Chấp nhận sự kết thúc

25/06/2021 - 05:34

PNO - Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn.

Tôi lấy chồng 10 năm và đến nay có “thâm niên” 5 năm làm mẹ đơn thân. Tôi còn nhớ như in ngày đó, khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân tôi từng ngỡ kéo dài đến “đầu bạc răng long”.

Chẳng hiểu sao hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi ngồi trong quán cà phê sau khi nhận quyết định ly hôn của tòa án, lòng ráo khô. Tôi không biết đó là sự bình yên hay mất mát. Tôi chỉ nhớ rõ rằng mình đã không khóc.

Kể ra thì tôi và chồng cũ cũng từng hạnh phúc. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu, tôi nghĩ vậy. Chúng tôi cưới nhau với ước mơ màu hồng về ngôi nhà hạnh phúc và những đứa trẻ, như lời một bài hát.

Tôi cứ ngỡ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất trần gian. Bởi như mọi người nói: “Anh N. cưng và chiều vợ phải biết. Số nhỏ M. tốt thật!”. Đúng vậy, tôi cảm nhận, N. yêu tôi thật lòng. 

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Những ngày đầu mới cưới, N. thích đưa tôi đi gặp gỡ bạn bè của anh, không ngại nói những lời ngọt ngào, yêu thương vào tai tôi trước họ, và bao giờ cũng nắm lấy tay tôi khi cả hai đến bất cứ đâu, trước bất cứ ai. Nhưng điều khiến tôi hãnh diện hơn cả, đó là, anh luôn ăn thức ăn thừa của tôi.

Sở dĩ, tôi hãnh diện bởi tôi biết tính anh - “kỹ” ăn - không bao giờ đụng vào những món ăn có quá nhiều người chạm đũa, và không bao giờ ăn đồ thừa của bất cứ ai.

Mẹ anh kể, từ nhỏ đến lớn, anh có thói quen sử dụng ly riêng, chén đũa riêng. Vậy mà anh lại chịu ăn thức ăn thừa của tôi, điều này chứng tỏ anh yêu tôi như chính bản thân anh, còn gì phải lăn tăn?

Nhưng hôn nhân không là màu hồng như tôi nghĩ, mặc dù, anh vẫn luôn ăn thức ăn thừa cho vợ. Có cô dâu nào muốn trốn chạy khỏi chồng mình chỉ sau 720 giờ cưới, như tôi?

Nhưng tôi không đủ can đảm, bởi suy nghĩ, nhà mình có một người ly hôn rồi, như thế là đã đủ đau, đủ buồn, đủ phiền muộn cho ba mẹ. Tôi không muốn họ già thêm nữa.

Vì vậy, tôi cứ nấn ná, nấn ná đến khi mang thai, sinh con với suy nghĩ nếu vượt qua được 5 năm đầu sóng gió, chúng tôi sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Nhưng tôi không vượt qua được cột mốc 5 năm. Niềm tin thơ ngây của tôi vụt tắt khi còn đúng 30 ngày nữa chúng tôi chạm mốc 5 năm.

Tôi viết đơn ly hôn vào một tối mưa tầm tã, khi con đang khóc ngằn ngặt trên giường và tôi tưởng mình có thể chết đi bất cứ lúc nào vì cơn sốt gần 40 độ C hành hạ.

Tôi mong có người bên cạnh pha cho tôi một ly nước mát hoặc chạy mua thuốc giảm sốt cho tôi. Dùng sức đang cạn kiệt dần gọi điện, nhưng chồng không nghe máy, nhắn tin thì trên dưới chục lần, tôi mới nhận được hồi âm của anh: “Sắp về rồi, anh em lâu ngày mới gặp, em đừng gọi nữa”.

Chẳng hiểu sao tôi luôn có duyên với những cơn mưa. Tình cờ quen anh trong một ngày mưa tầm tã, nhận lời cầu hôn của anh trong ngày mưa tầm tã, trở thành cô dâu của anh cũng trong ngày mưa tầm tã và quyết định ly hôn cũng trong thời khắc mưa tầm tã. Nhưng lần ấy khác những lần trước, đôi mắt tôi ướt sũng và trái tim bị bóp nghẹt.

Lý do kết thúc cuộc hôn nhân của tôi là gì? Vì chồng không còn yêu tôi nữa? Vì chồng phản bội và có người thứ ba? Vì chồng thiếu trách nhiệm với gia đình? Vì tôi đã chai sạn cảm xúc? Hay vì gì? Tôi chẳng buồn nhớ lý do khiến mình kết thúc cuộc hôn nhân - ngỡ “đầu bạc răng long” - là gì.

Tôi chỉ biết mình cần phải rời xa con người đó, càng sớm càng tốt. Có lẽ, tôi đã lấy nhầm chồng. Vì vậy, tôi phải trả anh về với nơi anh vốn thuộc về. Tôi không thể lãng phí thanh xuân của mình nơi anh.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hôn nhân tan vỡ, điều khiến tôi nhớ và luôn ám ảnh đó là đôi mắt của con khi thằng bé liên tục hỏi: “Mẹ, khi nào chúng ta về lại nhà?”, “Mẹ, tại sao gia đình chúng ta lại chia làm hai?”, “Mẹ, tại sao con có ba mà không được sống cùng ba?”…

Bây giờ con đã lớn và hiểu chuyện nhiều rồi, thằng bé đã không còn nặng lòng với những suy nghĩ về một gia đình khuyết.

Giờ đây, những ngày dài đầy sợ hãi vì độc bước đã qua đi, những đêm dài “xuống rất bạo tàn” cũng nhanh chóng qua đi. Tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn, tích cực hơn và không còn trách người, trách mình. Tôi chấp nhận những gì đã xảy ra như nó cần phải như thế, chấp nhận cuộc hôn nhân kết thúc, như đã đến lúc nó cần phải kết thúc.

Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn.

Bởi tôi nghĩ, có lẽ cả anh và tôi đều có lỗi trong cuộc hôn nhân này. Hoặc có khi, chẳng ai có lỗi. Nhiều người thường nói, bắt đầu là để kết thúc, kết thúc là để bắt đầu. Tôi không chắc điều gì về tương lai, vì nó quá xa vời, nhưng biết đâu… 

Ngữ Yên 

 
Array ( [news_id] => 1437870 [news_title] => Chấp nhận sự kết thúc [news_title_seo] => Chấp nhận sự kết thúc [news_supertitle] => [news_picture] => chap-nhan-su-ket-thuc_1624371883.jpg [news_subcontent] => Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn. [news_subcontent_seo] => Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn. [news_headline] => Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn. [news_content] =>

Tôi lấy chồng 10 năm và đến nay có “thâm niên” 5 năm làm mẹ đơn thân. Tôi còn nhớ như in ngày đó, khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân tôi từng ngỡ kéo dài đến “đầu bạc răng long”.

Chẳng hiểu sao hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi ngồi trong quán cà phê sau khi nhận quyết định ly hôn của tòa án, lòng ráo khô. Tôi không biết đó là sự bình yên hay mất mát. Tôi chỉ nhớ rõ rằng mình đã không khóc.

Kể ra thì tôi và chồng cũ cũng từng hạnh phúc. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu, tôi nghĩ vậy. Chúng tôi cưới nhau với ước mơ màu hồng về ngôi nhà hạnh phúc và những đứa trẻ, như lời một bài hát.

Tôi cứ ngỡ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất trần gian. Bởi như mọi người nói: “Anh N. cưng và chiều vợ phải biết. Số nhỏ M. tốt thật!”. Đúng vậy, tôi cảm nhận, N. yêu tôi thật lòng. 

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Những ngày đầu mới cưới, N. thích đưa tôi đi gặp gỡ bạn bè của anh, không ngại nói những lời ngọt ngào, yêu thương vào tai tôi trước họ, và bao giờ cũng nắm lấy tay tôi khi cả hai đến bất cứ đâu, trước bất cứ ai. Nhưng điều khiến tôi hãnh diện hơn cả, đó là, anh luôn ăn thức ăn thừa của tôi.

Sở dĩ, tôi hãnh diện bởi tôi biết tính anh - “kỹ” ăn - không bao giờ đụng vào những món ăn có quá nhiều người chạm đũa, và không bao giờ ăn đồ thừa của bất cứ ai.

Mẹ anh kể, từ nhỏ đến lớn, anh có thói quen sử dụng ly riêng, chén đũa riêng. Vậy mà anh lại chịu ăn thức ăn thừa của tôi, điều này chứng tỏ anh yêu tôi như chính bản thân anh, còn gì phải lăn tăn?

Nhưng hôn nhân không là màu hồng như tôi nghĩ, mặc dù, anh vẫn luôn ăn thức ăn thừa cho vợ. Có cô dâu nào muốn trốn chạy khỏi chồng mình chỉ sau 720 giờ cưới, như tôi?

Nhưng tôi không đủ can đảm, bởi suy nghĩ, nhà mình có một người ly hôn rồi, như thế là đã đủ đau, đủ buồn, đủ phiền muộn cho ba mẹ. Tôi không muốn họ già thêm nữa.

Vì vậy, tôi cứ nấn ná, nấn ná đến khi mang thai, sinh con với suy nghĩ nếu vượt qua được 5 năm đầu sóng gió, chúng tôi sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Nhưng tôi không vượt qua được cột mốc 5 năm. Niềm tin thơ ngây của tôi vụt tắt khi còn đúng 30 ngày nữa chúng tôi chạm mốc 5 năm.

Tôi viết đơn ly hôn vào một tối mưa tầm tã, khi con đang khóc ngằn ngặt trên giường và tôi tưởng mình có thể chết đi bất cứ lúc nào vì cơn sốt gần 40 độ C hành hạ.

Tôi mong có người bên cạnh pha cho tôi một ly nước mát hoặc chạy mua thuốc giảm sốt cho tôi. Dùng sức đang cạn kiệt dần gọi điện, nhưng chồng không nghe máy, nhắn tin thì trên dưới chục lần, tôi mới nhận được hồi âm của anh: “Sắp về rồi, anh em lâu ngày mới gặp, em đừng gọi nữa”.

Chẳng hiểu sao tôi luôn có duyên với những cơn mưa. Tình cờ quen anh trong một ngày mưa tầm tã, nhận lời cầu hôn của anh trong ngày mưa tầm tã, trở thành cô dâu của anh cũng trong ngày mưa tầm tã và quyết định ly hôn cũng trong thời khắc mưa tầm tã. Nhưng lần ấy khác những lần trước, đôi mắt tôi ướt sũng và trái tim bị bóp nghẹt.

Lý do kết thúc cuộc hôn nhân của tôi là gì? Vì chồng không còn yêu tôi nữa? Vì chồng phản bội và có người thứ ba? Vì chồng thiếu trách nhiệm với gia đình? Vì tôi đã chai sạn cảm xúc? Hay vì gì? Tôi chẳng buồn nhớ lý do khiến mình kết thúc cuộc hôn nhân - ngỡ “đầu bạc răng long” - là gì.

Tôi chỉ biết mình cần phải rời xa con người đó, càng sớm càng tốt. Có lẽ, tôi đã lấy nhầm chồng. Vì vậy, tôi phải trả anh về với nơi anh vốn thuộc về. Tôi không thể lãng phí thanh xuân của mình nơi anh.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hôn nhân tan vỡ, điều khiến tôi nhớ và luôn ám ảnh đó là đôi mắt của con khi thằng bé liên tục hỏi: “Mẹ, khi nào chúng ta về lại nhà?”, “Mẹ, tại sao gia đình chúng ta lại chia làm hai?”, “Mẹ, tại sao con có ba mà không được sống cùng ba?”…

Bây giờ con đã lớn và hiểu chuyện nhiều rồi, thằng bé đã không còn nặng lòng với những suy nghĩ về một gia đình khuyết.

Giờ đây, những ngày dài đầy sợ hãi vì độc bước đã qua đi, những đêm dài “xuống rất bạo tàn” cũng nhanh chóng qua đi. Tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn, tích cực hơn và không còn trách người, trách mình. Tôi chấp nhận những gì đã xảy ra như nó cần phải như thế, chấp nhận cuộc hôn nhân kết thúc, như đã đến lúc nó cần phải kết thúc.

Sau ly hôn, suốt một thời gian dài chúng tôi không nhìn mặt nhau, luôn lảng tránh nhau. Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể bắt đầu một tình bạn.

Bởi tôi nghĩ, có lẽ cả anh và tôi đều có lỗi trong cuộc hôn nhân này. Hoặc có khi, chẳng ai có lỗi. Nhiều người thường nói, bắt đầu là để kết thúc, kết thúc là để bắt đầu. Tôi không chắc điều gì về tương lai, vì nó quá xa vời, nhưng biết đâu… 

Ngữ Yên 

[news_source] => [news_tag] => mẹ đơn thân,hậu ly hôn,hôn nhân tan vỡ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-06-22 21:24:24 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-06-25 05:34:35 [news_relate_news] => 1434165,1433549,1433260, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1525 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chap-nhan-su-ket-thuc-a1437870.html [tag] => mẹ đơn thânhậu ly hônhôn nhân tan vỡ [daynews2] => 2021-06-25 05:34 [daynews] => 25/06/2021 - 05:34 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đàn ông khôn ngoan không đánh đổi gì

    Đàn ông khôn ngoan không đánh đổi gì

    22-07-2021 12:11

    Chi hỏi Thắng vì sao ngày xưa anh từ bỏ nhiều thứ chỉ để ở bên cô, anh không sợ người đời chê cười anh thiếu bản lĩnh hay sao.

  • Bịch hàng giao tới bất ngờ

    Bịch hàng giao tới bất ngờ

    22-07-2021 05:46

    Không dễ mà xử lý mối quan hệ vợ cũ, vợ mới một cách êm đềm.

  • Chiếc giường gánh việc... bao đồng

    Chiếc giường gánh việc... bao đồng

    21-07-2021 11:17

    Tình dục kiêm nhiệm có khi mang bộ mặt của trả đũa. Nhiều phụ nữ mang xác thịt ra để cảnh cáo ông chồng: quay đầu là bờ hoặc không gì cả.

  • Việc nhỏ nhặt lại tạo ra nặng nề

    Việc nhỏ nhặt lại tạo ra nặng nề

    21-07-2021 05:45

    Vợ chồng em chăm lo được thêm cho ông bà chút nào là quý chút đó, những gì có thể san sẻ được thì nên san sẻ thật lòng.

  • Hết tình nhưng còn nghĩa

    Hết tình nhưng còn nghĩa

    20-07-2021 18:31

    Mẹ trách Mai hời hợt, mới đó đã quên cách đối xử bạc tình bạc nghĩa của nhà người ta. Mai chỉ mỉm cười vì cô nghĩ, hết tình nhưng còn nghĩa...

  • Ai mới là trụ cột mùa dịch?

    Ai mới là trụ cột mùa dịch?

    20-07-2021 12:07

    Chỉ cần hạ cái sĩ diện đàn ông, chấp nhận mọi thứ bình đẳng trước con vi-rút quái ác để điềm nhiên sống là đã đủ củng cố hạnh phúc gia đình.

  • Vợ “tự xử” chuyện lớn trong nhà

    Vợ “tự xử” chuyện lớn trong nhà

    20-07-2021 05:29

    Có thể, khi anh hiện diện một cách nhiệt tình trong mọi cuộc bàn bạc, vợ anh sẽ không “tự xử”, và cũng chẳng còn than cô ấy cô đơn nữa.

  • Kinh nghiệm trồng rau quý như vàng của mẹ chồng

    Kinh nghiệm trồng rau quý như vàng của mẹ chồng

    19-07-2021 12:43

    Vườn rau xanh mướt ở góc ban công chính là kinh nghiệm tích lũy bấy lâu của mẹ chứ không phải theo kiểu “làm chơi ăn thiệt” như chúng tôi vẫn nghĩ.

  • Mùa dịch trồng cây gì, nuôi con gì?

    Mùa dịch trồng cây gì, nuôi con gì?

    19-07-2021 05:59

    Trên mạng xã hội người ta đang rôm rả bàn tán xem mùa dịch này nên “trồng cây gì, nuôi con gì” là thích hợp, hệt thời bao cấp.

  • Ngăn mình trước cám dỗ

    Ngăn mình trước cám dỗ

    18-07-2021 13:58

    Ai đó nói họ có thể cân bằng giữa hôn nhân và sự nghiệp, chị thì không thể, bởi ước vọng về sự nghiệp của chị rất lớn...

  • Đàn ông rất đơn giản!

    Đàn ông rất đơn giản!

    18-07-2021 09:08

    Đàn ông có bộ não rất đơn giản, chúng tôi không giỏi đoán biết điều mà phụ nữ đang nhắm đến.

  • Vợ ơi, có gì cho anh làm không?

    Vợ ơi, có gì cho anh làm không?

    17-07-2021 14:12

    Các ông cứ làm đi, dù chưa khéo léo gọn gàng nhưng vẫn hơn vắt chân ngồi xem tivi trong khi vợ vừa nấu cơm vừa tắm cho con...

  • Từ thiện tình yêu

    Từ thiện tình yêu

    17-07-2021 06:00

    Tôi tìm hiểu thì biết anh ta là kẻ chuyên đi ca thán, khóc lóc để gợi lòng thương hại của phụ nữ. Nhiều năm qua, anh ta sống bằng cách này

  • Mẹ ghen với cô hàng xóm

    Mẹ ghen với cô hàng xóm

    16-07-2021 09:48

    Mẹ cho rằng cô Huệ có dan díu với bố tôi còn cô Huệ cứ khăng khăng là mẹ tôi đặt điều vu oan.

  • Chồng quá thân với vợ cũ

    Chồng quá thân với vợ cũ

    16-07-2021 05:32

    Loan là vợ cũ của anh, hai người đã từng có rất nhiều thứ chung.

  • Khi dân công sở "chôn chân một chỗ"

    Khi dân công sở "chôn chân một chỗ"

    15-07-2021 12:59

    Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng.

  • Giam giữ cho chết dần

    Giam giữ cho chết dần

    15-07-2021 05:21

    Chồng em đang có người bên ngoài, còn vợ, anh ấy bảo không ly hôn nhưng cũng không đụng tới, coi em là thứ đồ đã qua tay người khác, dơ bẩn.

  • Ở nhà mùa dịch làm đẹp cho ai?

    Ở nhà mùa dịch làm đẹp cho ai?

    14-07-2021 16:34

    Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi?