PNO - PNCN - Bà cô ho khù khụ. Chiếc giường gỗ già cỗi kêu kèn kẹt theo từng tràng ho rũ rượi của cô. Tôi nằm im thin thít. Chưa ngủ mà phải nằm im như khúc gỗ, cảm giác thật khó chịu. Chỉ cần thấy tôi rục rịch, thể nào bà cô cũng...
edf40wrjww2tblPage:Content
Cô tôi 39 tuổi, chưa một mảnh tình vắt vai. Nói vậy cũng không chính xác lắm. Cô từng yêu. Yêu rừng rực như lửa bén dầu. Khi đó tôi còn nhỏ. Tôi loáng thoáng nghe đâu cô từng tự tử vì tình, từng tuyên bố cả đời này sẽ không bao giờ yêu nữa. Rồi chẳng hiểu xui rủi làm sao, từ ngày đi học cho đến khi ra trường đi làm, chị em tôi lại phải “góp gạo thổi cơm chung” với cô. Nhiều lần chị tôi dùng dằng đòi dọn ra riêng, nhưng ý nghĩ “một giọt máu đào hơn ao nước lã” đã kéo chị ở lại.
Ngày Chủ nhật ở dãy nhà trọ, người xe ra vào tấp nập. Đằng sau những bức tường bằng ván ép mỏng manh, trai gái chim chuột nhau. Họ cười nói hú hí hàng giờ. Cô dỏng tai nghe. Sắc mặt cô biến đổi như chú tắc kè bông đổi màu. Cô hậm hực nhìn hai chị em tôi, móc máy: “Cái thứ con gái mà cứ dẫn trai về phòng thế nào cũng có ngày…”. Bà cô bỏ lửng câu nói giữa chừng, nhướng mắt về phía chị tôi. Tôi ngầm hiểu. Chưa bao giờ tôi thấy căn phòng trọ chật chội, nực nội và bức bối như lúc này.
Tiếng xe máy vang lên. Chị tôi khấp khởi vui mừng. Người yêu chở chị đi chơi. Tôi cũng thèm thuồng cảm giác được rời khỏi căn phòng trọ có bà cô già như chị. Khác mọi khi, giỏ xe của anh rể tương lai óc ách nghêu, sò, ốc, hến. Suốt bữa cơm, anh rể hồn nhiên gắp và đút thức ăn cho chị. Mắt cô xốn như có bụi rơi vào. Cô bóng gió: “Đây không phải nhà nghỉ, muốn gì thì ra ngoài”. Không ai nói lời nào, tất cả cúi gằm mặt ăn một mạch. Có lẽ cô đang “ghen ăn tức ở” với chị tôi. Chị có tuổi trẻ, sắc đẹp và một người yêu lý tưởng. Cô thì ngược lại. Tuổi già mon men đến. Nhan sắc của người phụ nữ không chồng như bong bóng xì hơi. Da mặt cô bắt đầu xếp li và dáng người cũng teo héo đi từng ngày. Cuối cùng thì không gian phòng trọ có người cô già khó tính cũng không thích hợp cho chị tôi và người yêu tâm sự. Họ đi. Tôi ghét cảm giác tẻ nhạt. Tôi bật nhạc ầm ĩ. Cô tôi nằm úp mặt vào gối. Phía trên đầu, cô đặt thêm hai chiếc gối nữa. Tư thế cô chẳng khác gì tù nhân đang bị tra tấn. Cô lải nhải: “Đau đầu quá. Tắt đi”. Tôi lặng lẽ dong xe ra khỏi nhà.
Những buổi tối cuối tuần, trông cái cảnh bà cô nằm ngáp vặt trước màn hình ti vi, tôi hoảng vía nghĩ đến viễn cảnh tương lai của mình. Đám bạn quanh tôi ai nấy đều có người yêu xúng xính. Thi thoảng, tôi cũng không giấu được vẻ sốt ruột. Dạo trước, có vài anh theo tôi về phòng trọ nhưng trông thấy gương mặt nặng như sắt của bà cô, họ lần lượt chuồn hết. Tôi bắt đầu ăn diện và học cách cưa cẩm các chàng trai. Lần này rút kinh nghiệm, tôi quen ai chỉ ngấm ngầm dắt ra quán nước. Và cứ vài tháng tôi lại thay đổi quán nước lẫn người uống nước một lần. Bà cô phát hiện ra bí mật của tôi. Bà ca cẩm suốt ngày: “Mày làm gì mà thay bồ như thay áo vậy?”. Tôi vặn vẹo: “Lấy một người chồng cũng như mua cái áo ở chợ. Cô không chịu lựa chọn mà thấy cái nào mua cái nấy thì làm sao tìm được cái phù hợp?”. Cô tôi cũng không phải tay vừa: “Lựa cho nhiều vô rồi hoa mắt lấy phải cái chẳng ra gì cho mà xem. Duyên chọn không bằng trời lừa con ạ!”.
Mấy ngày nay, tôi thấy cô lạ lắm. Mỗi lần chuông điện thoại đổ, cô len lén tìm nơi kín đáo nghe. Giọng cô nói chuyện thỏ thẻ lạ thường, khác hẳn cái vẻ gắt gỏng như mọi khi. Trước những thay đổi đột ngột đó, chị em tôi đâm ra tò mò. Chúng tôi cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Hôm sau, có hai người phụ nữ lạ khoảng tuổi cô đến phòng trọ chơi, điều mà xưa nay chưa từng xảy ra. Tôi vẫn thường gọi cô là “bà cô độc”. Hai người khách ở lại ăn cơm. Cô và họ cười nói với nhau suốt buổi. Người phụ nữ lạ rút điện thoại bấm lia lịa. Chị em tôi chăm chú dõi theo. Chiếc loa ngoài bật lên, bên kia giọng ca sĩ nam ngân nga bản nhạc vài thập kỷ trước.
Trong chốc lát, tôi nghe tiếng một người đàn ông ồm ồm, lè rè. Xung quanh ông ta, tạp nham giọng người cười nói lố nhố. Xem ra ông ta đang ngồi ở một bàn tiệc. Mặt cô tôi chín đỏ như trái gấc khi người đàn ông khẽ nhắc tên cô. Cô cầm điện thoại, nói nhỏ nhẹ, ấp úng như một đứa trẻ đang tập đánh vần. Người phụ nữ lạ hối thúc: “Nói chuyện với mẹ chồng đi chứ”. Hai má cô hồng rực như thiếu nữ tuổi trăng tròn. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm ở chung, tôi thấy cô xinh xắn. Cô ngại ngùng, vùng chạy ra ngoài sân, ném lại phía sau tràng cười sằng sặc.
Cô bắt đầu sửa soạn quần áo, tút lại dung nhan. Cô đắp mặt nạ dưa leo, lột mụn cám và xức kem dưỡng da. Cô ít nhăn nhó, càm ràm. Cô hay mỉm cười, nụ cười của người đang ngập trong hạnh phúc. Ngày Chủ nhật, cô thức dậy sớm, ngồi chải chuốt hàng giờ. Cô chăm chút từng cọng lông mi trên đôi mắt. Để khắc phục cái dáng người khô đét, gầy rạc của cô, tôi tư vấn cho cô vài kiểu quần áo. Cô hớn hở như người vừa trúng số. Cô đi tới, đi lui, xoay trước, xoay sau hàng chục vòng trước gương. Cô vừa dắt xe đạp ra cửa, chuông điện thoại đổ từng hồi. “Em nghe đây!”, giọng cô tươi roi rói. Có điều gì đó bất thường đang xảy ra. Vài giây trôi qua, cô im lặng. Cô không mở loa ngoài, nhưng ở bên kia điện thoại, tôi mang máng nghe những dòng thanh âm chát chúa như tiếng búa nện xuống thép. Mặt cô tái dần, lớ ngớ với hai tiếng “À! Không. Không… phải”. Những nếp nhăn hai bên khóe miệng cô đùn đẩy, co rúm vào nhau. “Chị hiểu lầm rồi. Chúng tôi chưa có gì”. Câu cuối cùng, tôi nghe cô nói trước khi tắt điện thoại. Chiếc xe đạp nằm chỏng chơ trước nhà, còn chủ nhân của nó nằm bẹp trên giường, tay chân duỗi thẳng đơ. Cô nghiêng đầu một bên, hai giọt nước mắt lăn nhanh ra sau vành tai. Cô kéo mền che mặt khóc rưng rức.
Sinh nhật nhỏ bạn thân, tôi đi chơi với bạn bè suốt đêm. Cứ mười phút, điện thoại trong túi tôi lại réo rắt. Tôi phát cáu khi nhận ra đó là số điện thoại của bà cô. Tôi cài chế độ “chặn cuộc gọi”. Một số mới gọi đến. “Lại là cô à? Để cho cháu yên”. Tôi quát lên khi đầu dây bên kia giọng cô chan chát: “Mày có về cho tao đóng cửa ngủ không? Mai tao còn đi làm. Tao không rảnh ngồi thức canh cửa cho mày”. Tôi cúp máy cái rẹt. Bài hát đang du dương nửa chừng. “Lại số máy lạ”, tôi gần như nổi nóng khi nghe cái giọng nhỏ nhẹ mà chát xin xít của cô. “Giờ tôi mệt lắm không đi nổi. Vậy cô đi đón tôi đi”. Tôi đọc địa chỉ. Tôi cúp máy và cười khục khặc. Cô không biết chạy xe máy. Với chiếc xe đạp cọc cạch, tôi thừa biết cô sẽ chẳng bao giờ đến được đây. Hơi men khiến tôi chếnh choáng, lảo đảo như người đi trên con đường trơn trượt, chỉ chực vấp ngã. Chung quanh tôi tiếng người cười nói, hát hò trở nên ù ù như tiếng gió. Thêm một ly bia cạn đáy. Tôi lắc ly, đá va vào nhau kêu rổn rảng. Tôi tựa người vào chiếc ghế nệm. Rồi đầu óc cứ nặng dần và mụ mẫm đi. Trên những chiếc khuy áo, tôi nghe tiếng bàn tay lục lọi lạo xạo. Tôi cố nhấc tay gã nào đó ra khỏi người. Nhưng bàn tay hắn nặng trình trịch, cứng đơ như một thanh bê tông.
Tiếng đập cửa sầm sập. Tiếng quát tháo át cả tiếng ồn ào. Chỉ còn tiếng nhạc xập xình. Có ai đó tiến lại gần, nhấc tôi lên. Hai chân tôi lệt quệt dưới nền nhà. Tiếng người thở hổn hển như đang kéo khúc gỗ nặng lên dốc. Tôi ngồi dặt dẹo trên hai thanh sắt cứng đơ. Một bàn tay nhỏ nhắn giữ chặt lấy vai tôi. Mùi mồ hôi quen thuộc quyện đều đều vào cánh mũi tôi. Tôi nghe cả tiếng sỏi đá lạo xạo dưới những vòng xe.
“Giờ thì cháu hiểu vì sao cô luôn nghiêm khắc và khó chịu khi cháu trò chuyện với đàn ông”, tôi mấp máy môi trong cơn mê. Thi thoảng tôi thấy mình ngã nhào về phía trước, cô lấy tay níu lại. Mồ hôi thấm ướt áo cô, nhỏ từng giọt lên cánh tay của tôi. Và cô cứ đẩy tôi đi mãi, đi mãi trên con đường xa tít.
Một tia sáng nhỏ, xiên qua cánh cửa, chiếu vào mắt tôi. Tôi khẽ trở mình, mở mắt. Tôi cố nhớ lại mọi thứ. Hơi thở của tôi vẫn còn đậm đặc mùi bia. Chất men làm đầu tôi nặng trĩu và đau nhức. Trên giường, cô tôi nằm co quắp. Cái dáng rúm ró, khắc khổ đến thảm hại. Cảm giác hối hận bủa vây. Tôi nhìn gương mặt cành cạnh, xương xương của cô. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy khuôn mặt ấy thật phúc hậu.