PNO - Nói “văn minh = bất hiếu” thì hơi quá; thế nhưng cách đối thoại nặng về lý hơn tình của những đứa con thiếu kiên nhẫn với mẹ cha, tôi tin chắc mười phần hết chín sẽ dẫn tới nguy cơ “hư chuyện”.
| Chia sẻ bài viết: |
Lieutien 05-10-2020 18:32:17
Suy nghĩ về chữ HIẾU , trong đạo làm người.
Ông bà thường nói:”con không cha như nhà không nóc. Con mồ côi mẹ liếm lá đầu đường “. Để nói lên điều hạnh phúc nhất của con người là có cha, có mẹ. Ta phải biết trân quý , kính trọng. Cũng như tạo hoá sinh ra con người có 2 chân, mất một thì sao?. 2 mắt mất một thì không hoàn hảo vv và ...vv.
Có người tưởng rằng HIẾU là làm ra tiền, bất chấp mọi thủ đoạn, lo cho cha mẹ ăn sung , mặc sướng là có HIẾU. Đó cũng là sai lầm.Cha mẹ không ai muốn con mình bất nhân, bất nghĩa để lo cho mình đâu.
Tấm lòng cha, mẹ là bao là như biển, như núi cao vòi vọi. Cha mẹ nuôi con không biết và không bao giờ tính toán. Ngược lại, con nuôi cha mẹ thì khác!.
Lại có người tưởng rằng cha mẹ nói thì ta phải nghe, nhắm mắt làm theo những gì cha mẹ bảo đó là HIẾU.Nhưng có những người làm cha mẹ do mê tín, dị đoan ,do cá nhân thỏa mãn cái riêng làm những điều phi đạo lý. Con nghe làm theo cũng không phải là HIẾU. Vì bất nhân, bất nghĩa, chữ Hiếu không phải là đúng đâu.
Bởi vậy Hiếu đạo nó còn tuỳ thuộc vào cái Nhân, cái Nghĩa nữa.
Về tâm lý và tình cảm. Cha mẹ không bao giờ muốn con mình thua người khác. . Hiếu đạo là đừng bao giờ tạo ra những uẩn khúc làm cho cha mẹ phải suy nghĩ và khuyến răn nhiều về mình ( vì đời sống về tinh thần của người lớn tuổi là quan trọng lắm).Có những điều mình thích, mình muốn. Nhưng cha mẹ thấy những điều đó ảnh hưởng đến cộng đồng, đến gia đình mình, thậm chí ảnh hưởng đến mình, nên khuyên răn đừng làm. Ta bất chấp làm theo ý mình, đó chính là đại bất Hiếu . Tục ngữ có câu “cá không.......con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Những người dám nói thẳng với mình chỉ có cha mẹ mình mà thôi. Lời nói có khi là khó nghe, là muối xát. Nhưng đó là lòng thương vô bờ bến. Đến một lúc nào , theo qui luật của trời, đất sẽ không bao giờ mình tìm lại được những lời nói đó nữa đâu
. Phật tại tâm. Cha , mẹ là tượng trưng cho Trời,Phật. Kính trọng, vâng lời cha, mẹ tức là ta kính Trời, Phật đó mà.
Đôi khi người lớn còn phải học lại cách yêu thương và tôn trọng sự sống từ chính những đứa trẻ.
Con cái lớn khôn, thành đạt, lo toan lùi lại phía sau, những phụ nữ ấy hẹn nhau để yêu đời.
Người trẻ chọn cách ăn tết theo tinh thần yêu bản thân. Họ ưu tiên những trải nghiệm cá nhân, sự thư giãn.
Từ những khái niệm khô khan và trừu tượng về biến đổi khí hậu, giáo viên đã linh hoạt đổi mới cách dạy, biến bài học thành những trải nghiệm sinh động.
Những ngày tết yêu thương đã được chúng tôi nâng niu xếp vào ngăn kéo ký ức, tựa như việc cất giữ các bao lì xì tinh tươm
Có những lúc, sống chỉ cần vậy: mở cửa và cho phép mình bước ra.
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Bản lĩnh của người chồng không nằm ở tiền bạc hay lời hứa, mà ở khả năng trụ vững trước sóng gió để vợ con có cảm giác an toàn.
Chị Dung đã nhiều đêm mất ngủ khi hình ảnh mẹ bị bạo hành liên tục hiện về mỗi lần chị nhắm mắt.
Công việc nội trợ được pháp luật coi là lao động có thu nhập. Vậy việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn thế nào thì đảm bảo công bằng?
Khi hiểu thiên nhiên, trẻ không chỉ sống sót mà còn có thể sống cùng. Đó là món quà người lớn có thể trao cho thế hệ mai sau.
Với người nội trợ, công thức thông thường có thể vô hiệu vì khó mô tả công việc và xác định thời gian làm việc.
Đàn ông luôn gánh trên vai áp lực trụ cột gia đình, trách nhiệm với cha mẹ, sự nghiệp ngoài xã hội... và rất nhiều áp lực mang theo cả cuộc đời.
Ý kiến đề xuất lượng hóa, định giá công việc nội trợ thu hút nhiều sự quan tâm của xã hội. Làm sao để việc lượng giá được công bằng, hợp lý?
Tại nhiều trường học ở Nhật Bản, phòng chống thiên tai không chỉ là kỹ năng cá nhân mà là một phần của giáo dục công dân.
Trao quyền cho Gen Alpha từ phân loại rác, câu chuyện làm cha mẹ nhận ra: dạy con hành động mỗi ngày là nền tảng của lối sống xanh.
Thành công trở thành một thứ áp lực, trói buộc vô hình khiến người đàn ông dần đánh mất chính mình.
Không thể đi, không thể nói, không thể đến trường… - những chữ “không” nghiệt ngã ấy chưa bao giờ ngăn nổi nhà văn Trần Trà My.