp nập người mua kẻ bán. Phải vất vả lắm dì Hai mới chen chân được tới giữa chợ. Vậy mà vừa mới đến sạp cá quen, dì đã thấy một gã "cái bang" ngồi lù lù. Gã còn trẻ nhưng trông bệ rạc lắm, tóc tai, râu ria bù xù như tổ quạ, khắp người loang lổ những vết lở loét. Đã vậy, gã còn ngồi không vững, cứ nghiêng ngả như sắp đổ ập xuống đất. Thấy ghê ghê, dì Hai né sang một bên, tính đi thẳng xuống sạp cá cuối chợ.