'Gầm chạn' với anh là thiên đường

19/12/2018 - 10:03

PNO - Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn và tủi thân lắm.

“Con không hứa mình sẽ trở nên giàu có nhưng con sẽ cho Linh một cuộc sống tốt nhất, sẽ làm cho Linh hạnh phúc, sẽ không bao giờ phải khóc. Xin bác...”

Anh không còn bố mẹ, chỉ có một chị gái là con riêng của bố anh. Anh hơn tôi sáu tuổi và như bố nói, anh khắc khổ đến mức khi đứng cạnh tôi, trông không khác gì chú cháu, anh đứng cạnh bố cứ như hai người bạn. Bố hỏi tôi, yêu anh vì điểm gì, tôi không trả lời được, chỉ biết anh mang lại cho tôi sự yên tâm, ấm áp, tin cậy và nương tựa. Ở nhà, tôi luôn bám bố, từ khi biết anh, tôi cảm giác anh cũng như bố.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Nhưng đám cưới bị lùi lại vì dự án anh đang theo vào giai đoạn nước rút, anh phải đi công tác mười tháng. Bố mẹ không cho tôi đi thăm vì sợ ở công trình tạm bợ toàn đàn ông con trai, tôi đến chỉ thêm phiền, mà anh thì bận tối mặt không thu xếp về được. Thời gian đó lại có người đến cạnh tôi, so với anh, người này hơn tất cả. Ngạc nhiên là bố mẹ lại động viên tôi chờ anh.

Một lần nữa kế hoạch mua chung cư của anh không thành do chị gái anh bị bệnh. Anh lấy hết tiền dành dụm đưa chị không chút phân vân. Tôi từng có ý định buông xuôi, tôi không phải kẻ tham tiền tham giàu nhưng nghĩ cảnh phải làm lại từ hai bàn tay trắng, tôi thấy nản. Sau những lời an ủi, anh nói tùy tôi quyết định tất cả, vì ngay từ đầu, anh đã thấy tủi thân cho tôi.

Bố mẹ tôi bảo hai đứa tôi về ở cùng, chung cư vẫn mua nhưng mua dự án, chừng ba năm nữa mới giao nhà, khi ấy vợ chồng ở riêng còn kịp. Tôi nhìn anh khó xử, có phải bố nghĩ anh không có gia đình nên bắt nạt làm khó dễ, nhưng anh vui vẻ đồng ý. Anh nói lâu lắm anh không có cảm giác gia đình. Tôi lo anh ái ngại cảnh "chui gầm chạn", nhưng anh lại động viên ngược lại. Anh nói, một người đang trắng tay như anh, được cái “gầm chạn” thế này là thiên đường rồi.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Những lo lắng của tôi bằng thừa khi anh thích nghi khá nhanh với gia đình tôi. Anh làm cái bảng thời khóa biểu của mình, ghi rõ ngày nào, giờ nào đi làm thêm ở đâu, mấy giờ về và đưa cho bố mẹ để khỏi chờ cơm. Bố mẹ bệnh anh chạy tới lui lo lắng, những bữa ăn cơm chung cả nhà, bao giờ anh cũng tranh rửa bát. Mẹ tôi mắng con gái không biết nấu ăn, anh nói mẹ dạy con được không, con sẽ phụ mẹ, mẹ đừng mắng vợ con. Mẹ tôi phì cười: "Bây giờ quyền mắng con gái, tôi cũng bị cướp rồi hay sao?"

Tôi mua cho anh cái áo sơ mi, lúc điện khoe, anh nói nhớ mua thêm cái size 41 cho bố. Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn, tủi thân lắm.

Lúc tôi mang cái áo biếu bố, bố tôi lại dặn, bố mẹ chồng không còn, chị gái riêng nhưng cũng là thân thuộc, thi thoảng vợ chồng ghé thăm chị, mua gì đó cho các cháu. Con đừng ỷ được chồng thương mà coi thường bà con họ hàng nhà chồng.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Rồi bố còn nói, chỉ có nó mới chịu được tính phổi bò, đồng bóng của mày. Tôi bĩu môi, thế sao lúc anh đến nhà, bố ra bao nhiêu điều kiện làm con tưởng mình có giá lắm! Giá gì, bố nạt, tao là tao sợ nó khổ, đời nó đã đủ khổ rồi nên tao thương!

Tôi phì cười, “bố xem những gì ảnh hứa, ảnh làm được bao nhiêu rồi?”. “Nó làm được ngần ấy tao đã tạ ơn trời đất rồi. Riết rồi tao không biết mày là con tao hay con chồng mày!”.

Tôi bật cười ha hả. Bố vì thương rể mà không chịu công nhận thành tích của con gái. Hẳn bố không biết tôi đã nhờ người tìm việc cho anh rể, nhận lo học phí cho một đứa con chị gái anh. Thi thoảng chúng tôi về thăm anh chị, cùng cuốc đất trồng vườn… Tôi đã sẵn sàng đối đầu với những khó khăn, nhưng có bố mẹ, có anh, mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng biết bao, dù khi nghĩ lại thời điểm đó, tôi vẫn rùng mình.

Tôi đâu nghĩ hạnh phúc ở gần mình đến thế. 

Hạnh phúc là khi mình có thể đem lại hạnh phúc cho những người quanh mình. 

Thúy Liễu

 
Array ( [news_id] => 48248 [news_title] => 'Gầm chạn' với anh là thiên đường [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 147167_0-szli-17137633.jpg [news_subcontent] => Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn và tủi thân lắm. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn và tủi thân lắm. [news_content] =>

“Con không hứa mình sẽ trở nên giàu có nhưng con sẽ cho Linh một cuộc sống tốt nhất, sẽ làm cho Linh hạnh phúc, sẽ không bao giờ phải khóc. Xin bác...”

Anh không còn bố mẹ, chỉ có một chị gái là con riêng của bố anh. Anh hơn tôi sáu tuổi và như bố nói, anh khắc khổ đến mức khi đứng cạnh tôi, trông không khác gì chú cháu, anh đứng cạnh bố cứ như hai người bạn. Bố hỏi tôi, yêu anh vì điểm gì, tôi không trả lời được, chỉ biết anh mang lại cho tôi sự yên tâm, ấm áp, tin cậy và nương tựa. Ở nhà, tôi luôn bám bố, từ khi biết anh, tôi cảm giác anh cũng như bố.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Nhưng đám cưới bị lùi lại vì dự án anh đang theo vào giai đoạn nước rút, anh phải đi công tác mười tháng. Bố mẹ không cho tôi đi thăm vì sợ ở công trình tạm bợ toàn đàn ông con trai, tôi đến chỉ thêm phiền, mà anh thì bận tối mặt không thu xếp về được. Thời gian đó lại có người đến cạnh tôi, so với anh, người này hơn tất cả. Ngạc nhiên là bố mẹ lại động viên tôi chờ anh.

Một lần nữa kế hoạch mua chung cư của anh không thành do chị gái anh bị bệnh. Anh lấy hết tiền dành dụm đưa chị không chút phân vân. Tôi từng có ý định buông xuôi, tôi không phải kẻ tham tiền tham giàu nhưng nghĩ cảnh phải làm lại từ hai bàn tay trắng, tôi thấy nản. Sau những lời an ủi, anh nói tùy tôi quyết định tất cả, vì ngay từ đầu, anh đã thấy tủi thân cho tôi.

Bố mẹ tôi bảo hai đứa tôi về ở cùng, chung cư vẫn mua nhưng mua dự án, chừng ba năm nữa mới giao nhà, khi ấy vợ chồng ở riêng còn kịp. Tôi nhìn anh khó xử, có phải bố nghĩ anh không có gia đình nên bắt nạt làm khó dễ, nhưng anh vui vẻ đồng ý. Anh nói lâu lắm anh không có cảm giác gia đình. Tôi lo anh ái ngại cảnh "chui gầm chạn", nhưng anh lại động viên ngược lại. Anh nói, một người đang trắng tay như anh, được cái “gầm chạn” thế này là thiên đường rồi.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Những lo lắng của tôi bằng thừa khi anh thích nghi khá nhanh với gia đình tôi. Anh làm cái bảng thời khóa biểu của mình, ghi rõ ngày nào, giờ nào đi làm thêm ở đâu, mấy giờ về và đưa cho bố mẹ để khỏi chờ cơm. Bố mẹ bệnh anh chạy tới lui lo lắng, những bữa ăn cơm chung cả nhà, bao giờ anh cũng tranh rửa bát. Mẹ tôi mắng con gái không biết nấu ăn, anh nói mẹ dạy con được không, con sẽ phụ mẹ, mẹ đừng mắng vợ con. Mẹ tôi phì cười: "Bây giờ quyền mắng con gái, tôi cũng bị cướp rồi hay sao?"

Tôi mua cho anh cái áo sơ mi, lúc điện khoe, anh nói nhớ mua thêm cái size 41 cho bố. Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn, tủi thân lắm.

Lúc tôi mang cái áo biếu bố, bố tôi lại dặn, bố mẹ chồng không còn, chị gái riêng nhưng cũng là thân thuộc, thi thoảng vợ chồng ghé thăm chị, mua gì đó cho các cháu. Con đừng ỷ được chồng thương mà coi thường bà con họ hàng nhà chồng.

'Gam chan' voi anh la thien duong
Ảnh minh họa

Rồi bố còn nói, chỉ có nó mới chịu được tính phổi bò, đồng bóng của mày. Tôi bĩu môi, thế sao lúc anh đến nhà, bố ra bao nhiêu điều kiện làm con tưởng mình có giá lắm! Giá gì, bố nạt, tao là tao sợ nó khổ, đời nó đã đủ khổ rồi nên tao thương!

Tôi phì cười, “bố xem những gì ảnh hứa, ảnh làm được bao nhiêu rồi?”. “Nó làm được ngần ấy tao đã tạ ơn trời đất rồi. Riết rồi tao không biết mày là con tao hay con chồng mày!”.

Tôi bật cười ha hả. Bố vì thương rể mà không chịu công nhận thành tích của con gái. Hẳn bố không biết tôi đã nhờ người tìm việc cho anh rể, nhận lo học phí cho một đứa con chị gái anh. Thi thoảng chúng tôi về thăm anh chị, cùng cuốc đất trồng vườn… Tôi đã sẵn sàng đối đầu với những khó khăn, nhưng có bố mẹ, có anh, mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng biết bao, dù khi nghĩ lại thời điểm đó, tôi vẫn rùng mình.

Tôi đâu nghĩ hạnh phúc ở gần mình đến thế. 

Hạnh phúc là khi mình có thể đem lại hạnh phúc cho những người quanh mình. 

Thúy Liễu

[news_source] => [news_tag] => thương yêu,hạnh phúc,ở rể,chui gầm chạn [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-12-19 10:03:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-12-19 10:03:00 [news_relate_news] => 48213,48229 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/gam-chan-voi-anh-la-thien-duong-147167/ [news_urlid] => 147167 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2439 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/gam-chan-voi-anh-la-thien-duong-a48248.html [tag] => thương yêuhạnh phúcở rểchui gầm chạn [daynews2] => 2018-12-19 10:03 [daynews] => 19/12/2018 - 10:03 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI