PNCN - Mẹ đang mang thai con được bảy tuần. Con là đứa con bị “vỡ kế hoạch”, vì ba mẹ chưa sẵn sàng cho việc sinh thêm. Nhưng con lại là sự trông đợi của cả dòng họ nội, vì ba con là con trai duy nhất. Mẹ rất hiểu ông bà nội con, nhưng thật sự mẹ chưa chuẩn bị về nhiều mặt.
PNCN - Nhận biết những cơn đau của bé để điều trị kịp thời sẽ giúp bé phát triển hài hòa cả tinh thần lẫn thể chất…
PNCN - Quê nội ở Cần Thơ, những ngày hè nóng bức, các cháu được về thăm miền Tây “gạo trắng nước trong”.
PNCN - Con gái tôi năm nay 16 tuổi, cháu làm lớp trưởng nhiều năm, là vận động viên bơi lội, cán bộ Đoàn, thành viên đội văn nghệ… tóm lại gia đình tôi rất tự hào về cháu.
PN - Vội vàng chạy gom quần áo lúc trời đổ mưa, bà nội bị té ở bậc cửa. Cú ngã khiến bà nứt xương tay phải. Bác sĩ bó bột cánh tay, cột thêm sợi dây cho bà đeo lên cổ.
PN - Tên tuổi Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Điền (Mười Thương) nổi tiếng trong và ngoài nước, với ba lần ám sát hụt Ngô Đình Diệm, án tử hình treo trên đầu, qua hết nhà tù này tới nhà tù khác của địch. Nhiều người đã viết về ông, trong khuôn khổ bài báo này, xin được khắc họa đôi nét đời thường của ông, một nỗi buồn riêng của người anh hùng.
PN - Ước mơ lớn nhất của mẹ là con được học hành đến nơi đến chốn. Và mẹ đã tốn hơn nửa cuộc đời để chắt chiu từng chút cho mơ ước của mình.
PNO - Nhà có năm anh em mà chỉ có mình chị là con gái. Bởi vậy, chị rất háo hức mỗi lần có đứa em nào dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Chẳng phải để săm soi theo kiểu “bà cô bên chồng” mà thực tình chị muốn xem em dâu tương lai của mình ra sao và muốn làm thân. Chị đã thành công với hai cô em dâu trước nhưng lại thất bại hoàn toàn với em.
PNO - Cơn mưa rào dập tắt cơn giận dữ của gã nắng hung hăng, phả vào chiều chút se lạnh hiếm hoi. Phố chênh chao phố, những bóng áo mưa lấp loáng hối hả lướt qua nhau. Đứng nép bên mái hiên của một cửa hàng tạp hóa đóng cửa, chiếc áo sơ mi ướt nhẹp thấm cái lạnh của mưa vào da thịt, vào nỗi nhớ phong phanh, tôi thèm chút nồng nàn hơi ấm của bếp than rực hồng khi ngồi nhìn mẹ làm bánh rán đường.
PN - Từ khi tôi biết đi xe máy, má hay sai tôi chở đi đây đó. Gặp người quen, nghe họ khen: “Con chở mẹ ngồi sau nhìn như hai chị em”, tôi thấy vui vui, má cũng vui. Tôi đâm ra thích làm tài xế cho má. Có khi đang học bài mà má hỏi: “Chở má đi chợ được không con?”, tôi dẹp bài vở, hớn hở dắt xe ra cửa ngay. Má tôi tuổi 40 mà vẫn còn trẻ đẹp, má lại biết cách ăn mặc cho nên làm tài xế cho má tôi rất thích. Có đi với má mới biết, má mình ra đường vẫn còn được nhiều người nhìn ngắm.
PN - Chồng mất, mình tôi nuôi ba đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, biết bao khó khăn vất vả. Có lúc phải chạy vạy khắp nơi, cầm cố ngân hàng, nhưng tôi vẫn gắng lo cho đứa nào cũng bước qua cánh cửa đại học. Không phụ lòng tôi, các con tôi đều giỏi giang, hiếu thảo.
PN - Dr Brown, nhà tâm lý học người Mỹ, trong một cuộc nói chuyện với các bậc phụ huynh đã chia sẻ: “Bản năng làm cha mẹ có sẵn trong mỗi chúng ta. Chúng rất tuyệt vời và hãy tin tưởng vào điều đó”.
PN - Tối Chủ nhật, hai mẹ con đang chơi vui vẻ thì mẹ chợt đau bụng nên giục con ngủ sớm. Vòng tay bé xíu của con cố choàng ôm mẹ, dỗ dành: “Mẹ nhắm mắt tối thui đi, thức dậy sẽ hết đau liền hà. Mai mốt mẹ nhớ đừng cho tay bẩn vào miệng, đừng ăn tầm bậy tầm bạ nữa nha”. Nghe con nói, mẹ đang đau cũng phải phì cười.
PNO - Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, người chủ trì buổi giao lưu sẽ chia sẻ về 7 bước thành công mà phụ huynh cần trang bị cho con.
PNO - Trong thời điểm này, chúng ta thường bị tấn công tới tấp bởi những lời nhắn gởi làm cha mẹ như thế nào cho “đúng hướng”. Thật là quá dễ dàng khi tiếp nhận những lời khuyên nhủ từ báo chí, đài phát thanh, người thân, và những phụ huynh khác; và bắt đầu âu lo rằng chúng ta đã làm sai điều gì đó.
PNO - Trong thời điểm này, chúng ta thường bị tấn công tới tấp bởi những lời nhắn gởi làm cha mẹ như thế nào cho “đúng hướng”. Thật là quá dễ dàng khi tiếp nhận những lời khuyên nhủ từ báo chí, đài phát thanh, người thân, và những phụ huynh khác; và bắt đầu âu lo rằng chúng ta đã làm sai điều gì đó.
PN - Năm người con trai đều đã trưởng thành, có sự nghiệp và mái ấm riêng, chỉ còn một mình, ông Nguyễn Thành Ảnh (60 tuổi, xã Trung Thành, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long) tối ngày thui thủi trong ngôi nhà hút sâu giữa cánh đồng, làm bạn với ruộng vườn cùng gà, vịt. Tuy vậy, ai hỏi có buồn không, sẽ bắt gặp ở ông một nụ cười mãn nguyện: “Tôi vui trong… cô đơn!”.
PN - Con ủ dột bỏ cơm, nằm bẹp dí trên gác, chẳng thèm ngó ngàng đến chuyện buôn bán dưới nhà. Dì lên gọi mấy lần, con mới ngồi dậy, câu đầu tiên là chửi đổng: “Thứ đàn ông con trai tồi tệ, chẳng lo được cho người ta mà còn bày đặt”. Dì lẳng lặng không biết nói gì, vì đã quá hiểu tính con mỗi lúc không vừa lòng.
PN - Vừa rồi gặp nhau, Phượng Liên - người chị họ tôi than rằng, Vinh - cậu con trai 13 tuổi của chị mắc một “căn bệnh” không biết phải “chữa trị” ra sao: đổ thừa.
PN - Bốn chị em lần lượt lập gia đình và đều có cơ ngơi vững vàng. Ba đứa sống trong nội thành, riêng vợ chồng nhỏ Út ở Bình Chánh cùng ba má. Căn nhà cũ được chúng tôi chung tay xây mới. Mỗi lần đến chơi, thấy nhà cửa thênh thang, mấy người hàng xóm đều xuýt xoa: “Có vài người ở mà xây chi cái nhà to đùng. Hai ông bà già đúng là được số hưởng”.
PN - Bỏ chút ít thời gian, bố mẹ cùng con trang trí lại phòng của bé. Làm một tấm bảng treo phòng cho bé không quá khó, nhưng bé sẽ rất thích thú vì được làm cùng mẹ, được “chế tác” chiếc bảng gỗ theo phong cách và sở thích của bé.
PN - “Con sợ nhất là mẹ ốm. Khi ấy, nhà mình thật buồn. Mẹ đừng ốm nữa, mẹ nhé!”. Không biết con đã dặn mẹ bao nhiêu lần nhưng mỗi lần nghe lại, mẹ vẫn nao nao. Mẹ đọc được trong câu nói đó suy nghĩ hồn nhiên, ngây ngô của con cùng tình yêu con dành cho mẹ.
PNCN - “Mình là chồng, là cha mà giống như cục nợ, gánh nặng của vợ con nên tôi không thiết sống nữa”, anh Nguyễn Văn Bẻ nói rồi ôm mặt khóc. Vợ anh, chị Nguyễn Dương Bích Trâm đôi mắt đỏ hoe nắm chặt tay chồng: “Nghèo khổ mấy mà vợ chồng, con cái còn được nhìn thấy nhau là điều may mắn, đáng sống, mong anh đừng nghĩ quẫn”.
PN - Ngồi nép mình trong gian phòng nhỏ, bà Đào Thị Tuyên quờ quạng lần tìm, chỉ cho tôi vùng da từng hằn vết thương do đứa con trai út Nguyễn Đức Tùng gây ra. Vết thương ấy, nếu có, dấu tích cũng đã nhạt nhòa. Nhưng với cụ già 77 tuổi, hai mắt không còn thấy đường này, mọi biến cố xảy ra mình vẫn rõ mồn một. Bà nói: “Cũng vì tranh chấp tài sản, mà giờ đây tôi chẳng còn đường về nhà”.